Giang Tùy mắng xong, thu lại cảm xúc mất tự nhiên và chút xíu thẹn quá thành giận, giả vờ không có việc gì hỏi: “Có phải nhà cậu chỉ có một cái điện thoại, không có máy con đúng không?”
Trần Ngộ cũng vờ như không có chuyện gì trả lời: “Ừhm.”
Giang Tùy cảm thấy hài lòng về việc cô gái có thể theo kịp tiết tấu của anh chứ không nhắc lại chuyện cũ, lải nhải dài dòng: “Vậy bố mẹ cậu không hỏi?”
“Hỏi rồi.”
“Cậu nói như nào?”
Giang Tùy nghe thấy hơi thở ngừng lại một chút của cô gái, nụ cười có ý xấu hiện lên bên miệng: “Để tôi đoán nhé. Bạn Trần, có phải cậu nói dối không?”
Giọng nói của Trần Ngộ không phập phồng tí nào, hoàn toàn không nghe ra đang hoảng loạn hay lộ ra sơ hở nào: “Trước đó khi Thu Thu gọi đến thì mẹ tôi nghe, bà nhìn thấy cùng một số máy thì cho rằng vẫn là Thu Thu.”
Giang Tùy thấy hứng thú: “Nếu phát hiện là anh của Thu Thu thì sẽ thế nào?”
Trần Ngộ nhìn cửa phòng: “Không có con trai gọi đến nhà tôi.”
Giang Tùy đùa giỡn nói: “Bạn Trần, quan hệ với người khác giới của cậu tệ thế cơ à?”
“Đúng vậy.”
Trần Ngộ bâng quơ: “Nếu có con trai gọi đến nhà tôi mà để bố mẹ tôi biết thì họ sẽ gọi lại điều tra hộ khẩu. Gọi hai lần trở lên thì sẽ trực tiếp tới tận nhà.”
Giang Tùy: “……” Đệch.
Trần Ngộ mơ hồ nghe thấy gì đó, trong mắt có nét kỳ lạ: “Cậu đang ăn bánh quy à?”
Giang Tùy nhai cồm cộp, trả lời bằng giọng mũi mơ hồ: “Ờm.”
Trần Ngộ không biết nên khóc hay cười: “Bữa sáng không ăn, chỉ lo gọi điện thoại?”
“Không thế thì sao.” Giang Tùy ăn cả một miếng bánh quy, thở dài u sầu:
“Chứng ám ảnh cưỡng chế hại c.h.ế.t người đó.”
Trần Ngộ: “……”
–
Giang Tùy ăn hết cả hộp bánh quy cà chua của em gái, nghẹn đến mức cuống lên.
Má nó, một bàn đầy các món ăn tinh xảo cầu kỳ, món Trung món Tây kết hợp, muốn ăn món gì cũng có. Thế mà anh ở đây gặm bánh quy đến mức cổ họng khô khốc khó chịu, rốt cuộc là bị gì đây.
Lần sau không cho con nhóc Thu Thu kia mua vị cà chua nữa, ăn mà nóng hết cả ruột.
Giang Tùy cảm thấy đến lúc nên gác máy rồi. Nói chuyện thì không nên dài quá, dài quá thì không hay lắm, vậy mà miệng anh lại nhảy ra một câu.
“Lúc đó cậu đang nói chuyện điện thoại với em gái tôi, đột nhiên đổi thành tôi, lại còn nói đến bài thi hôm qua. Vậy cậu không ngạc nhiên, không tò mò sao em gái tôi tìm tôi hả?”
“Không nghĩ nhiều như thế.”
“Bạn Trần, không biết sao nhưng cậu làm tôi có ảo giác…… giữa hai người chúng ta có khoảng cách thế hệ.”
“Không phải.”
“Không phải?”
“Không phải ảo giác.”
Sắc mặt Giang Tùy lập tức tối sầm lại. Thế này còn gọi con khỉ, cúp máy cho rồi.
Kết quả lại má nó không có chủ đề thì tự tìm cái để nói.
“Nói tiếp việc lúc nãy, thành tích của cậu tốt như vậy, cậu học Mỹ thuật làm gì?”
Trần Ngộ không hiểu nội tâm Giang Tùy cho lắm, cô không đồng tình quan điểm của anh: “Thành tích tốt thì không thể học à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-22.html.]
Giang Tùy nghe vậy, khóe miệng khắc nghiệt hơi căng ra: “Học Mỹ thuật đa số là do các môn văn hóa không tốt lắm nhưng lại muốn vào đại học, bởi vậy mới chọn con đường đó để cược một phen. Cậu vốn dĩ có thể lên đại học, cần gì làm điều thừa thãi.”
Trần Ngộ lời ít ý nhiều: “Thích.”
Giang Tùy nhìn thời gian trò chuyện trên máy bàn, nghe câu trả lời của cô, ngẩn ra một lúc: “Thành tích môn văn hóa cao vậy mà, lãng phí quá.”
“Không lãng phí.” Trần Ngộ nói: “Học viện Mỹ thuật yêu cầu.”
Giang Tùy thấp giọng cười một tiếng: “Còn muốn vào Học viện Mỹ thuật cơ à, có chí khí đấy, bạn Trần.”
Trần Ngộ không tiếp lời này, hỏi câu khác: “Vậy cậu vẽ tranh là vì điều gì?”
Nhất thời có hứng thú, hoặc là một vấn đề đã sớm bị gác lại sau đầu.
Giang Tùy một tay đặt lên đầu, nở nụ cười vừa kiêu ngạo vừa thản nhiên: “Cậu quản ông đây à?”
Trần Ngộ cảm thấy hình như mình đã chạm đến vấn đề riêng tư: “Coi như tôi chưa hỏi.”
“Hỏi cũng hỏi rồi, sao mà coi như chưa hỏi được? Nói buồn cười thật.” Giọng của Giang Tùy như đang đùa giỡn mèo con: “Hỏi lại một lần nữa, tôi sẽ nói cho cậu.”
Trần Ngộ không nghe theo: “Không hỏi.”
Giang Tùy đang nói thì rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, gân xanh trên thái dương nhảy thình thịch, Bé Tóc Vàng đúng là Bé Tóc Vàng, không ra bài theo lẽ thường.
–
Trong một lúc, hai đầu điện thoại đều không có ai nói chuyện, lạ lùng là bầu không khí cũng không ngượng ngùng chút nào.
Trải nghiệm lần này rất mới lạ, từ trước tới nay chưa từng có. Ngón tay Giang Tùy đè lên huyệt thái dương gõ gõ, một cái tay khác đang gác trên bàn cầm lấy Transformers: “Bạn Trần, cậu học Xã hội hay là Tự nhiên?”
Trần Ngộ: “Tự nhiên.”
Giang Tùy khẽ chậc một tiếng: “Cậu không hỏi tôi học cái nào à?”
“Cậu học Xã hội.” Trần Ngộ nói: “Tôi biết”
Lực tay của Giang Tùy mất khống chế, bẻ rớt một chân người máy. Anh vô thức lưỡi chạm răng rồi cười: “Cậu lén hỏi thăm về tôi à bạn Trần?”
Trần Ngộ không nhanh không chậm giải thích: “Đi wc thì nghe được thôi.”
Giang Tùy: “……”
“Vậy trí nhớ của cậu cũng không tệ.” Anh lại bẻ rớt một chân khác của người máy.
“Các cậu ấy hay bàn luận về cậu lúc ở phòng vẽ tranh, nghe nhiều thì tự nhiên sẽ nhớ thôi.”
Trần Ngộ thấy người hơi khó chịu. Đứng lâu như thế nên eo đau như sắp gãy cả ra, cô nói một cách mệt mỏi: “Không nói nữa, tôi đi ăn sáng đây, gác máy đi.”
Giang Tùy không gác máy mà rất tự nhiên ném ra một câu: “Biết rồi, cậu gác máy trước đi.”
Trần Ngộ: “Hả?”
“Tôi nói,” Giang Tùy để người máy đã tàn tật sang một bên, nhíu mày mất kiên nhẫn: “Tôi bảo cậu gác máy trước.”
Động tác đ.ấ.m eo của Trần Ngộ hơi khựng lại: “Vì sao?”
“Tất nhiên là vì……”
Đột nhiên Giang Tùy ngẩn ra, đúng nhỉ, đệch, vì sao? Sao tôi lại phải làm thế nhỉ?
Điên à.
Giang Tùy bỏ ống nghe xuống. Lúc sắp đặt vào điện thoại bàn thì tay như bị ai đè lại không đặt xuống được, kẹt ở chỗ đó.
Trong lòng bốc lên ngọn lửa khó hiểu, anh nhấc ống nghe để bên tai, gào lên với đầu bên kia.
“Gác máy đi, không gác mà còn làm gì vậy? Đợi đến ngày lành tháng tốt à?”