KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 110
Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:40:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa sau của buổi biểu diễn các giảng viên mới lần lượt đến.
Các cô gái ở lớp 2 nhảy một điệu nhảy dân tộc, vừa bước xuống khỏi sân khấu thì không khí lập tức trở nên im lặng. Đôi tình nhân dẫn chương trình ngại ngùng một hồi, có chút bất lực.
Cái này không được rồi, trường học có máy quay chuyên dụng.
Các viện khác đều vô cùng sôi động, viện tạo hình của bọn họ sao có thể bị bỏ lại phía sau được.
Các giảng viên vì mặt mũi của viện, trực tiếp thúc giục từ hàng ghế đầu: “Còn có lớp nào chưa biểu diễn nữa không?”
“Lớp 6!”
“Lớp 6 chẳng có tiết mục nào cả!”
“Đúng đúng đúng, toàn bóc quýt ăn thôi!”
“……..”
Người của lớp 6 im lặng thu dọn vỏ quýt trên đùi.
Đây là do viện mua từng thùng lớn đặt ở đại sảnh. Họ cướp được cả một đống lớn rồi nhét hết vào túi, nên vừa rồi mới có thể ăn hăng say như vậy.
Các giảng viên cứng rắn ra lệnh: “Một người của lớp 6 lên đi.”
Các lớp khác ồn ào hóng chuyện.
“Lên đi, lên, lên, lên!”
Lớp 6 bị những ánh mắt từ nhiều hướng bao vây, nhịn không được chửi tục với người bên cạnh.
“Lớp chúng ta có bao nhiêu người đâu chứ, không thể coi như chúng ta không tồn tại được à?”
“Lớp nào trong viện của chúng ta có nhiều người vậy?”
“Chia làm sáu lớp làm gì chứ, dứt khoát gộp thành một lớp, tất cả chung một chỗ tốt biết bao.”
“Cậu cho rằng một lớp thì chỉ cần một tiết mục thôi à? Mơ đi, đến lúc đó có khi yêu cầu sẽ còn rõ ràng hơn, mười hoặc tám.”
“…….”
Cả khán phòng hò hét ầm ĩ, lớp 6 nhận được ‘ánh mắt trìu mến’ từ giáo viên phụ trách, da đầu lập tức căng lên
“Đệch, làm sao đây, ai được thì lên đi đừng trốn nữa, nhanh lên trổ tài đi.”
“Tôi thật sự không được, trừ vẽ ra cái gì tôi cũng tệ.”
“Thật trùng hợp, tôi cũng vậy.”
Mọi người xung quanh thầm nghĩ, chỉ có mỗi mấy người trừ vẽ tranh thì cái gì cũng tệ à? Ai mà không thế chứ!
Đám người lớp 6 còn đang rối loạn thì không biết ai đã hô lên, giọng nói không lớn cũng không nhỏ: “Hết cách rồi, để lớp trưởng gánh đi.”
Những lời này có ma lực riêng, dường như tất cả mọi người đều bị ấn nút tạm ngừng, sau đó không hẹn mà cùng đồng thanh hét lên.
“Lớp trưởng, lên đi.”
“Lên đi, lên di.”
“Đừng giục đừng giục, lớp trưởng của chúng ta đây, đợi một chút ——”
“Lớp trưởng! Lớp trưởng!”
Chỉ trong vài giây, không chỉ lớp 6 mà các lớp khác cũng hô hào theo, bên trái hô “Lớp trưởng”, bên phải hô “Lên đi”, âm thanh vừa to vừa vang.
Giống như đã được tập luyện vậy.
Nhưng lớp 6 lại thấy không vui, đó là lớp trưởng của chúng tôi chứ, đâu phải lớp trưởng của mấy người, hô cái gì mà hô.
Lớp khác vẫn kêu gào, càng lúc càng lớn.
Lý Hạo Thần tránh xa Giang Tùy đang sắp nổi điên, trốn tới chỗ mấy người anh em đang đỏ mặt la hét.
“Mấy người đang tự tìm đường c.h.ế.t à, thật lợi hại.”
“Nhiều người tìm đường c.h.ế.t như vậy, đường đến âm phủ có bạn đồng hành, không đáng sợ.”
“……..”
–
Trần Ngộ không lộ ra chút hoang mang hay vội vàng nào, nhưng thật ra trong lòng đã chửi tục một câu.
Lớp trưởng lúc đầu đột nhiên nghỉ học, hình như trong nhà xảy ra chuyện gì đó.
Hôm trước cô cũng chỉ mới nhận chức.
Lúc đó Giang Tùy nói có phải đầu óc cô bị chập mạch rồi không.
Bây giờ nhìn xem, đúng là chập thật.
Thử cái gì mà không được, lại đi nhặt cái vị trí này.
Trần Ngộ hơi đau đầu.
Giáo viên phụ trách ném tới một ánh mắt nóng bỏng, tốt lắm, giao cho em vậy.
Trần Ngộ: “……”
Trong khán phòng, âm thanh ồn ào kéo dài không ngừng, người dẫn chương trình cũng tham gia, ánh mắt b.ắ.n tới.
Trần Ngộ liếc nhìn Giang Tùy bên cạnh, anh đang cắn môi, không biết đang suy nghĩ gì.
“Đệch.”
Giang Tùy tái mặt mắng một câu, sờ lên mu bàn tay cô gái: “Mẹ nó, kệ đi, chúng ta không lên.”
Trần Ngộ im lặng.
Giang Tùy cho rằng cô bị tiếng la hét quá to làm phiền, anh tức giận, sắc mặt càng lúc càng đen, dáng vẻ như muốn dẫn cô đi vậy.
Tay bị cầm ngược lại khiến anh dừng lại quay đầu nhìn cô, bắt gặp đôi mắt sáng người của cô gái: “Hả?”
Trần Ngộ gãi vào lòng bàn tay anh: “Em có thể thử một chút.”
Giang Tùy không theo kịp suy nghĩ của cô:”Thử cái gì?”
“Chờ em nhé, đừng gây sự, nghe lời, ngoan.”
Trần Ngộ dặn dò bạn trai mình xong thì lập tức đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Thấy cô muốn đi qua, một hàng người bên trái nhanh chóng di chuyển nhường lối đi cho cô.
Trần Ngộ đi qua hơn nửa hành lang, từng bước đi lên sân khấu.
Cả khán phòng yên lặng trong một giây rồi lập tức sục sôi.
Âm thanh của lớp 6 là lớn nhất, các chàng trai đều đã đứng hết lên.
Bình thường lớp trưởng không hay cười, đối xử với mọi người đều bình tĩnh, không dính khói lửa nhân gian, nhưng tính tình tốt. Hỏi cô chuyện gì cô cũng sẽ đáp lại, muốn học hỏi về phương diện vẽ tranh cô cũng đều kiên nhẫn, chỉ trừ việc không sửa tranh mà thôi.
Nhưng người nhà của cô thì thật sự rất đáng sợ, chẳng khác nào một con thú hung ác trông coi kho báu, lòng ham muốn chiếm hữu quá mạnh.
Vậy mà bây giờ cô thật sự ra trận rồi.
Cũng không biết vượt qua ải của vị người nhà kia bằng cách nào đây.
Mọi người vừa kính nể dũng khí của lớp trưởng, vừa vinh dự cảm kích cô giữ gìn mặt mũi của lớp 6, chuyện khác không cần lo lắng nữa.
Với vẻ ngoài của cô thì chỉ cần đứng trên sân khấu thôi cũng đã có thể mang vinh quang về cho lớp rồi.
Trần Ngộ đứng trên sân khấu giữa những tiếng gào thét trên khán đài, mặt hướng về phía khán giả.
Cô tìm được chính xác phương hướng bạn trai mình, cách hơn nửa khán phòng hỗn loạn và sự khác biệt sáng tối, đối mặt với ánh mắt sâu thẳm như vực sâu của anh.
Dường như mọi thứ xung quanh đều đã biến mất, cả thế giới chỉ còn lại mình anh.
Giang Tùy nheo mắt, so với năm ngoái, cô gái trên sân khấu lúc này chỉ có mái tóc là dài hơn, chiều cao vẫn vậy. Thật vất vả mới vỗ cho cô béo lên một chút nhưng vẫn gầy gò nhỏ nhắn.
Cô mặc trên người chiếc áo khoác anh khoác cho cô ở ban công tối qua, quần cũng là do anh chọn cho cô ở cửa hàng hồi tuần trước, bọc lấy đôi chân tinh tế thẳng tắp.
Trên chân cô là đôi giày thể thao anh lau sáng bóng sáng nay.
Bên trong đôi giầy là lót đệm bông xốp, cùng kiểu dáng và hoa văn với cái của anh.
Từ đầu đến chân cô gái đều là mùi vị của anh, là vết tích mà anh vất vả phủ lên.
Cuộc sống khô khan cũng vì vậy mà trở nên muôn màu sặc sỡ.
Giang Tùy cụp mắt, cô gái vẫn đang ở trên sân khấu, vẫn nhìn về phía anh, trong mắt là ánh sáng nhỏ vụn nhưng thật chói sáng.
Quen biết đến bây giờ, anh biết cô sẽ không làm chuyện gì mà mình không nắm chắc.
Trước đây khi hôn anh, thổ lộ tình cảm của mình với anh, cũng là sau khi cô đã xác nhận được tình cảm của mình.
Bây giờ cô bước lên sân khấu, cũng có nghĩa là cô có thể xử lý được.
Cũng có nghĩa là, cô còn có một mặt mà anh chưa biết.
Giang Tùy nghiến chặt răng, khó chịu vì cô còn giấu diếm anh, cũng giận chính mình vì vẫn chưa hiểu rõ cô, nhưng cũng rất mong chờ.
–
Người dẫn chương trình nữ cảnh cáo bạn trai mình im miệng, đừng nhìn chằm chằm nữa, nếu không thì bái bai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-110.html.]
Bạn nam trợn mắt.
Người dẫn chương trình nữ toàn quyền phụ trách việc nói chuyện, Trần Ngộ thì người ta hỏi gì cô đáp nấy, mỗi lần đáp chỉ một câu, không khí trong khán phòng càng thêm ngưng đọng.
Đến cuối cùng cả khán phòng đều trở nên yên tĩnh đến quái lạ.
Nếu không biết chơi nhạc cụ, không biết nhảy, không biết hát, không biết ngâm thơ, vậy lên đây làm gì?
Trần Ngộ đút hai tay vào túi, nhàn nhạt nói: “Tôi huýt sáo nhé.”
Mọi người: “…”
Huýt sáo? Cái gì vậy? Còn có tiết mục này nữa hả?
Không phải thính giác của bọn họ có vấn đề gì đấy chứ?
Được rồi, huýt sáo thì huýt sáo, người đẹp huýt sáo thì chắc cũng không hề tầm thường đâu.
Thế là những tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, vỗ đến mức bàn tay đau nhức.
Trần Ngộ điều chỉnh micro xuống thấp, hắng giọng, hàng mi mảnh mai rũ xuống, một giai điệu du dương nhanh chóng thoát ra từ miệng cô.
Bay từ sân khấu tới khán giả bên dưới, lướt qua từng bóng người, bay về nơi Giang Tùy đang tựa lưng ngồi, cắm thẳng vào lồng n.g.ự.c anh.
Giang Tùy ngây người.
Cả khán phòng tràn ngập tiếng hô kinh ngạc.
“Đệch, tôi tưởng chỉ là huýt sáo kiểu qua loa thôi, còn nghĩ nhìn mặt là được rồi. Người đẹp làm cái gì cũng đẹp, mẹ nó ai biết được có thể huýt sáo hay như vậy chứ.”
“Đây là bài gì vậy, nghe rất quen.”
“Hình như tôi mới nghe qua thì phải, nhưng không nhớ nổi, tên gì nhỉ.”
“《Ngày Nắng》?”
“Đúng đúng đúng, chính là bài này, đệch, lợi hại như vậy sao? Còn thể huýt sáo bài đấy, ông đây còn không hát được.”
“Là một fan của các bài hát xưa, tôi có thể chắc chắn cô ấy không hề lạc nhịp.”
“Làm sao mà huýt sáo ra được vậy, tôi huýt không ra.”
“Đừng nói nữa được không? Tôi nghe không rõ đây này.”
“…”
Một ánh mắt, hai ánh mắt, rồi ngày càng có nhiều ánh mắt nhìn về phía hot boy, muốn nhìn xem anh có phản ứng gì.
Kết quả họ không ngờ tới là anh chẳng có phản ứng gì cả.
Bất động, mắt không chớp lấy một cái, giống như linh hồn đã rời khỏi cơ thể vậy.
Sẽ không hề quá nếu nói bây giờ Giang Tùy đang bay trên chín tầng mây. Năm ngoái anh đã dọn dẹp mp3 của mình và lấp đầy nó bằng những bài hát mà cô gái của anh yêu thích.
Anh đã xóa đi rất nhiều bài hát anh vẫn thường nghe, chỉ có duy nhất một ca khúc anh không xóa bỏ.
Vì anh thật sự rất thích nó.
Bây giờ, cô gái của anh đang dùng một cách khác, cho anh một niềm vui bất ngờ.
Hô hấp của Giang Tùy dần trở nên nặng nề, hốc mắt nóng bừng.
Muốn hôn cô.
Rất nhanh, Giang Tùy đã tức giận đến mức đỉnh đầu bốc khói: “Đệch, mẹ nó chưa nghe huýt sáo bao giờ à?”
Lý Hạo Thần không ngạc nhiên khi những người bạn học của mình bị thu hút đến mất hồn mất vía, cậu ấy còn to gan trợn mắt nhìn thẳng vào.
“Khụ, nói thật thì, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một người huýt sáo được một bài hoàn chỉnh như vậy, hơn nữa còn rất hay, kỹ thuật chắc chắn là rất cao, hẳn là mất rất nhiều thời gian luyện tập.”
Giang Tùy cau mày.
Trong lòng Lý Hạo Thần sinh ra một phỏng đoán kỳ quái, thăm dò hỏi: “Cậu cũng chưa từng nghe qua à?’
“Nghe cái quần.” Giang Tùy nói: “Đây là lần đầu tôi nghe.”
Lý Hạo Thần sửng sốt: “Không cần tập luyện à?”
Giang Tùy uống một ngụm trà sữa của cô gái, anh cũng muốn biết.
Đợi chút nữa phải hỏi cô mới được.
Không được, anh muốn hôn cô trước, anh nóng lòng muốn làm điều đó, những
cái khác để sang một bên.
–
Trần Ngộ học huýt sáo từ bố mình.
Hồi nhỏ cô thường huýt các bài như 《Ngắm hoa trong sương》《Cây to quá》《Hẹn ước 1998》, tất cả đều là những bài bố cô thường huýt sáo nên cô mới học theo. Cái này gọi là năng khiếu, cô vừa học đã hiểu, độ dài hơi thở cùng dần tăng lên.
Sau này vào mỗi dịp lễ tết, mẹ cô lại đẩy cô ra huýt sáo trước mặt họ hàng.
Lâu dần khiến Trần Ngộ sinh ra tầm lý bài xích, không muốn phối hợp nữa.
Tuy là đã lâu không huýt, nhưng bài hát này rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không mất sức.
Nhưng nói đến cũng lạ, Trần Ngộ có thể dễ dàng bị lạc nhịp khi hát, nhưng khi huýt sáo thì không.
Khi giai điệu cô huýt sáo vang lên đến đoạn “Ngày xửa ngày xưa, có một người đã yêu em từ rất lâu rồi. Nhưng thật không may gió ngày càng thổi mạnh*.” Các chàng trai lập tức hò hét ầm ĩ.
(*dựa theo bản vietsub ca khúc “Ngày Nắng” của ca sĩ Châu kiệt Luân.)
Giang Tùy bóp méo cốc trà sữa trong tay, nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt vô cùng khó coi.
Lý Hạo Thần chịu đựng áp suất ngày càng thấp đến đáng sợ, nhắm mắt gãi gãi khuôn mặt thanh tú: “Anh Tùy, hay là cậu thử thay đổi cách suy nghĩ xem, cô gái ưu tú như vậy, là của cậu đó.”
Khí lạnh quanh thân Giang Tùy hơi ngừng lại, khóe môi sắc nét cong lên, trong n.g.ự.c dâng trào cảm giác tự hào.
Nói cũng đúng, đó là vợ anh, sớm muộn gì cũng là người ở chung một sổ hộ khẩu với anh.
Nhưng mà, mẹ nó anh vẫn thấy khó chịu, thấy chướng mắt một đống người.
Lý Hạo Thần tặc lưỡi nói: “Này, lớp trưởng huýt sáo thật hay, anh Tùy đúng là có phúc.”
Gân xanh trên thái dương Giang Tùy đã nảy lên: “Phúc mẹ nhà cậu, mẹ nó cậu còn cần mặt mũi không?”
Chửi bới xong, cảm xúc khó chịu lập tức tràn ra ngoài, không thể cản lại được.
Trở thành một vòng lặp tuần hoàn.
“……”
Giang Tùy từ bỏ giãy giụa, ngả người về phía sau, đưa tay lên che mắt, che đi đáy mắt không ngừng cuộn trào, đệch, đệch.
Ông đây cũng không cần mặt mũi nữa.
–
Sau khi Trần Ngộ huýt xong bài《Ngày Nắng》cũng không lập tức xuống khỏi sân khấu, cô ngừng lại nửa phút rồi huýt thêm vài câu khác.
Âm thanh không hề vẩn đục mơ hồ mà vẫn thanh thoát kỳ ảo.
“Đó là bài gì vậy?”
“Là 《Chuột Yêu Gạo》.
“Bài hát này năm ngoái rất nổi tiếng, ra ngoài dạo phố chắc chắn có thể nghe được, tôi đã nghe đến nát luôn rồi, sao bây giờ lại bỗng cảm thấy nó hay thế nhỉ.”
“Mau nhìn đi nhìn đi!”
Mọi người quay sang nhìn, mới phát hiện tầm mắt của hai người đang dính chặt vào nhau.
Đệch, không phải chứ, là tình ca sao?
Có cần phải làm thế không.
Kiểu trêu chọc này của nàng tiên nhỏ, mẹ nó ai có thể chịu được mà không phát điên chứ.
Chính xác là Giang Tùy cũng không chịu nổi, cũng muốn phát điên lên rồi. Cuống họng anh khô khốc nhấp nhô lên xuống, thân nhiệt tăng mạnh bốc cháy
khắp cơ thể.
Anh dùng ánh mắt thâm tình nóng bỏng nhìn chằm chằm vào dáng người tinh tế của cô gái trên sân khấu, như thể anh đang nhìn thấy một dòng sông khi xuân về hoa nở cuồn cuộn chảy, chảy thẳng một đường vào tim anh.
Nước sông ấm áp, mặt nước tung bay vô số cánh hoa và lá non.
Đường đời còn rất dài, tương lai còn ở phía trước, năm tháng trôi qua thật bình yên.
–
Lúc Trần Ngộ từng bước rời khỏi sân khấu giữa những tiếng la hét, trở lại bên cạnh Giang Tùy nhưng lại không ngồi xuống, cô chỉ khom lưng cúi đầu.
Một sợi vòng xích rơi ra từ trong cổ áo.
Là “Cầu Vồng” mà Giang Tùy vẫn luôn quấn quanh cổ tay.
Dưới ánh đèn, vòng xích khẽ đong đưa, lấp lánh, nhưng không thể át đi ánh sáng dịu dàng trong mắt cô gái.
Cô cong môi cười, khuôn mặt lạnh lùng bình thản lập tức trở nên mềm mại sinh động: “Đi thôi.”
Giang Tùy sững sờ, khàn giọng: “Đi đâu?”
Một tay Trần Ngộ cầm lấy túi của mình trên ghế, một tay dắt chàng trai của mình: “Biết là bây giờ anh muốn hôn em, tìm một chỗ để anh hôn cho đủ đó.”