Sắc mặt Giang Tùy như bị đổ nguyên cái bảng pha màu vào, năm màu đều đủ. Anh túm lấy tóc, muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau mới phun ra được một câu ngốc nghếch.
“Có thể cố gắng chịu đựng không?”
“……”
Trần Ngộ: “Tôi nghĩ là có thể.”
Sự im lặng bao trùm cả hàng ghế sau.
Giang Tùy ngồi về chỗ cũ, cứng nhắc nói: “Cậu ngồi sang đây một chút.”
Trần Ngộ bình thản từ chối: “Không cần.”
Giang Tùy tức giận mắng: “Cậu là đồ ngốc à, cửa sổ xe bên đó có hơi ẩm, cậu tựa vào làm gì?”
Trần Ngộ không phải là không nghe ra ý tốt của anh, ánh mắt hơi lóe lên.
Giang Tùy càng nói càng chế giễu: “Hàng ghế sau không có chỗ ngồi à, sao cứ phải ngồi chen vào bên cạnh cửa sổ? Tôi là ‘Dung Ma Ma’ * à, cậu ngồi sang đây thì tôi sẽ lấy kim đ.â.m cậu à?”
(*) Dung ma ma trong phim Hoàn châu cách cách đã nghe lệnh Hoàng Hậu dùng kim đ.â.m vào người Hạ Tử Vi. Đây là 1 phân đoạn rất nổi tiếng, Dung ma ma vì vậy mà được nhớ đến như vai ác.
Trần Ngộ đau đầu, nói như đang dỗ dành một đứa trẻ không nghe lời: “Tôi sang là được.”
Mục đích của Giang Tùy đã đạt được nhưng không hiểu sao lại không được thoải mái lắm: “Phiền c.h.ế.t đi được.”
Trần Ngộ ngồi ở giữa ghế.
Giang Tùy tựa lưng vào ghế ngồi, bắt chéo chân, lười biếng nói với lên đằng trước: “Bác Trương, bác mở điều hòa đi ạ.”
Bác Trương nãy giờ vẫn đảm nhiệm làm phông nền đáp lời: “Được rồi.”
Trong xe lại bị bầu không khí im ắng bao trùm lần nữa.
Không bao lâu, một luồng gió lạnh thổi tới đấu đá lung tung với không khí trong xe.
Trần Ngộ nhắm mắt lại, lông mi hơi run nhè nhẹ.
Giang Tùy từ nhỏ đã có thể chất nóng, lúc nào cũng như cái bếp lò, lúc này anh lại đang suy nghĩ vẩn vơ nên không kịp thời phát hiện ra khí lạnh. Đợi đến lúc anh tỉnh táo lại thì phát hiện cô gái đang ôm chặt balo trên đùi, tay chân co lại thành một cục, lúc này mới biết độ ấm trong xe không ổn, nhất thời văng ra câu thô tục.
“Bật máy sưởi mà bác Trương, bác mở máy lạnh làm gì?”
Bác Trương: “……”
Bác Trương nhìn lướt qua kính chiếu hậu: “Do bác già rồi nên mắt mờ.”
–
Giang Tùy mượn điện thoại của bác Trương chơi, bấm phím tạch tạch chơi rắn tham ăn, đột nhiên lên tiếng: “Cậu bướng bỉnh quá rồi đó? Điều hòa bật nhầm mà cũng không biết nói à?”
Trần Ngộ: “Tôi tưởng cậu nóng.”
Giang Tùy: “Tháng mấy rồi mà tôi còn nóng? Tôi dở hơi chắc?”
Trần Ngộ: “Gáy của cậu đầy mồ hôi kìa.”
Giang Tùy sờ sờ gáy, đúng là ra đầy mồ hôi thật.
Đứng hình, giờ phải làm sao.
Lòng bàn tay cũng có một lớp mồ hôi, tim đập cũng nhanh lên một nấc y hệt như chạy marathon.
Giang Tùy ngoài cười trong không cười: “Ông đây nóng thì có liên quan gì tới việc cậu lạnh? Không phải cái đó, cái đó không thoải mái sao?”
Trần Ngộ thản nhiên: “Chịu một lúc là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-18.html.]
Giang Tùy bị nghẹn đến mức phát cáu, đúng là vịt c.h.ế.t còn cứng miệng(*) mà.
(* 死鸭子嘴硬 nghĩa là một người rất cứng đầu, có sai cũng không chịu nhận mình sai.)
Trần Ngộ nhìn về phía cửa sổ xe. Mặt kính dính đầy vết nước, giống như khuôn mặt đang khóc của người yêu.
Buổi đêm của thành phố C có chút hơi ẩm m.ô.n.g lung.
Nếu mà đạp xe thì sẽ phải chịu gió thổi mưa rơi nhưng lại có thể đi xuyên qua ngõ nhỏ, đi đường tắt, chắc hẳn bây giờ là đã về đến nhà rồi.
Còn ngồi xe ô tô thì phải đi đường lớn, lại còn phải đi vòng nhiều, đến mỗi một cột đèn đỏ lại phải đứng chờ.
Trần Ngộ ôm balo vào trong ngực, thò tay vào vuốt phẳng mép tranh bị cuộn lên với chi tiết nhỏ này cho thấy cô rất xem trọng bức tranh.
Bình thường Giang Tùy rất thích chơi rắn tham ăn, hôm nay không hiểu sao lại bị mất tập trung nên chỉ chơi hai cửa rồi tắt máy, ngón tay gõ gõ lên đùi: “Sáng mai tôi có được ăn bánh bao súp không?”
“Sáng mai không được.” Trần Ngộ nói: “Tuần sau đi.”
Giang Tùy khẽ cười, giọng điệu rất dễ nghe: “Được thôi.”
Trần Ngộ ngạc nhiên sao chàng trai lại đồng ý thoải mái thế, bên tai đã vang lên giọng điệu có vẻ đương nhiên của anh: “Tôi muốn lấy lãi.”
Đêm mưa thanh vắng, đường bị kẹt xe.
Độ ấm trong xe rất thoải mái, sự ấm áp len vào từng lỗ chân lông của Trần Ngộ.
Cô không còn chút tinh thần nào ngáp mấy cái, thấm thoát đã ngủ mất.
Giang Tùy liếc nhìn qua khóe mắt rồi hơi nghiêng đầu, cuối cùng mặt đối mặt với cô gái.
“Xe ô tô là cái nôi chắc? Ngủ ngon chỗ nào không biết.”
Giang Tùy nói xong đã thấy trên vai trĩu xuống, mấy sợi tóc mềm nhẹ của cô gái cọ qua cổ và má của anh. Anh cứ như bị cái gì nhập vào người, cả người chấn động mà đẩy mạnh cô ra.
Cô ngả người sang bên kia. Giang Tùy không kịp nghĩ mà tóm chặt lấy cánh tay của cô kéo lại.
“Làm cái gì vậy……”
Giang Tùy cứ như nghịch với rối gỗ mà đỡ cô gái, giúp cô tựa đầu vào ghế. Anh nhắm hờ mắt thở ra một hơi, toàn bộ phần lưng đều bị ướt.
Bên tai truyền đến tiếng ngáy nho nhỏ.
Giang Tùy: “……”
Được đấy.
–
Giang Tùy lại yêu thương di động của bác Trương lần nữa, mở kho ứng dụng ra định tìm một trò chơi để g.i.ế.c thời gian.
Thế mà cuối cùng anh lại không tìm được một trò nào để chơi hết.
Anh vứt di động sang bên, bắt đầu nghịch móc treo trên balo của cô gái.
Vừa cũ vừa xấu.
Không biết đã qua bao lâu, bác Trương khẽ hô: “Tới rồi.”
Giang Tùy hạ cửa kính xe xuống, thấy mưa đã nhỏ đi rất nhiều, lại kéo cửa kính lên: “Lái thêm một vòng đi ạ.”
Cuối cùng hỏi: “Bác Trương, cháu như này có phải hơi giống tổng giám đốc ngang ngược không?”
Bác Trương hơi nghiền ngẫm nói: “Có phong thái của bố cháu.”
Giang Tùy thấy lạnh cả gáy: “Thôi bỏ đi.”
Bác Trương cho rằng anh sẽ lay tỉnh bạn học nữ, không ngờ anh lại tiếp tục nghịch móc treo trên balo của cô, thản nhiên nói một câu.
“Dừng xe đi ạ, đợi cậu ấy tỉnh.”