Mãi sau này Trần Ngộ mới biết Tiểu Kha và Giang Tùy đã nói những gì ở trong phòng bệnh.
Chẳng khác gì mẹ già sắp gả con gái thử thách con rể, lải nhải một lúc, rồi còn dặn dò một hồi.
Trần Ngộ cũng đoán được đại khái nhưng vẫn thấy dở khóc dở cười, lúc Tiểu Kha đến trường học gặp cô khi nghỉ Quốc Khánh, cô còn nhắc lại chuyện này.
“Cậu vẫn nhỏ hơn tớ mấy tháng đấy, lo cái gì vậy.”
Lưu Kha cắn hạt dưa, cảm khái: “Định mệnh.”
Trần Ngộ liếc nhìn cô bạn một cái, cũng bắt đầu cắn hạt dưa, dáng vẻ rất nghiêm túc: “Nói đến chuyện này thì nếu đổi thành một người đẹp khác nói chuyện bí mật như thế với Giang Tùy, tớ cũng sẽ để ý.”
Lưu Kha vui mừng không ngậm được miệng: “Biết rồi, biết rồi, hai người là ông Giấm và bà Giấm.”
Trần Ngộ: “......”
Lưu Kha đánh giá căn hộ trước mắt, sạch sẽ gọn gàng, đồ dùng trong nhà đầy đủ, bày trí ấm áp nhưng cũng rất tinh tế.
Nhìn qua là biết căn hộ được bày trí thông qua sự thống nhất giữa hai người.
Cũng xem như là ngôi nhà của họ trong bốn năm tới, rất bỏ công sức.
–
Trò chuyện một lúc, Trần Ngộ cắn hết hạt dưa rồi đứng dậy: “Tiểu Kha, tớ dẫn cậu đi xem phòng dành cho khách.”
Lưu Kha vỗ tay để vỏ hạt dưa trên tay rơi xuống thùng rác: “Tối nay muốn tớ ở lại đây thật à? Tớ thấy mình vẫn nên tới khách sạn thì hơn.”
“Cậu cứ ở lại đây đi.” Trần Ngộ đi về phía phòng dành cho khách: “Đã trải sẵn drap giường cho cậu rồi.”
Nghĩ đến điều gì đó nên cô nói thêm: “Giang Tùy biết mà, anh ấy không có ý kiến.”
Lưu Kha tự nhủ trong lòng, không phải là tớ sợ cậu ấy có ý kiến gì, tớ chỉ sợ buổi tối sẽ nghe được thứ gì đó thôi.
Thế thì sẽ lúng túng lắm.
“Có phải cậu suy nghĩ hơi nhiều rồi không?”
Bỗng nhiên Trần Ngộ dừng lại, quay đầu nói: “Cậu nghĩ cái quái gì vậy?”
Lưu Kha bày ra vẻ mặt mập mờ: “Ví dụ như?”
Trần Ngộ trợn mắt: “Không có đâu, yên tâm đi.”
Lưu Kha không tin: “Hai cậu ngủ chung còn gì.”
Trần Ngộ chớp mắt: “Ai nói vậy?”
Khuôn mặt tròn đầy của Lưu Kha viết đầy mấy chữ ngạc nhiên: “Không phải hả?”
Trần Ngộ lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải.”
“Còn chưa kết hôn.” Cô lẩm bẩm: “Ở cái tuổi này thì ai cũng tò mò, năng lượng còn đang đầy tràn, ngủ chung sẽ dễ xảy ra chuyện. Cho dù anh ấy tự chủ tốt, có thể nhịn được, nhưng tớ cũng không nói chắc được.”
Lưu Kha đã nghe rõ hầu hết câu chữ: “......”
–
Trần Ngộ nói với Lưu Kha rằng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì bình thường Giang Tùy đều ngủ ở một phòng khác.
Cái gọi là ngoài ý muốn là cái gì thì không thể nào nói được.
Mỗi lần đều khác nhau.
Ví dụ như lần trước, họ Giang nào đó nói mình gặp ác mộng, không dám ngủ
một mình.
Lưu Kha không xem phòng của Giang Tùy, phòng của bạn thân cũng không xem. Vì cô ấy không chắc bên trong có bao nhiêu bí mật riêng tư của họ, không thích hợp, kể cả là bạn thân nhất thì cũng vậy.
Khoảng cách thích hợp vẫn phải có.
Lưu Kha chỉ xem phòng dành cho khách, so với tưởng tượng của cô ấy thì rộng hơn. Chính xác mà nói, căn phòng này lớn gấp ba lần căn phòng cô ấy từng ở lúc còn sống ở thành phố C và lớn gấp đôi căn phòng cô ấy đang ở.
“Đệch, phòng dành cho khách cũng tốt thế này à? Rèm cửa là ai chọn vậy? Màu sắc này có tác dụng thôi miên đó, vừa nhìn đã thấy buồn ngủ rồi.”
“Tớ chọn đấy.” Trần Ngộ vỗ nhẹ lên bình tiết kiệm tròn vo trên cửa sổ: “Tiểu Kha, cái này cho cậu.”
Lưu Kha nhìn lên, là một hũ đựng có hình dưa hấu, rất mới lạ, cô ấy cầm nó lên sờ sờ, yêu thích không muốn buông tay: “Cậu mua ở đâu?”
Trần Ngộ nói ra lời khiến người khác kinh hãi: “Giang Tùy ném vòng trúng đó.”
Lưu Kha lập tức cảm thấy mình đang cầm vũ khí hạt nhân: “Vậy mà cậu đưa cho tớ? Cậu ấy sẽ không giận cậu chứ?”
Sức ghen của tên kia thì cô ấy đã được trải nghiệm qua rồi, trải nghiệm sâu sắc, một lời khó mà nói hết được.
“Sẽ không đâu, anh ấy hiểu mà, tớ đã để lại vài hũ tiết kiệm rồi, đủ để chứa tiền xu trong bốn năm.” Trần Ngộ cười nói: “Cậu có cần cái gì khác không, tớ có rất nhiều gấu bông, sàn nhà sắp không còn chỗ chứa nữa rồi.”
“Còn cả ly mới chưa dùng đến, vở ghi, bút, đồ trang trí với vài thứ linh tinh khác.”
Lưu Kha bối rối: “Đều là cậu ấy ném được à?”
Trần Ngộ nói không phải toàn bộ: “Tuần nào chúng tớ cũng đi dạo ít nhất một lần, cái gì cậu ấy cũng biết chơi, ném vòng, gắp thú, b.ắ.n bóng, ném lon…….”
Lưu Kha: “…….”
Bạn trai ham chơi như vậy mà vẫn còn thể khống chế tốt, sẽ không có chuyện chơi xong rồi chạy theo người khác luôn chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-108.html.]
Lưu Kha không khỏi có chút lo lắng cho bạn thân.
Nhưng suy nghĩ một chút thì vẫn có thể hiểu được, bạn trai của bạn mình cũng chỉ mới 19 tuổi, đang vào thời kỳ hăng hái nhất.
“Giang Tùy rất thích chơi game nhỉ.” Lưu Kha đặt hũ đựng tiền tiết kiệm xuống: “Nghiện nặng không?”
Trần Ngộ lại nói ra lời gây sốc: “Hình như hồi tập huấn thì có chơi truyền kỳ, sau đó lại không chơi nữa, nói là bỏ rồi.”
Lưu Kha cảm thấy giống như truyện hư cấu: “Cái này cũng có thể bỏ được hả?”
Các chàng trai còn có thể từ bỏ trò chơi vốn còn quan trọng hơn cả bạn gái của mình ư?
Còn khó hơn heo mẹ leo cây.
“Lúc đầu tớ cũng không tin, không ngờ anh ấy thật sự đã bỏ được, trong điện thoại di động cũng không có trò chơi nào.” Trần Ngộ nói: “Bắn s.ú.n.g cũng không có.”
Còn kiên trì ăn chay, khó mà tưởng tượng nổi.
Bạn trai của cô nhìn qua thì có vẻ là một con quỷ ngây thơ, nhưng cũng có một mặt rất trưởng thành.
–
Lưu Kha ngồi trên giường, sự mềm mại khiến cô ấy không kiềm chế được mà ngã về phía sau, nằm ngửa mặt nhìn lên trần nhà: “Tớ thấy trong bếp có mấy cái nồi niêu xoong chảo, hai cậu nấu cơm à?”
Trần Ngộ cũng nằm lên giường bên cạnh cô ấy: “Ừ.”
Lưu Kha lập tức quay đầu qua: “Cậu nấu à?”
Trần Ngộ không nói gì, cô cũng muốn thế lắm nhưng trong phòng bếp không có chỗ của cô.
Bạn trai nói phải nắm được dạ dày cô.
Giai đoạn huấn luyện quân sự kia mệt như chó, nhưng anh vẫn luôn chuẩn bị cho cô ba món mặn một món canh.
Không bàn đến hương vị.
Từ khi khai giảng đến nay, dạ dày của cô không ngừng gặp nạn, chẳng khác nào câu chuyện Đường Tăng đi thỉnh kinh, phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới có thể lấy được kinh thư.
“Giang Tùy nấu đấy.” Trần Ngộ nói.
Lưu Kha sợ hãi hồi lâu, rồi hỏi một câu khiến người khác hít thở không thông:
“Có thể ăn được không?”
“Nấu chín rồi.” Trần Ngộ thở dài.
Bả vai của Lưu Kha run rẩy: “Cho đứa con lớn của cậu có cơ hội học tập để trưởng thành, rất tốt.”
Khóe miệng Trần Ngộ giật giật.
Không biết tại sao cô lại nhớ tới một câu nói trong tình yêu khá cũ kỹ, mối tình đầu dạy người con trai từ ngây ngô trở nên trưởng thành, quá hời cho người đến sau.
Trần Ngộ lạnh mặt, đến cô thì chuyện này là không có khả năng, mơ đi.
–
Con trai lớn – Giang Tùy lúc này đang ở câu lạc bộ tennis, hắt hơi một cái: “Vợ tôi nhớ tôi rồi, tôi phải về đây.”
Tạ Tam Tư, Trương Kim Nguyên học trường khác nhau nhưng vẫn trong cùng một thành phố, chỉ cần ngồi một chuyến tàu điện ngầm là có thể gặp nhau mà từ khi khai giảng đến giờ mới gặp một lần: “......”
Đệch.
Không thể làm anh em được nữa rồi!
Gọi người anh em đang yêu đương đi chơi lại khó đến vậy sao? Không hề.
Vương Phong Thuận không bao giờ thế này.
Dù là hôn tới trên giường, một cuộc điện thoại gọi tới thì cậu ấy vẫn mặt người dạ thú mà bỏ đi tụ tập.
Các bạn học đang hẹn hò ở xung quanh cũng không thế này, chỉ có anh Tuỳ là trường hợp đặc biệt.
Ra ngoài chơi nhưng không thể rời khỏi vợ quá ba câu.
Như thể cả thế giới chỉ có mình anh là có vợ ấy.
Hay ho lắm đúng không?
Chẳng phải chỉ là một nàng tiên thôi à, khoe khoang cái gì chứ?!
Chuyện này đối với đám độc thân bọn họ có lực sát thương lớn đến mức nào cơ chứ? Không thể làm một người bình thường được sao?
–
Tạ Tam Tư đặt vợt đánh bóng lên cái ghế bên cạnh, đặt m.ô.n.g ngồi xuống, thở hổn hển: “Anh Tuỳ, anh chỉ hắt hơi một cái thôi, đây không phải là nhớ mà là đang mắng anh đấy, hai cái mới là nhớ.”
Giang Tùy đi qua đá cho cậu ta một cước: “Nhảm nhí.”
“Thật mà.” Tạ Tam Tư kéo cái m.ô.n.g bị đạp bay một nửa trên không trở về:
“Bà nội em nói với em vậy đấy, Nguyên cưng, cậu nói xem.”
“Thực ra cái đó đều là mê tín thôi.”
Học sinh giỏi Trương Kim Nguyên bắt đầu phân tích: “Hắt hơi là hình thức tự bảo vệ của đường hô hấp, bài trừ viêm mũi, có tính phản xạ......”
“Được rồi, được rồi.”
Giang Tùy và Tạ Tam Tư ngăn cản cậu ta tiếp tục nói, mẹ nó ai lại muốn nghe những thứ này chứ, biến đi.