Ngoài cô, trong phòng vẽ này còn có một nữ sinh khác là tên Phan Lâm Lâm, học cùng trường với cô. Gần đây cô ta đã xin nghỉ phép không đến, còn những nam sinh khác cô ta đều không quen nên lặng lẽ làm việc của mình.
Giai điệu của bài hát《Thiên Đường》vang lên trong sảnh lớn bên ngoài. Cả thế giới dường như bỗng trở nên trống rỗng và xa vời.
“Cuộc sống thật khó khăn.”
Tạ Tam Tư vừa giải quyết bữa sáng vừa lải nhải: “Thật không dễ dàng gì mới sống qua những năm tháng thực hành việc sắp xếp các đường thẳng, vậy mà lại phải tiếp đón khối hình học.”
“Mẹ kiếp, hình vuông và hình tam giác đáng yêu biết bao, hình chữ nhật và hình
chóp tam giác này là do con người vẽ sao?”
“Còn phải vẽ các đường phối cảnh nữa, f.u.c.k!”
Ngoại trừ Giang Tùy thì hai chàng trai còn lại đều đang nghe Tạ Tam Tư than phiền, chỉ là họ không học cùng cấp ba, quan hệ bình thường nên không tham gia vào cuộc trò chuyện nhưng trong lòng thì rất thấu hiểu.
Mỗi lần cậu ta vẽ một khối hình học, dù nhìn thế nào đi nữa thì đều cảm thấy nó hoàn hảo. Nhưng khi nhìn vào những đường phối cảnh trong bóng tối thì mới thấy chẳng có cái nào ra hồn cả, đều vẽ sai.
Điều đáng sợ nhất là vẽ trên tờ giấy khổ lớn 4K nên các đường nét phải thẳng và chính xác. Nhiều khi sự hiểu biết của cậu ta về phối cảnh là đúng, nhưng đến khi vẽ đường nét thì cầm bút, nín thở, đưa bút, di chuyển bút, sau đó tay cậu ta run như bị co giật, thế là đường nét lại bị lệch.
Học vẽ thật khó.
Vẽ tĩnh vật, thạch cao, vẽ vật thực các thứ sau này đều không dám nghĩ đến.
Sau khi Tạ Tam Tư phàn nàn xong mới phát hiện ra không ai quan tâm đến mình. Cậu ta buồn bã thở dài, thế quái nào lại hơi nhớ sự mặt dày của Phan Lâm Lâm?
“Anh Tùy?”
Tạ Tam Tư gõ lên tấm bảng vẽ sạch sẽ của Giang Tùy: “Hôm nay anh định nghỉ ngơi à?”
“Nghỉ.” Giang Tùy đeo tai nghe vào.
Tạ Tam Tư rất cảm kích, người anh em, may là có anh đội sổ.
Buổi sáng sắp tan học, Lưu Kha ở phòng vẽ số một ghé qua: “A Ngộ, nét vẽ của cậu vẫn cần phải luyện thêm đấy.”
Cô ấy vừa nói vừa cầm lấy bút chì của Trần Ngộ, xếp các đường bên cạnh hình tròn trên giấy vẽ của cô.
“Hai bên mỏng và trung tâm dày, điểm cơ bản này cậu đã làm được, nhưng khi cậu sắp xếp các đường nét từ mỏng đến dày, từ đậm đến nhạt vẫn chưa được tốt.”
Lưu Kha khua bút chì, giọng nói pha lẫn trong âm thanh xào xạc sắc bén do đầu bút chì ma sát với giấy vẽ tạo ra: “Khi vẽ các nét phải dứt khoát, thả lỏng, tư thế cầm bút của cậu rất chuẩn, chắc chắn có thể đi nét tốt.”
Trần Ngộ nhìn những đường nét do Lưu Kha vẽ, chúng gọn gàng, ngăn nắp và sắc nét, cô nhìn chăm chú một lúc rồi nói: “Buổi tối về tớ sẽ luyện thêm.”
Lưu Kha trả lại bút chì, gục trên đầu vai cô, thấp giọng nói: “Đúng rồi, tớ đã nghe về chuyện của cậu và Giang Tùy.”
Trần Ngộ: “Chuyện gì?”
Lưu Kha: “Nói hai người các cậu có một chân *.”
(*Có một chân: có quan hệ mập mờ, bất chính.)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-2.html.]
Trần Ngộ vỗ vỗ chân mình: “Hai chân.”
“…” Lưu Kha: “Đi, vào wc rồi nói.”
Trần Ngộ và Lưu Kha tới phòng vệ sinh thì chạm mặt Giang Tùy đang rửa tay ở bồn rửa.
Móng tay được cắt tỉa gọn gàng, xương ngón tay vừa trắng lại thon gọn. Đường nét trên cổ tay và bàn tay vô cùng mượt mà.
Cảm nhận được có hai ánh mắt ở phía sau, Giang Tùy nghiêng đầu, chỉ liếc qua một cái rồi thản nhiên quay mặt lại tiếp tục rửa tay.
Lưu Kha hừ lạnh: “Kênh kênh kiệu kiệu như kéo được nhị ngũ bát vạn ấy.” Trần Ngộ đi tới nhà vệ sinh nữ.
Lưu Kha theo sau: “A Ngộ, để tớ nói cho cậu biết……”
Một lúc sau, Trần Ngộ đi ra rửa tay mới phát hiện Giang Tùy vẫn còn ở đó vẫn chưa đi. Anh cúi thấp lông mày rồi thỉnh thoảng lắc lắc sợi lắc bạc trên cổ tay.
Mười ngón tay ánh lên sắc màu lạnh lẽo.
Trần Ngộ mở vòi nước, Giang Tùy hé môi: “Ê, Bé Tóc Vàng.” Trần Ngộ – người bẩm sinh có mái tóc màu vàng nheo mắt lại, không quan tâm.
Có tiếng bước chân đến gần, mang theo một mùi thơm rất thoang thoảng không rõ là mùi bột giặt hay trầm hương xông vào mũi cô.
Trần Ngộ tắt vòi nước rồi xoay người lại, ngẩng cao khuôn mặt trái xoan với chiếc cằm nhọn, thấy rõ mạch m.á.u màu xanh mờ mờ.
Giang Tùy dừng bước, nheo mắt.
Cô gái cao ngang n.g.ự.c anh, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt trắng nõn, lông mi rậm, đôi mắt đen láy. Khi cô nhìn anh khiến anh có ảo giác rằng những bông tuyết đầu mùa đang vuốt ve khuôn mặt mình.
Vừa rét vừa lạnh.
Giang Tùy l.i.ế.m hàm răng, đút hai tay vào túi, hơi cong lưng xuống: “Nói nghe này, bánh bao súp ngày mai không cần mua nữa, việc dọn dẹp nhà vệ sinh cậu tự làm.”
Trần Ngộ liếc nhìn nhà vệ sinh.
Gạch lát sàn loang lổ những vết bẩn do bút chì từ phòng vẽ thật bẩn thỉu.
Trần Ngộ nhanh chóng bác bỏ đề nghị của Giang Tùy và đưa ra ý kiến của mình: “Cậu chịu trách nhiệm dọn nhà vệ sinh, ngày mai tôi mang cho cậu hai cái bánh bao súp.”
Không đợi Giang Tùy trở mặt phát hỏa, Trần Ngộ đã nhẹ nhàng nói thêm: “Còn ngon hơn so với tiệm cậu mua lúc sáng.”
Giang Tùy mê đắm bánh bao súp có hơi d.a.o động, trầm ngâm cười một tiếng: “Cậu nói thì tôi sẽ tin à?”
Trần Ngộ lại mở vòi nước, với lấy cục xà phòng cạnh bồn rửa rồi cọ nhẹ vào mép ngoài ngón út của bàn tay phải và lau đi lớp bụi bút chì còn sót lại.
Đúng lúc này thì Lưu Kha đi ra, Trần Ngộ nhường chỗ cho cô ấy.
Giang Tùy đứng yên tại chỗ, bất động, anh đang nghĩ có tiệm bánh bao súp nào ở thành phố C này mà anh chưa từng ăn nên nhất thời chưa rời đi.
Bàn chân Trần Ngộ dẫm lên giày thể thao của anh.
Giang Tùy, người yêu giày như mạng sống liếc nhìn dấu chân mới được in ra,chết lặng.
Hưởng dương mười tám tuổi.