KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 19

Cập nhật lúc: 2024-12-13 15:30:15
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ tỉnh lại phát hiện xe không chạy nữa, không biết đã dừng lại từ lúc nào. Cô quay đầu lại nhìn Giang Tùy, ánh mắt mê mang.

Giang Tùy nhìn chằm chằm rồi hít thật sâu, thầm nghĩ c.h.ế.t tiệt, đáng yêu thật đấy.

Trần Ngộ ngáp: “Đến nhà tôi rồi sao?”

Là giọng điệu mềm mại mà ngày thường chưa từng có, không hề có tính công kích, cũng không có sự đề phòng.

Giang Tùy sững sờ.

Trần Ngộ nói bằng giọng mũi mơ hồ: “Hả?”

“Đến rồi.” Giang Tuỳ dời tầm mắt, không nhìn cô mà nhắm hờ mắt nói: “Vừa đến.”

Trần Ngộ dụi mắt, cô vừa tỉnh ngủ, có vài sợi tóc rơi trên trán. Cô tùy ý vuốt nhẹ, đường nét mặt nghiêng cũng không quá lạnh lùng xa cách, có vẻ vô cùng ngoan ngoãn mềm mại.

Ngay cả hơi thở trên người cũng hiền hòa.

Giang Tùy hít một hơi, sau đó ngửa đầu ra phía sau, yên lặng nhìn chằm chằm vào nóc xe vài giây, xách cái túi vải trên đùi sắp bị trượt xuống của cô gái lên, nhét vào vòng tay cô.

“Được rồi, đừng ngồi đó như gà mẹ ấp gà con nữa, mau xuống xe đi.”

Đầu óc của Trần Ngộ vẫn còn chút mơ hồ, không kịp phản ứng lại.

Giang Tùy huơ huơ tay trước mặt cô, sau đó búng tay một cái: “Tỉnh lại.”

Trần Ngộ chớp chớp mắt, hàng mi dài như chiếc bàn chải nhỏ quét qua khoảng không.

Cổ họng của Giang Tùy giật nhẹ, giọng nói trầm thấp để lộ chút khàn khàn không thể diễn tả được: “Mẹ kiếp, cậu…”

Anh còn chưa dứt lời thì cánh cửa bên kia đã được mở ra, Trần Ngộ ôm túi bước xuống xe.

Cô gái mang vào trong xe chút lạnh lẽo và mưa gió, không để lại một lời một chữ nào, cũng không quay đầu lại mà cứ thế cầm ô che mưa đi vào ngõ nhỏ.

Hạt mưa tí tách rơi xuống.

Một lúc lâu sau Giang Tùy mới thu lại ánh mắt nhìn cửa xe đang hé mở kia, đầu lưỡi vô thức l.i.ế.m môi, ‘Xì’ một tiếng: “Cô nhóc vô tâm.”

Nghiễm nhiên anh đã quên rằng chính anh là người không kiên nhẫn thúc giục người ta đi, đúng là não cá vàng.

Trong xe yên tĩnh không một tiếng động.

Bác Trương làm tài xế cho nhà họ Giang được hơn nửa đời rồi, từ trước đến nay bác luôn giữ vững đạo đức nghề nghiệp, chuyện nên hỏi bác sẽ cẩn thận dò hỏi, không nên hỏi thì tuyệt đối không hỏi. Bác khởi động xe, đánh tay lái về bên trái.

Rất nhanh chiếc xe đã biến mất khỏi khu phố cũ này.

Trong nhà đèn dưới cửa đã được bật sáng. Trần Ngộ mở cửa đi vào, che chở túi vẽ bằng vải kia, cả đường chạy thẳng vào nhà mình.

Rồi lại chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Quần áo vẫn còn sạch sẽ, không làm dơ xe của nhà Giang Tùy. Trần Ngộ thở phào một hơi, xả bồn cầu xong rồi đi ra ngoài, đóng cửa lại quay về phòng khách.

Cánh cửa bên trái đột nhiên được mở ra từ bên trong, bố Trần mặc áo khoác xuất hiện chỗ cửa, chỗ đó ánh sáng không rõ, làm ông trông có vẻ hơi nghiêm túc.

“A Ngộ, bạn học đưa con về nhà đâu?”

Trần Ngộ kiểm tra tranh: “Đi rồi ạ.”

Bố Trần lại hỏi: “Phòng vẽ số mấy?”

Trần Ngộ trả lời thẳng thừng: “Phòng vẽ số ba ạ.”

Vẻ mặt của bố Trần chợt thay đổi: “Vậy không phải cùng lớp với con sao?”

Trần Ngộ thong dong nói: “Đúng ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-19.html.]

Bố Trần dừng lại một chút: “Nam hay nữ?”

Trần Ngộ nói: “Dạ nam.”

Bố Trần tiếp tục dò hỏi: “Cũng là học sinh trường THPT số 3?”

“Không phải.” Trần Ngộ lắc đầu: “Cậu ấy học THPT số 2.”

Hai bố con người hỏi người trả lời là hình thức ở chung thông dụng hằng ngày.

Bố Trần hỏi xong thì phát hiện trong suốt quá trình con gái không hề che giấu gì cả, vậy chắc là không có suy nghĩ gì khác. Ông xua tay: “Con đi ngủ sớm đi.”

Trần Ngộ ‘Dạ’ một tiếng, xách theo túi vải đi lên lầu, lờ mờ nghe thấy tiếng lầm bầm lải nhải của mẹ.

“Chuyện em bảo anh hỏi đã hỏi chưa? Con bé có phản ứng gì?” “Đi vào trong chút.”

“Em hỏi anh đấy, rốt cuộc con bé có phản ứng gì?”

“Em muốn biết con bé có phản ứng gì đến vậy thì sao không tự mình đi hỏi đi?” “Em không tiện hỏi mà.”

Đèn trong phòng bật lên rồi lại tắt.

“Có gì mà không tiện hỏi.”

“Không tiện hỏi chính là không tiện hỏi. Không phải loại chuyện này luôn là người làm bố hỏi à.”

“Ai nói vậy? Pháp luật nước nào quy định như vậy?”

“Anh nói nhỏ chút.”

“Sao? Sợ con gái em nghe thấy, hình tượng người mẹ tốt của em không giữ được à?”

“……”

“Nghĩ đến là anh lại thấy tức, con bé không thân với anh còn không phải là vì em à. Mấy năm nay lúc nào cũng là em diễn vai chính diện, anh diễn vai phản diện, người tốt đều là em làm.”

“……”

Trần Ngộ dẫm lên cầu thang ngoài trời trơn trượt đi lên lầu hai. Tiếng nói chuyện của bố mẹ dần trở nên mơ hồ, từng câu từng chữ biến mất trong màn đêm râm mát.

Rửa mặt xong lên giường đã hơn mười một giờ, Trần Ngộ ôm túi chườm nóng bò lên giường, ngồi phía bên trong giường, lưng dựa vào vách tường, phía sau lưng có kê cái gối đầu.

Cô đặt túi chườm nóng lên trên bụng, lấy cái kẹp hồ sơ màu xanh lá trên chăn và mở ra, sờ một tờ giấy vẽ bên trong, dùng kẹp bạc kẹp lại.

Lại lấy bức vẽ của Giang Tùy, tìm vị trí đặt nó.

Trần Ngộ nhìn bức vẽ, cầm bút chì vẽ hình dạng lên giấy vẽ.

Thời gian lặng lẽ trôi dưới ngòi bút.

Trần Ngộ vẽ hình không được thuận lợi lắm, cô thấy kết cấu của lồng hấp cũng dễ, ban ngày cũng vẽ nó vô số lần ở trong lòng, nhưng khi thật sự vẽ thì không giống như vậy. Rõ ràng là vẽ theo nhưng vẫn cảm thấy không đúng lắm.

Cô có hơi thất vọng mà buông bút, lại cầm bức vẽ của Giang Tùy lên lần nữa, xem đến nhập tâm.

Nét bút mạnh mẽ lại tinh tế, thu phóng tự nhiên, một tác phẩm rất thành thạo.

Vẽ thật tốt, Trần Ngộ nghĩ.

Thứ gọi là thiên phú này, có thể gặp không thể cầu.

Trần Ngộ thu lại những suy nghĩ không chút bổ ích này, tiếp tục vẽ vời.

Đúng 0 giờ, cô vừa vẽ hình xong thì không chịu nổi cơ thể yếu đuối nên tùy tiện dọn dẹp rồi đi ngủ.

Loading...