KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 17

Cập nhật lúc: 2024-12-13 15:30:11
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc 10 giờ, mưa rơi như trút nước.

Trần Ngộ bảo Lưu Kha gọi điện thoại về nhà lần nữa: “Đừng kêu bố cậu cầm áo mưa đến cho cậu nữa, cậu cùng về với bọn tớ đi.”

Lưu Kha phủi vụn chì trên tay: “Giang Tuỳ đồng ý à?”

Trần Ngộ: “Ừm.”

Lưu Kha vừa thấy kinh ngạc vừa thấy kỳ lạ. Cô ấy thu lại suy nghĩ nồng nặc mùi hóng chuyện đang phát tán: “Không được, tan học tớ phải vẽ thêm hai tiếng nữa.”

Trần Ngộ nhìn ra ngoài cửa sổ: “Mưa lớn như thế.”

Lưu Kha tỏ vẻ không sao cả: “Mưa đâu có rơi vào phòng vẽ.”

Trần Ngộ sửa lại tóc đuôi ngựa sau lưng cô ấy, phát hiện có rất nhiều sợi tóc khô xơ chẻ ngọn, nhìn không được khỏe lắm.

Cái này không giống với tóc vàng của mình, không phải là trời sinh.

Cô nhớ rõ bạn tốt vốn có một mái tóc dài đen nhánh tỏa sáng, có thể đi chụp quảng cáo dầu gội đầu Rejoice luôn.

Trần Ngộ khẽ cau mày: “Tối nay tan học xong không vẽ thì không được hả?”

“Không được, trừ khi là bất đắc dĩ, nếu không mỗi ngày tan học xong đều phải vẽ một lúc.” Lưu Kha nói: “Lười biếng cũng giống như ngoại tình, chỉ có một lần thì sẽ có vô số lần.”

Trần Ngộ: “……về nhà rồi vẽ?”

Lưu Kha thở ngắn than dài: “A Ngộ, cậu về nhà thì có thể vẽ, nhưng tớ thì không vẽ nổi. Đâu phải là cậu không biết hoàn cảnh nhà tớ……”

Đằng sau thình lình thò ra một cái đầu: “Hoàn cảnh nhà cậu thế nào?”

 

Lưu Kha bị dọa nhảy dựng, cô ấy nhìn Tạ Tam Tư mặt đầy tò mò: “Liên quan gì đến cậu.”

Tạ Tam Tư lùi về sau vài bước, hai tay che n.g.ự.c giả vờ đau lòng muốn chết:

“Tôi cho rằng chúng ta là bạn.”

Lưu Kha: “Ảo giác mà thôi.”

Tạ Tam Tư: “……”

Lưu Kha nhỏ giọng nói với Trần Ngộ: “Không sao đâu, 12 giờ bố tớ tới đón tớ, có lẽ lúc ấy mưa tạnh rồi.”

“Kể cả có mưa cũng không sao, đường về nhà có lối tắt, yên tâm đi.”

“Cậu nhanh về đi, cái kia đến rồi thì ngồi xe tiện hơn, đỡ phải đạp xe trúng gió gặp mưa, không tốt cho cơ thể.”

“Vậy được rồi.” Trần Ngộ nói: “Trở về thì ngủ sớm một chút.”

“Sẽ cố gắng. Mỗi gia đình đều có vấn đề riêng còn vấn đề của gia đình tớ khó có thể diễn tả bằng lời.”

Lưu Kha nhớ tới gì đó, kéo tay cô: “Chỉ có mình cậu ngồi xe nhà Giang Tùy?”

Trần Ngộ nói: “Còn Tạ Tam Tư.”

Lưu Kha thở phào nhẹ nhõm, vậy là tốt rồi.

Nhưng mà nhà Tạ Tam Tư gần, chẳng bao lâu đã xuống xe, trước khi đi còn nhìn về ghế sau.

“Chị Trần Ngộ, em về trước nhé.”

Trần Ngộ còn chưa nói gì, Giang Tùy đã phất tay: “Cút nhanh lên.”

Tạ Tam Tư cầm ô đứng bên cạnh xe: “Em đang nói chuyện với chị của em, đúng không chị?”

Trần Ngộ không đáp lại, Tạ Tam Tư không đi.

 

Giang Tùy vẫn ung dung.

Mười mấy giây sau, Trần Ngộ thản nhiên nói: “Trên đường cẩn thận một chút.”

“Ầy!”

Gương mặt em bé của Tạ Tam Tư lập tức nở nụ cười tươi như hoa: “Ngày mai gặp nha chị! Ngày mai gặp!”

Nói xong còn nháy mắt với anh Tùy để khoe khoang.

Giang Tùy: “Hừ.”

Xe tiếp tục di chuyển trong mưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-17.html.]

Chàng trai và cô gái ngồi ghế sau không nói gì.

Người thứ nhất ngồi một cách tuỳ tiện, tư thế lười biếng thoải mái. Người còn lại ngồi dựa vào một bên cửa xe, chiếm một chỗ rất nhỏ, thoạt nhìn hơi đáng thương.

Thật ra đây chỉ là một kiểu đề phòng khi cô ở trong không gian lạ.

Trần Ngộ lần đầu tiên được ngồi xe riêng.

Kết cấu bên trong không giống với xe taxi hay minibus. Ghế dựa lớn hơn, mềm hơn, không gian trong xe rộng hơn nhiều, chân cũng có thể duỗi ra được.

Trong không khí có mùi tươi mát giống mùi chanh, không hề khó ngửi.

Nhưng Trần Ngộ không thả lỏng được. Bụng cô đau, chân tê, eo cũng mỏi, ngồi thì không dám nhúc nhích sợ dây ra quần làm bẩn ghế.

Vậy thì sẽ rất xấu hổ.

Trần Ngộ ngồi đến mức xương cùng đau nhức, cô hơi xê dịch một khoảng nhỏ.

Giang Tùy nhìn thấy cô gái như vậy, lại nổi ý muốn trêu ghẹo cô, anh ngồi sát lại theo bản năng

“Bạn Trần, cậu căng thẳng cái gì, lẽ nào tôi đem cậu đi bán được à?”

 

Trần Ngộ nhìn về phía trước: “Không phải căng thẳng.”

Giang Tùy trêu: “Vậy là mọc gai trên m.ô.n.g à?”

Vừa dứt lời anh liền nhận ra rong lời nói của mình hơi thô tục.

Bên cạnh không phải hội anh em mà là một cô gái, là cô gái nhỏ, cô gái nhỏ xinh đẹp, cô gái nhỏ xinh đẹp lại lạnh băng.

Chỉ cần không cẩn thận sẽ đ.â.m anh vào hố băng luôn.

Cái từ như “Mông” này đối với con gái giống như là lời tán tỉnh vậy.

Không ổn, anh không phải một người tùy tiện.

Giang Tùy mất tự nhiên ho khan hai tiếng: “Cậu……”

Phía đối diện có xe đi tới, ánh đèn chiếu qua mặt của cô gái hiện lên vẻ tái nhợt kỳ lạ.

Hô hấp của anh dừng lại trong nháy mắt: “Cậu say xe?”

Trần Ngộ ngẩn người: “Say xe? Tôi đâu có say xe.”

Giang Tùy nhìn chằm chằm ánh sáng trên sườn mặt cô bị bóng tối che mất:

“Không say xe thì sao dáng vẻ của cậu cứ như Lâm Đại Ngọc thế?”

“……” Trần Ngộ nói: “Tôi không ói máu.”

“Không khác mấy.”

Giang Tùy “Chậc” một tiếng: “Say xe thì nói say xe, mẹ nó có gì mất mặt đâu, cớ gì phải luống cuống vậy.”

Trần Ngộ tức giận: “Thật sự không say xe, bụng tôi……”

Không nói tiếp nữa.

Giọng điệu của Giang Tùy còn kém hơn cô, điển hình thái độ cứng rắn: “Bụng làm sao? Có rồi à?”

Trần Ngộ cười lạnh: “Đúng vậy.”

Giang Tùy: “……”

 

“Đệch.” Anh không kiên nhẫn hỏi: “Bụng rốt cuộc làm sao? “

Trần Ngộ cực kỳ khó chịu, không muốn đấu võ mồm với anh bèn nhắm hai mắt nói: “Thì là không thoải mái đó.”

Ánh mắt Giang Tùy quét qua bụng cô, đột nhiên trong đầu nảy ra một suy đoán làm anh như bị điểm huyệt trong nháy mắt, không nhúc nhích nổi.

Vài giây sau, vết đỏ lan ra từ mặt đến cổ.

Khi đó anh nhìn thấy cô đi từ WC ra, sắc mặt rất kém, anh còn tưởng cô ăn xiên nướng đến mức không tiêu hóa được nên bị tiêu chảy.

Liền nhất thời bị xúc động mà đề nghị đưa cô về.

Sau khi đầu óc bình tĩnh trở lại, anh cảm thấy cũng không có gì đáng ngại.

Dù sao hôm nay đã làm người tốt việc tốt một lần, làm thêm một lần nữa cho thành một đôi luôn.

Hiện tại mới nhớ tới là con gái với bụng không thoải mái thì hai điều này kết hợp lại chỉ có thể là……

Đệch.

Thiệt là…… Đệch.

Loading...