KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 107
Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:39:10
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc ăn cơm, mấy người bắt đầu quậy phá, Tạ Tam Tư bắt đầu trước, ai bảo cậu ta là người cha già trong số mấy người ngồi đây chứ.
“Chị dâu, anh Tùy của em bình thường mặc dù thích vờ vịt, nhưng anh ấy cũng thật sự rất trâu bò. Trước đây anh ấy đều không quan tâm đến các cô gái, đương nhiên hiện tại cũng không quan tâm mà chỉ để ý mình chị.”
Tạ Tam Tư gãi đầu: “Gì nhỉ, em muốn nói với chị là, anh Tùy lần đầu tiên yêu đương, nếu có chỗ nào làm chưa tốt thì xin chị hãy thông cảm cho anh ấy.”
Nói xong cậu ta uống một hơi hết sạch.
Trần Ngộ giật mình, còn chưa kịp suy nghĩ kỹ xem mình có nên uống cạn hay không thì đã thấy Vương Nhất Phàm đứng dậy, cô nhanh chóng rút tay đang cầm ly về.
Vương Nhất Phàm coi như là người từng trải trong tình yêu, hẳn là sẽ có không ít kinh nghiệm để chia sẻ, nhưng cậu ấy cũng không nhiều lời, thật sự là không có mặt mũi.
Không lâu trước đó, cậu ấy mới bị bịp, bản thân có nhiều bạn gái như vậy nhưng vẫn bị lừa thê thảm.
Vậy nên Vương Nhất Phàm cũng không nói về lịch sử tình trường của mình nữa mà chỉ ngắn gọn: “Chị dâu, nếu ngày nào đó anh Tùy làm chuyện xấu, khiến chị ấm ức thì chị cứ nói với chúng em, chúng em sẽ lập tức đứng ra đòi lại công bằng cho chị.”
Đề tài vừa đổi, đôi mắt hồ ly thường ngày hôm nay chỉ có sự chân thành và trang nghiêm: “Nhưng nếu anh Tùy không làm chuyện xấu mà chỉ là hiểu lầm, vậy chị hãy cho anh ấy một cơ hội để giải thích.”
Cũng cạn luôn.
Trương Kim Nguyên nhe răng nanh, vẫn cười rạng rỡ như trước: “Vậy chị dâu, từ nay về sau em giao anh Tùy cho chị nhé.”
Sau đó cậu ta cũng uống một hơi cạn sạch, nhìn rõ đáy ly.
Giang Tùy im lặng vuốt ve miệng ly một lúc rồi bật cười nói: “Mẹ nó, mấy cậu đang làm gì vậy, ủy thác à?”
“Những lời này không thể đợi đến lúc tôi và chị dâu các cậu kết hôn rồi nói sao?”
Dạy dỗ xong anh liền quay đầu nhìn về cô gái vẫn chậm chạp chưa lên tiếng, trong đầu đã có chút hoảng hốt. Không biết ý cô thế nào khi anh thể hiện lập trường như vậy, anh khàn giọng nói: “Nghe thấy không, cậu phải chăm sóc tôi thật tốt đấy.”
Trần Ngộ còn đang chìm trong cảm xúc ngưỡng mộ Giang Tùy, cũng vui thay cho anh vì có thể quen được ba người anh em như vậy.
Giang Tùy càng hoảng hốt hơn, cảm giác lan ra toàn thân khiến tay chân anh có chút cứng ngắc, nhíu chặt mày: “Vợ ơi, đang gọi cậu đấy.”
Trần Ngộ vô thức đáp lại: “Ừm.”
Giang Tùy vui vẻ, âm thanh càng trầm hơn: “Sau này tôi giao bản thân mình cho cậu đấy.”
Mi mắt Trần Ngộ khẽ động: “Ăn cơm của cậu đi, nói ít thôi.”
Giang Tùy thổi hơi bên tai cô: “Cậu ngại à?”
Kết quả là bị đạp một cái.
“Được rồi, đều là người nhà cả, đừng ngại.”
Tay trái Giang Tùy ôm eo thon của cô, tay còn lại nâng ly rượu, uống hết ly này đến ly khác.
Trần Ngộ uống cùng Giang Tùy mấy ly về sau, không nhịn được kéo áo anh, nhỏ giọng hỏi: “Cậu uống nhiều vậy làm gì?”
Mắt Giang Tùy khép hờ, môi mỏng khẽ nhếch: “Vui.”
Anh liếc nhìn vẻ mặt không vui của cô, nghiêng đầu cọ cọ: “Tôi uống thêm một ly nữa, chỉ một ly nữa thôi.”
“Đợi tôi say rồi, cậu phải chăm sóc tôi đó.”
Vừa nói xong thì nửa người trên đã nghiêng sang.
Thể chất của chàng trai trẻ rất mạnh mẽ, đè Trần Ngộ nghiêng hẳn về một bên, cô đẩy anh: “Ngồi đàng hoàng.”
“Không muốn,” Giang Tùy ôm cô, tiếng thì thầm bật ra từ cổ họng: “Tôi chỉ muốn như vậy thôi.”
Trần Ngộ lại đẩy.
Giang Tùy như con gấu lớn cứ quấn lấy cô.
Hai anh chàng độc thân đối diện và anh chàng còn lại mới thất tình, cả ba người đều muốn lật bàn, mẹ nó, còn uống được nữa không?
Quá đáng, cực kỳ quá đáng!
–
Tháng Tám, Trần Ngộ và Giang Tùy tới phòng vẽ tranh một chuyến.
Năm ngoái những học sinh tốt nghiệp đậu đại học cũng tới, nhưng tiếc là Trần Ngộ không gặp được họ, cô vào phòng vẽ tranh khá muộn.
Trần Ngộ đứng trong siêu thị: “Năm ngoái những người đó đã mua gì vậy?”
Giang Tùy uể oải đẩy xe hàng: “Hình như là kẹo.”
Trần Ngộ dừng bước: “Đều là kẹo hết à?”
“Ừ.” Giang Tùy gãi lông mày: “Kỳ nghỉ hè không chỉ có mỗi học sinh tập huấn mà còn có một số học sinh lớp dưới nữa, rất đông người, mua những cái khác thì không tiện, chỉ có kẹo là dễ nhất, mỗi người một nắm.”
Trần Ngộ suy nghĩ: “Vậy chúng ta cũng mua kẹo.”
Giang Tùy không có ý kiến, đi theo cô tìm kẹo: “Cậu có cảm thấy thời gian trôi rất nhanh không?”
Vào tầm này năm ngoái, anh còn chưa quen biết cô.
“Có.” Trần Ngộ vừa đi vừa nói: “Hôm trước tôi gọi điện thoại cho Tiểu Kha cũng có nói, cảm giác như chuyện vẽ khối hình học là chuyện mới gần đây.”
Ký ức của Giang Tùy bị cô khơi ra: “Nói đến vẽ khối hình học, lúc đầu cậu vẽ… nói thế nào nhỉ, hoàn toàn là lãng phí giấy vẽ.”
Trần Ngộ không nhanh không chậm đánh trả: “Dù sao cũng tốt hơn cậu, chẳng vẽ được mấy nét bút, ngày nào cũng đeo tai nghe nghe nhạc, trông rất trẩu.”
“Cậu để tâm đến anh trai như vậy cơ à.” Giang Tùy cười: “Đã thích từ lâu rồi phải không?”
Vẻ mặt Trần Ngộ không có biểu cảm gì: “Không hề.”
“Nói có đi.” Giang Tùy dùng một tay giữ chặt gáy cô, đẩy cô sang một bên:
“Anh trai mua kẹo cho cậu ăn.”
Trần Ngộ bỗng kéo Giang Tùy vào kệ hàng bên trong.
Giang Tùy cúi đầu nhìn cô hốt hoảng: “Hai chúng ta giống đang yêu đương vụng trộm ấy, cậu là phụ nữ đã có gia đình, còn tôi là tình nhân cậu bao nuôi.”
Trần Ngộ cẩn thận quan sát xung quanh, Giang Tùy cũng học theo cô, ghé bên cái đầu nhỏ đang ló ra, trêu chọc nói: “Chồng cậu tới rồi à?”
Trần Ngộ trợn mắt: “Là dì út của tôi.”
Giang Tùy thôi không trêu đùa nữa: “Vậy tôi đi chào hỏi.”
“Đừng đi.” Trần Ngộ nói: “Miệng bà ấy là to nhất trong ba chị em của mẹ tôi, nếu bị bà ấy nhìn thấy thì trong hôm nay, họ hàng trong nhà đều sẽ biết, toàn bộ đấy.”
Giang Tùy cau mày: “Vậy thì càng phải đi chào hỏi.”
–
Chào hỏi thì chắc chắn là không chào được rồi.
Giang Tùy chỉ đang trêu cô gái thôi, loại chuyện gặp họ hàng này không thể tùy tiện được.
Trần Ngộ cũng sẽ tuyệt đối không cho phép bọn họ gặp mặt lúc này.
Dì út không chỉ đơn giản là lắm mồm, mà bà ấy sẽ dùng mọi cách để thăm dò thông tin cá nhân của Giang Tùy. Thông qua mối quan hệ của mình để điều tra về sản nghiệp của gia đình anh, triển vọng tương lai, bất động sản, còn có chuyện cô gả đi thì có thể kiếm được bao nhiêu tài sản sau khi kết hôn.
Hậu quả đáng sợ như vậy đấy.
Vì dì út đang ở trong siêu thị nên Trần Ngộ cũng từ bỏ suy nghĩ đi dạo mà vội vàng cùng Giang Tùy đi mua kẹo rồi rời đi.
Mặt trời nóng rực, khó chịu muốn chết.
Trên đường tới phòng vẽ tranh, Trần Ngộ đã ăn hết hai que kem, còn muốn ăn que thứ ba nhưng Giang Tùy không cho.
“Càng ăn thì càng khát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-107.html.]
Giang Tùy đưa nước cho cô: “Cậu uống cái này đi.”
Trần Ngộ dừng xe uống nước, sau đó chậm rãi đạp xe về phía trước, mang theo một thân đầy mồ hôi đến phòng vẽ tranh: “Cậu lên đi, tôi ở đây đợi.”
Giang Tùy cong ngón tay gạt mồ hôi trên chóp mũi cô: “Cậu chắc chứ? Nếu cậu không vào thì tôi cũng không vào.”
“Lão Triệu còn đang chờ học trò đắc ý nhất của mình đấy.”
Trần Ngộ nghiến răng, đành phải bò lên.
Năm ngoái, việc leo lên leo xuống trên cầu thang không tốn chút sức nào, nhưng năm nay mới leo được bốn tầng cô đã thở dốc.
Cô dựa vào lan can thở hổn hển: “Mới có một năm mà thể chất của tôi đã kém như vậy, y như người đến tuổi trung niên ấy.”
Giang Tùy không nghĩ ngợi nhiều: “Cậu chỉ béo lên thôi.”
Trần Ngộ khựng lại: “Tôi béo?”
Giang Tùy lúc này mới phản ứng lại, sắc mặt hơi thay đổi, xong rồi, nói ra điều không nên nói. Anh chán nản cau mày, đang định dỗ cô thì đã nhìn thấy cô gái nhỏ cúi đầu bóp eo, giật mình lẩm bẩm: “Hình như béo lên rồi.”
“…….”
Giang Tùy nghiêng đầu, mím môi nhịn cười, sau khi ho khan vài tiếng mới quay đầu lại: “So với đợt tập huấn cuối năm ngoái thì cậu béo hơn thôi, thật ra như bây giờ rất vừa vặn.”
“Năm ngoái, cổ tay của cậu rất nhỏ.”
Anh ra hiệu: “Quá gầy, lúc cầm tay cậu tôi còn sợ mình sẽ làm gãy nữa.”
Trần Ngộ không nghe lời Giang Tùy nói, cô lao lên tầng, tự nhủ: “Phải kiềm chế một chút, sau mười giờ tối không được ăn nữa, kẹo cũng không thể ăn…”
Giang Tùy đau đầu bóp trán, không thể hiểu nổi thế giới của con gái.
–
Triệu Thành Phòng vừa tiễn một vài học sinh, ly trà còn chưa uống hết đã thấy có thêm hai người nữa.
Thầy ấy nghe được chuyện xảy ra ở phòng riêng đêm đó, được các học sinh miêu tả lại vô cùng sống động, như thể đang tái hiện lại cảnh tượng lúc đó vậy.
Bây giờ nhìn hai đứa nhỏ này, Triệu Thành Phong có rất nhiều chuyện muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại chỉ nói với hai người rằng, bất kể sau này có theo nghề gì thì cũng đừng từ bỏ hội họa.
Hiếm khi có được hai hạt giống tốt.
Khi Trần Ngộ bước ra khỏi văn phòng lại bắt gặp nhóm học sinh cùng khóa năm ngoái, là người quen, dáng vẻ phân phát kẹo giống như chia kẹo cưới vậy.
Chỉ thiếu mỗi câu nói “Chúc các cậu sớm sinh quý tử, trăm năm hòa hợp”.
Trần Ngộ không muốn đi từng phòng vẽ nhỏ, cô chỉ đến phòng vẽ số Một, nơi cô đã ngồi lâu nhất.
Vừa bước vào đã nghe thấy một loạt tiếng hét.
Có người của phòng vẽ số một, cũng có người từ phòng vẽ khác vì hiếu kỳ đến hóng chuyện.
Tất cả đều là nữ sinh.
Trần Ngộ nhìn Giang Tùy đang lười biếng dựa vào cửa rồi đứng thẳng dậy.
Chân dài của Giang Tùy căng thẳng, anh cũng đứng thẳng lên.
Ánh mắt của nhóm nữ sinh vẫn không hề di chuyển chút nào.
Khóe miệng Trần Ngộ trùng xuống, khuôn mặt vốn lạnh lùng trong trẻo đã kết thêm một tầng sương giá.
Giang Tùy bước nhanh đến, vén vài sợi tóc ướt đẫm mồ hôi dính trên cổ cô: “Đi thôi.”
Tiếng la hét càng vang dội hơn.
Có học sinh tập huấn to gan, tính cách cởi mở mạnh dạn hét lên: “Đàn chị, xin dừng bước!”
“Xin hỏi phải làm sao mới có thể theo đuổi được người bạn trai đẹp trai như của chị ạ?”
“Đúng vậy đúng vậy, chúng em cũng muốn có một người bạn trai như thế.”
“Chị dạy chúng em theo đuổi đi.”
Đối diện với từng khuôn mặt ngây ngô và hâm mộ, Trần Ngộ còn chưa kịp lên tiếng thì bên tai đã vang lên tiếng nói: “Là tôi theo đuổi đàn chị của các cô.”
Trần Ngộ ngây người nhìn Giang Tùy.
“Đệch.”
Yết hầu Giang Tùy khẽ động, cảm giác khô nóng khó nhịn, anh nhanh chóng yêu cầu sáu bảy cô gái tạm thời ra ngoài một chút, rồi vội vàng đóng cửa lại, chặn những ánh mắt tò mò ở bên ngoài.
Sau đó anh quay lại trước mặt cô gái, cúi người hôn cô, dịu dàng cọ xát một lát rồi mới cúi đầu, khàn giọng cầu xin.
“Mở miệng ra, để tôi vào trong.”
Đầu óc Trần Ngộ hoàn toàn trống rỗng: “Vậy cậu đừng cắn tôi.”
“Không cắn.” Giang Tùy nói.
Lần này anh thật sự nói được làm được, không cắn cô mà chỉ kéo dài nụ hôn sâu.
Toàn thân Trần Ngộ nóng bừng mềm nhũn, cô hơi thiếu dưỡng khí nên đứng không vững, chỉ có thế túm lấy Giang Tùy, hô hấp tràn ngập mùi hương của anh.
“Sao cậu lại… sao lại hôn lâu như vậy…”
Hô hấp đứt quãng, Trần Ngộ thở hổn hển, hai gò má và cần cổ đỏ ửng cả lên.
“Bạn trai lâu một chút thật tốt.”
Giang Tùy chống lên trán cô gái nhỏ, nhìn cô động lòng mà hai mắt đỏ bừng ướt át.
“Từ khoảnh khắc tôi thích cậu thì đã muốn hôn cậu trong phòng vẽ tranh rồi.”
Dừng lại một chút, anh bật cười: “Còn muốn làm thế này nữa.”
Dứt lời anh lập tức hôn lên cổ cô, cắn một cái rồi để lại một dấu ấn nho nhỏ.
Vẫn là cắn, chỉ là đổi chỗ mà thôi.
Trần Ngộ cảm thấy Giang Tùy thật chó quá.
–
Vào ngày báo danh nhập học, Trần Ngộ tự mình đến thành phố T, cô không cho bố mẹ đi cùng mà một mình ngồi tàu, toàn bộ hành trình đều điềm tĩnh và tỉnh táo.
Khi cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở cổng Học viện Mỹ Thuật, cái gì mà điềm tĩnh, cái gì mà tỉnh táo đều biến mất.
Nhưng thật ra Trần Ngộ đã đoán được rồi, anh chàng này sống c.h.ế.t không chịu nói rõ đã nộp hồ sơ vào trường nào ở tỉnh.
Hôm nay cũng không tới ga tàu tiễn cô.
Nhưng có nghĩ thế nào cũng không bằng khi tận mắt nhìn thấy nó thật sự đang diễn ra.
Trần Ngộ muốn hỏi Giang Tuỳ nộp hồ sơ lúc nào, làm cách nào để thầy Triệu giúp anh giấu giếm.
Còn nữa, Học viện Mỹ Thuật thi tuyển sinh độc lập hai ngày, mùng 2 và mùng 3, anh thi ngày nào, đi bằng cách nào, có phải lén đi theo cô hay không.
Nhưng cô chỉ kéo vali hành lý bước từng bước qua đó, dừng lại ở khoảng cách 3-5 bước chân, ngước lên nhìn anh chăm chú, mắt trừng đến đau nhức mới mở miệng hỏi anh một câu.
“Cậu tới Học viện Mỹ Thuật làm gì?”
Giang Tùy nhìn cô thật sâu: “Đến cùng bạn gái theo đuổi ước mơ.”
Hốc mắt Trần Ngộ lập tức nóng lên, mở miệng nói: “Nếu thất bại thì sao?”
“Có tôi ở đây, sẽ không thất bại.”
Giang Tùy nhếch môi, mỉm cười giang rộng vòng tay với cô: “Bạn gái, nghệ thuật gia tương lai, bốn năm đại học mong được chỉ bảo nhiều hơn.”