KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 109

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:40:55
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Kim Nguyên tháo chiếc kính râm chỉ được sử dụng vào mùa hè ra, vặn nắp chai nước khoáng, ừng ực uống mấy hớp nước lớn: “Anh Tuỳ, tối nay chúng ta hẹn ăn cơm đi.”

Giang Tùy nhặt túi tennis lên: “Lần sau đi.”

“Lần sau nữa hả?”

Không đợi Trương Kim Nguyên bùng nổ, Tạ Tam Tư đã phát nổ trước: “Cũng không phải bọn em không biết Trần Ngộ.”

Giang Tùy nhét vợt bóng vào túi, kéo khóa: “Lưu Kha vừa đến đây.”

Tạ Tam Tư suy nghĩ một chút, không nhớ ra được dáng dấp cụ thể của người này ra sao. Chỉ nhớ là khi sắp thi tốt nghiệp, lúc họ đang bồn chồn lo lắng thì cô ấy lại xảy ra tai nạn xe cộ, nửa đường phải rút khỏi chương trình tập huấn, cực kỳ đáng tiếc.

“Vậy thì càng tốt, đều là người quen.”

Trương Kim Nguyên càng không có ấn tượng, nhưng cũng không sao, từ ngày lên đại học, rời quê hương đến một vùng đất xa lạ thì cậu ta mới biết nước mắt đồng hương là như thế nào.

Cậu ta vặn nắp chai, cười toe toét: “Tôi đồng ý.”

“Chắc hai cô gái có sắp xếp riêng rồi.”

Giang Tùy có cân nhắc của riêng mình, anh cầm túi vợt lên, một tay gãi vầng trán bên dưới mái tóc ướt nhẹp: “Để tôi hỏi trước đã.”

Tạ Tam Tư và Trương Kim Nguyên liếc nhìn nhau, từ trong mắt đối phương đều có thể thấy được sự phức tạp, hai người họ do dự mãi, cổ vũ nhau rồi mới khéo léo mở miệng.

“Anh Tuỳ, giới hạn của anh.” Tạ Tam Tư gãi đầu: “Có phải hơi….… thấp quá

không?”

Trương Kim Nguyên khục khặc hai tiếng: “Chắc mất quyền phát biểu luôn rồi, có phải nên lấy lại không?”

“Giới hạn? Quyền phát biểu? Mẹ nó cái quái gì thế.”

Giang Tùy đeo túi lên lưng, khoác áo khoác thể thao màu đen lên rồi đội mũ lưỡi trai. Anh lấy chìa khoá xe điện từ trong túi rồi móc vào ngón trỏ lắc lư mấy lần, cười nói: “Hai vị bạn học, anh Tuỳ của các cậu đang sống rất thoải mái, không cần phải lo đâu.”

“Mấy cậu đợi điện thoại đi.”

Nói xong anh lập tức rời đi, anh đang vội về nhà ôm vợ đây.

Tạ Tam Tư tặc lưỡi lắc đầu: “Anh Tùy đã rơi xuống vực sâu rồi.”

Trương Kim Nguyên đeo kính mắt, đẩy đẩy, ẩn ý nói: “Trong vực sâu có ngôi sao, có mặt trăng, có chốn yên vui.”

Tạ Tam Tư nổi hết cả da gà: “Người có học đúng là khác biệt.”

Trương Kim Nguyên còn chưa bắt đầu khoác loác thì đã lập tức bị cậu ta giội cho chậu nước lạnh: “Cho nên từ lúc khai giảng đến bây giờ, anh chàng đẹp trai nổi tiếng, học giỏi, là người có văn hoá, xin hỏi cậu đã tìm được vợ chưa?”

“......”

Chế giễu ai đấy, mẹ nó ai mà chẳng độc thân.

Giang Tùy vừa ra khỏi câu lạc bộ đã lập tức gọi điện thoại, bước từng bước rất lớn: “Vợ, anh về đây.”

Trần Ngộ kinh ngạc nói: “Sớm vậy? Không đánh bóng à?”

“Ừ.” Giang Tùy lẩm bẩm: “Không đánh nổi, nhớ em quá.”

Khuôn mặt Trần Ngộ ửng đỏ: “Buổi tối anh có tụ tập với nhóm Tam Tư không?”

Bước chân của Giang Tùy không ngừng lại, giọng nói đầy vẻ biếng nhác:

“Nghe em.”

Trần Ngộ chưa nói với anh bao nhiêu thì đã cúp máy: “Không nói nữa, anh về rồi nói sau.”

Giang Tùy rất bất lực: “Anh nói chuyện với em mới được bao lâu đâu, trong thành phố gọi điện thoại miễn phí mà, cước điện thoại cũng rẻ muốn chết, tiền cước một tháng của anh không quá gói cước đâu.”

“Không phải vấn đề này.” Trần Ngộ nói: “Là vì anh đi đường mà gọi điện thoại thì không an toàn, em không yên tâm.”

Giang Tùy bỗng nhiên khựng lại một lát, trái tim đập loạn một hồi, xương cốt toàn thân đều trở nên tê dại.

Cô gái này cứ luôn tán tỉnh người ta mà bản thân chẳng hay biết.

Nếu tiếp tục như vậy thì thật sự không thể trách anh được đâu.

Trần Ngộ nhận thấy đầu dây bên kia không có động tĩnh gì, cô lo lắng gọi:

“Này?”

“Ừm, anh đây.” Giọng của Giang Tùy có hơi khàn: “Chờ anh về nha bảo bối.”

“......”

Bảo bối gì chứ, cách gọi kỳ quái gì vậy.

Trần Ngộ mặt đỏ tới mang tai, cô cúp điện thoại, đợi nhiệt độ trên mặt giảm xuống mới đi tới ban công.

Lưu Kha đang nằm co người trên chiếc xích đu, ngửi hương hoa ngắm mặt trời đang ngả về Tây: “A Ngộ, Học viện Mỹ Thuật thế nào, tốt không?”

Hỏi xong cô ấy mới phát hiện ra mình đây là đang nói nhảm.

Học viện Mỹ Thuật thành phố T là cung điện lý tưởng của học sinh Mỹ Thuật cả nước, tuyển sinh từ sáu đến bảy trăm sinh viên mỗi năm.

Đặc biệt là viện tạo hình mà bạn thân cô ấy đang theo học.

Đó là viện khó vào nhất ở Học viện Mỹ Thuật, là con át chủ bài, tồn tại như một ngôi đền thần thánh trong các Học viện Mỹ Thuật trong nước, chỉ những người giỏi nhất ở tất cả phòng vẽ tranh mới có thể bước chân vào.

Quá ngầu.

“Rất tốt.” Trần Ngộ cho cô bạn một câu trả lời trong dự liệu, sau đó lại cho cô ấy một câu trả lời ngoài dự liệu: “Nhưng không thể học song ngành được.”

Lưu Kha cau mày: “Không thể học song ngành sao? Vô nhân đạo vậy.”

“Tớ muốn học quốc hoạ và anime, không thể học song ngành thì phải làm sao đây. Vậy sang năm tớ không tới đây nữa, tớ muốn đổi một cái Học viện Mỹ Thuật khác.”

Trần Ngộ nhếch khóe miệng: “Đổi sang trường nào?”

“Nhìn cậu nghiêm túc chưa kìa, tớ đùa thôi.” Lưu Kha bóp mặt cô: “Nhất định phải đến đây rồi, đây chính là người tình trong mộng của tớ mà.”

Nếu năm ngoái trong nhà không xảy ra chuyện, cô ấy không bị tai nạn thì có thể nộp hồ sơ vào Học viện Mỹ Thuật như bình thường. Ôn chuyên ngành không phải là vấn đề lớn, chỉ lo điểm bài thi văn hóa không qua được, nói chung thì cô ấy chắc chắn đến 60% rồi.

Năm nay cô ấy đã bắt đầu học lại, các môn văn hóa cũng đã tự tin hơn nhiều.

Tất cả đều là số phận.

Lưu Kha nằm lại trên xích đu, bình tĩnh nói: “Về ngành Hoạt Hình, nếu không thể học song ngành vậy thì vẫn có thể chọn môn tự chọn mà, tìm hiểu một tí, còn lại thì tự học.”

Trần Ngộ cũng nghĩ như vậy, trừ việc muốn học sơn dầu ra cô còn muốn học cả điêu khắc.

Vấn đề này cô và Giang Tùy đã cùng thảo luận không chỉ một lần, mỗi lần nhắc đến chuyện này đều dẫn đến việc cô bị hôn từ lúc nào không hay, sau đó...... thì chẳng giải quyết được gì.

Chỉ có thể đợi đến năm hai rồi nói sau vậy.

Giang Tùy giống như thường ngày, một mình ra ngoài, lúc trở về chắc chắn sẽ mua hoa.

Cơ bản đều là hoa hồng, đủ loại màu sắc.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Giang Tùy mua một bó hoa hồng Champagne, vừa vào cửa đã lập tức đặt túi và mũ lên trên tủ giày, cả người bám trên người cô gái nhà anh.

Trần Ngộ kéo anh, chật vật đóng cửa lại: “Đứng đàng hoàng được không hả?”

“Không thể.” Giang Tùy đặt đầu lên đầu vai cô, vòng tay ôm lấy cô, lắc trái lắc phải: “Anh mua hoa cho em.”

Trần Ngộ ghét bỏ, đẩy đẩy anh: “Hoa trong bình vẫn còn đang nở rộ mà anh lại mua nữa.”

“Muốn mua cho em.” Giang Tùy hơi nghiêng đầu, chóp mũi cọ lên cần cổ trắng như tuyết của cô, cổ họng phát ra tiếng thì thầm thân mật: “Mệt quá.”

Hơi thở nóng ẩm phả ra, Trần Ngộ vì ngứa nên hơi run: “Mồ hôi cả người, hôi c.h.ế.t đi được.”

Giang Tuỳ ôm bả vai gầy của cô vào lồng n.g.ự.c rộng lớn: “Không hôi, đây là mùi đàn ông.”

Anh thổi hơi vào đôi tai nóng đỏ của cô: “Là mùi vị của người đàn ông của em đấy.”

Cô gái giống như một quả anh đào chín, mọng nước, tản ra sức quyến rũ c.h.ế.t người, vừa mềm lại vừa ngọt, vô cùng ngon miệng.

Giang Tùy trợn tròn mắt.

Đây là của anh mà, vậy phải cắn một miếng chứ.

Ngay lúc anh chuẩn bị cắn xuống thì đã bị đẩy ra, lực đẩy còn không hề nhỏ.

Giang Tùy tức giận nhéo khuôn mặt của cô gái, kéo cô về phía mình: “Em đẩy anh.”

Còn dám làm nũng với cô nữa à?! Trần Ngộ quả thật chỉ muốn đạp cho anh một cái, nhưng rồi cô lại rút chân lại: “Tiểu Kha đang ở đây, lát nữa cô ấy nhìn thấy thì ra gì nữa, anh đừng tựa nữa, đứng dậy đi.”

Giang Tùy khó chịu cau mày: “Ra gì chứ, còn có thể ra cái gì, anh và bạn gái hôn nhau trong nhà, có gì mà không được.”

Lý lẽ thẳng thắn hùng hồn, bá đạo ghê gớm.

Ở khúc cua, Lưu Kha thấy cảnh này thì có chút cay mắt. Tại sao Giang Tùy vẫn dính chặt như vậy?

Không khoa học.

Theo lý thuyết thì qua thời gian dài như vậy, không còn dính nữa mới là bình

thường.

Dù sao khi dùng nhựa cây, qua thời gian dài cũng sẽ tự nhiên rụng đi.

Huống chi đã là thời đại nào rồi, giữa thế gian phồn hoa lại còn tồn tại cái dạng này, đầy rẫy người và những câu chuyện thú vị, quá nhiều sự cám dỗ.

Lưu Kha cay mắt đến khó chịu, nhưng vẫn phải cảm khái.

Có thể Tạ Tam Tư nói đúng, qua mấy năm nữa nên chuẩn bị tiền mừng thật rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-109.html.]

Bữa cơm tối vẫn được tổ chức ở một nhà hàng bên bờ sông.

Khung cảnh sông nước tuyệt đẹp lại có chút mộng mơ.

Trương Kim Nguyên chụp một bức ảnh phong cảnh, nhưng lại bị Vương Nhất Phàm vắng mặt giẫm đạp không thương tiếc, tuyên bố lần sau cậu ấy cũng muốn tới đây.

“Tới con khỉ, cái thằng này chỉ biết nói nhảm, cậu ấy cách chúng ta xa lắc xa lơ.”

Tạ Tam Tư đang uống rượu ngắm trăng bên cửa sổ, bỗng một cơn gió lướt qua mặt sóng ập vào mặt khiến cậu ta khẽ rùng mình: “Đệch, sao lại thấy hơi lạnh thế nhỉ, cảm giác như sắp Tết đến nơi rồi ấy?”

“Mới có mấy tháng, năm mới con khỉ.”

Giang Tùy tức giận: “Làm màu.”

“He he đây không phải là vừa đúng lúc à.” Tạ Tam Tư cầm ly rượu trong tay rời khỏi cửa sổ, nói với Trần Ngộ đang nhìn về phía cửa sổ bên kia: “Chị dâu, phong cảnh bên ngoài không tệ đâu.”

Trần Ngộ bị khơi lên hứng thú, muốn đi tới nhìn thử.

Giang Tùy khều chân cô lại: “Tạ Tam Tư da dày thịt béo mà còn lạnh, em còn dám đi hả?”

Trần Ngô đáp: “Dám chứ.”

Mặt Giang Tùy đen sì, với lấy áo khoác đang vắt trên ghế đưa cho cô: “Mặc

vào.”

Giám sát cô mặc áo cẩn thận, kéo khóa kín mít vẫn không thấy đủ, anh còn tự mình đi theo cô, che chở cô nhóc nhà mình.

Lưu Kha đang ăn xôi, lơ đãng liếc nhìn qua đôi tình nhân bên cửa sổ.

Tạ Tam Tư lại gần: “Hey, bạn Kha Kha, vẫn độc thân đúng không, cậu thấy tôi và Kim Nguyên thế nào, không thì cậu chọn một người đi?”

“Đều là người mình cả, biết rõ gốc gác rồi, cũng không cần phí thời gian đi tìm hiểu.”

Biểu cảm của Lưu Kha lập tức trở nên cực kỳ vi diệu.

Tạ Tam Tư chỉ đùa thôi, chỉ đơn thuần nói nhảm chút nhưng lại thấy được phản ứng khiếp sợ của cô ấy, cậu ta lập tức trợn tròn mắt: “Đệch, cậu cũng có đối tượng rồi?”

Vừa nói, khuôn mặt trẻ con lập tức trở nên buồn thảm vì vương quốc độc thân vừa mất đi một người đồng chí.

Lưu Kha bình tĩnh tự nhiên nói: “Không có.”

“Phét.” Tạ Tam Tư thần bí vuốt vuốt cằm, quả quyết nói: “Chắc chắn là có.”

Lưu Kha tiếp tục bình tĩnh như chuyện không liên quan đến mình: “Không có là không có.”

Tạ Tam Tư kiên định nói tiếp: “Có chính là có.”

Nói xong còn hét to: “Nguyên cưng, cô ấy cũng có đối tượng rồi, chỉ còn mỗi chúng ta thôi, cậu nói xem phải làm sao đây?”

Âm thanh này rất lớn, khiến Trần Ngộ và Giang Tùy bên cửa sổ cũng phải nhìn sang.

Lưu Kha bị bốn ánh mắt nhìn chằm chằm, trong đó có ba ánh mắt cô ấy có thể làm ngơ coi như không nhìn thấy, nhưng ánh mắt còn lại thì không được, cô ấy nuốt miếng xôi trong miệng rồi đối mặt với nó.

Trần Ngộ:???

Lưu Kha: ………

Ba người đàn ông ra ngoài đi dạo, để lại căn phòng cho hai cô gái.

Trần Ngộ vốn cho rằng khi Tạ Tam Tư ồn ào chỉ là trêu đùa thôi, không ngờ lại nghe được từ miệng Tiểu Kha về một người, là bạn học cùng trường, lớp 11.

“Tiểu Kha, cậu nghĩ thế nào?”

Lưu Kha vuốt vuốt sợi tóc bên tai, hất ngược đuôi ngựa đang vắt trên vai ra sau lưng: “Còn nhỏ quá, không có khả năng.”

Trần Ngộ không biết nên khóc hay nên cười: “Không phải cậu cũng mới 12 à, không phải cũng là học sinh cấp ba à.”

“Không giống nhau.” Lưu Kha lắc đầu: “Tớ là học sinh học lại.”

Ánh mắt thăm dò của Trần Ngộ vẫn nhìn vào cô ấy, cho nên?

Lưu Kha cầm đôi đũa đen lật đầu cá kho trong đĩa lớn: “Tớ lớn hơn cậu ấy tận hai tuổi.”

“Cái này không phải rất tốt sao.” Trần Ngộ chớp mắt, “Nhất gái hơn hai nhì trai hơn một.”

Lưu Kha: “…….”

“Năm sau tớ thi tốt nghiệp rồi, cuối năm vào đại học, còn cậu ấy thì lên 12. Tớ và cậu ấy, một người là sinh viên, một người là học sinh cấp ba. Vòng tròn bị tách ra, dù có hẹn hò thì cũng tan thôi, không có khả năng.”

Trần Ngộ lại cảm thấy đây không phải là vấn đề: “Năm sau nữa chẳng phải hai cậu đều là sinh viên đại học còn gì.”

Lưu Kha nghẹn lời.

“Tự cậu suy nghĩ kỹ đi.” Trần Ngộ nói: “Cá nhân tớ cảm thấy, hơn hai tuổi hoàn toàn có thể bỏ qua, chủ yếu là tam quan có hợp hay không.”

Lưu Kha im lặng rất lâu, sau đó kinh hãi thở dài: “Mẹ ơi, A Ngộ, không ngờ có ngày cậu lại giảng bài về tình cảm cho tớ nghe đấy.”

Trần Ngộ cười: “Chẳng phải tớ đã từng trải à, cũng có thể nói được vài câu.”

Lưu Kha uống một ngụm nước trái cây. Người có bạn trai có khác, nói tới chuyện yêu đương là tự tin như thế. Nếu cô ấy nghiêm túc học hỏi, e là bạn thân có thể giảng cho cô ấy cả đêm.

Dường như sau mỗi câu nói đều có đạo lý, khiến người ta phải cẩn thận suy ngẫm ý nghĩa sâu xa trong đó, cực kỳ đáng tin cậy, thật lợi hại.

Lưu Kha gắp một miếng bong bóng cá đút tận miệng bạn thân: “A Ngộ, cậu phải thật hạnh phúc nhé.” Đi cùng Giang Tuỳ thật lâu, tớ muốn làm phù dâu cho cậu, muốn chứng kiến tất cả thời khắc hạnh phúc mỹ mãn của cậu.

Trần Ngộ há miệng ăn hết, giọng nói trở nên mơ hồ, trên mặt còn lộ ra ý cười:

“Cậu cũng thế.”

Năm nay Học viện Mỹ Thuật không tổ chức tiệc mừng năm mới mà mỗi khoa sẽ tự có sắp xếp riêng.

Viện tạo hình chiếm một khán phòng ở trung tâm hoạt động, không có phần diễn tập chương trình mà trực tiếp lên diễn.

Người dẫn chương trình đều là tìm tại chỗ, là một cặp đôi bị tiếng hò reo đưa ra sân.

Trai xinh gái đẹp, vô cùng chói mắt.

Thực ra mọi người muốn một cặp đôi khác xuất hiện, đó sẽ là cặp đôi mà người ta không thể dùng từ chói mắt để hình dung, mà phải gọi là hấp dẫn mắt nhìn.

Hot girl và hot boy, một người là thủ khoa môn chuyên ngành năm nay, một người là thủ khoa tổng thành tích, thử hỏi có bao nhiêu kinh hãi chứ.

Đêm nay có thể nhìn thấy hai người họ trên sân khấu, đúng là kinh điển.

Nhưng mà không thành công.

Trần Ngộ không để ý đến những ánh mắt xung quanh, cô đang trả lời tin nhắn của bố, người nhà gửi quần áo mùa đông tới cho cô.

Giang Tùy đang nói chuyện với Lý Hạo Thần, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi

cô gái của mình.

Lý Hạo Thần trông thấy mà thở dài, nhìn một lần là kinh ngạc một lần, khó bề tưởng tượng, khó mà tin nổi.

Quá dính rồi, chịu không nổi mà.

Còn nữa, hai người nay còn nổi tiếng là tình cảm tốt trong trường, đến bây giờ vẫn có không ít người nhìn chằm chằm.

Giống như bây giờ vậy, ánh mắt tứ phương đều nhìn về.

Nam thì nhớ thương nàng tiên, gái thì nghĩ tới trai đẹp, tình ý vẫn còn nhiều lắm.

Người mà Lý Hạo Thần bội phục nhất vẫn là Giang Tùy, đối với những cô gái khác anh đều bày ra dáng vẻ vô tình, ánh mắt chan chứa tình cảm của họ anh cũng làm như không nhìn thấy. Không chỉ đơn giản là giữ khoảng cách mà là không nhìn, trong mắt anh chỉ có vợ mình, cũng chỉ nhìn được mỗi cô.

Cứ thế, danh tiếng của anh vẫn luôn là cao ngạo không với tới, hoàn toàn là một nhân vật nổi tiếng.

Có một lần tan học, Lý Hạo Thần đi ngang qua hồ nước, vô tình nghe được đôi tình nhân nhỏ cãi nhau, nhưng lại chỉ có tiếng người con gái mắng người con trai, nhìn Giang Tùy người ta xem, đẹp trai, vẽ đẹp, còn rất chung thủy, anh thì sao? Anh được gì, có đức hạnh gì chứ? Sao lại có dũng khí đi mập mờ với cô gái khác vậy? Không tự soi mình vào bãi nước tiểu mà nhìn cho rõ à?

Nhìn mà xem, đã là bạn trai của người ta rồi.

Tấm gương Giang Tuỳ, đối với những chàng trai khác là chuyện tương đối khó.

Mấu chốt là người ta còn không hề bốc phét, giỏi giang hàng thật giá thật khiến những kẻ xung quanh không thể phản bác nổi.

Lý Hạo Thần thở dài, lại bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Giang Tùy, không nhịn được cảm thấy xấu hổ: “Bình tĩnh, bình tĩnh, không ai dám động vào nàng tiên nhỏ nhà cậu đâu.”

Giang Tùy cau mày tức giận: “Mẹ nó nhìn cũng không được.”

Lý Hạo Thần: “……..”

Một giây sau đã thấy sắc mặt của người anh em này từ trời đông giá rét thấu xương chuyển sang gió xuân ấm áp thơm mùi hoa đào, anh cúi đầu dịu dàng hỏi cô gái bên cạnh: “Sao rồi?’

Sắc mặt Trần Ngộ sốt ruột: “Bố em nói bưu kiện gửi đã tới rồi, nhưng em vẫn chưa nhận được điện thoại.”

Giang Tùy lấy chiếc điện thoại nóng hổi của cô đi, siết chặt bàn tay mềm mại:

“Đừng vội, ngày mai anh đi kiểm tra giúp em.”

Nếu như là anh của trước đây thì sẽ cười khẩy mất kiên nhẫn, chẳng phải là quần áo thôi sao, đáng mấy đồng, không có thì không có, cũng chẳng phải chuyện gì lớn, đi mua lại là được.

Nhưng bây giờ anh không dám nói như vậy, cũng sẽ không nói như vậy.

Thay đổi này là do anh cam tâm tình nguyện chấp nhận.

Giang Tùy ôm cô vào lòng an ủi: “Được rồi được rồi, không sao đâu, đảm bảo sẽ kiểm tra rõ ràng cho em.”

Trần Ngộ hít sâu, “Ừm” một tiếng: “Còn chưa bắt đầu, em đi vệ sinh một chút.”

Sau đó…….

Lý Hạo Thần không hề bất ngờ khi thấy đồng chí Giang Tùy cũng đi theo.

“……….”

Loading...