KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 106
Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:39:09
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm sau Trần Ngộ không chơi với bạn trai mình. Cô ngủ mê man cả ngày, sau đó còn bị bố mẹ kéo sang nhà họ hàng ăn cơm trong trạng thái tiều tụy uể oải.
Người họ hàng hỏi cô thi thế nào, có ổn không.
“Ổn.” Mẹ Trần kiêu ngạo nói: “A Ngộ đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Học Viện Mỹ Thuật tốt nhất cả nước. Bài thi chuyên ngành đã qua thì bài thi văn hóa không thành vấn đề.”
“Cho dù có lùi 1 vạn bước, coi như bài thi văn hóa có vấn đề ngoài ý muốn thì con bé vẫn đỗ kỳ tuyển sinh tập trung. Năm nay con bé đứng thứ hai toàn quốc thì các trường trong tỉnh chẳng phải đều tùy ý cho con bé lựa chọn à.”
Người họ hàng nói: “Không phải đứng đầu à.”
Mẹ Trần không vui, không đứng đầu thì làm sao, người đứng đầu là con rể tương lai của bà, cũng coi như là một nửa con trai rồi, còn không phải đều là của nhà bà sao.
Nghĩ vậy nên bà nói: “Đứng đầu là bạn trai của A Ngộ.”
Trên bàn lập tức trở nên hoàn toàn yên lặng.
Buổi sáng khi Trần Ngộ về nhà, cô đã nói chuyện của mình và Giang Tùy cho bố mẹ nghe. Ngoài miệng bố cô cũng chẳng tỏ vẻ gì, nhưng mẹ cô thì không phải người có đầu óc đơn giản như vậy.
Tuy nhiên, nói cũng đã nói rồi nên cũng chẳng phải là vấn đề nữa.
Cô muốn cùng Giang Tùy xây dựng một mối quan hệ nghiêm túc, chứ không phải tùy tiện qua lại và nhanh chóng đổi bạn trai.
–
Em họ vốn đang định giới thiệu anh em của mình cho chị họ, gẩy gẩy đũa, xích lại gần nhỏ giọng hỏi: “Chị, không phải chị nói học cấp ba thì không yêu đương à?”
Trần Ngộ cười khẽ: “Tốt nghiệp rồi mới quen.”
Em họ bối rối: “Nhưng hôm qua chị vừa mới thi xong mà.”
Trần Ngộ nhướng mày: “Tối qua mới xác định quan hệ.”
Em họ: “…”
Mặt mũi cậu em đầy vẻ đờ đẫn, tốc độ thế à?
Nụ cười bên khóe môi Trần Ngộ càng sâu hơn, đương nhiên phải nhanh rồi. Chàng trai vừa đẹp trai vừa tốt như vậy, nếu đã bước vào thế giới của cô thì không thể thả ra được.
–
Cơm nước xong chẳng bao lâu em họ đã kéo Trần Ngộ vào phòng mình: “Chị, anh em của em muốn thách đấu với bạn trai chị, thi tính nhẩm.”
Trần Ngộ: “???”
Tính nhẩm? Muốn ép c.h.ế.t bạn trai cô à?
Điện thoại di động trong túi Trần Ngộ đúng lúc kêu lên, cô đi đến cửa sổ để nghe điện thoại.
Giọng nói uể oải của Giang Tùy truyền tới từ đầu bên kia điện thoại: “Ăn xong chưa?’
Trần Ngộ nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ chống trộm: “Ừ.”
Giang Tùy thấp giọng nói: “Vậy còn có thể ra ngoài không?”
Trần Ngộ hơi mím môi: “Không thể.”
“Vậy tôi phải làm sao bây giờ.” Giang Tùy lẩm bẩm: “Bạn trai cậu nhớ cậu rồi.”
Trần Ngộ xoa xoa vành tai nóng bừng: “Buổi sáng vừa mới tách ra mà.”
“Đã tách ra cả một ngày rồi, lâu như vậy.” Giang Tùy thở dài: “Đối với tôi đã là yêu xa rồi.”
Trần Ngộ: “……”
“Chị, là bạn trai của chị à?”
Em họ tiến lại gần, nhảy tưng tưng hét vào trong điện thoại: “Này, đằng đó đó! Tôi sẽ không chấp nhận người anh rể này đâu đấy! Nhất định không! Tuyệt đối không!”
Giang Tùy bật cười: “Đệch, ai vậy, em họ cậu à?”
“Cậu nói cho thằng bé biết, tên anh rể nó có hai chữ, không phải là đằng đó đó mà là đằng đó.”
Trần Ngộ nhếch môi.
–
Giang Tùy đối với chuyện của cô gái nhà mình thì nhỏ mọn một cách khác thường, nhưng cũng chưa đến mức tức giận với một thằng nhóc. Mới qua vài ngày, anh đã mua cho em họ của cô một bộ mô hình, bảo cô mang tới cho thằng bé.
Cho dù có nhận hay không thì anh cũng vẫn là anh rể của thằng bé.
Nhưng khi bộ mô hình kia được gửi tới, em họ cô đã trực tiếp khuất phục, chấp nhận có lỗi với anh em của mình. Kiếp sau đành làm trâu làm ngựa để bù đắp, còn kiếp này cậu nhóc chỉ cần mô hình thôi.
Trần Ngộ kể chuyện này cho Giang Tùy: “Một bộ mô hình đã có thể mua chuộc được thằng nhóc.”
Giang Tùy biết đại khái chuyện xảy ra, mặt tối sầm lại: “Nếu biết trước thằng nhóc muốn đào góc tường của tôi thì một cọng lông của cái mô hình tôi cũng không mua nhé.”
Nói xong anh quay sang bóp cằm cô gái: “Còn cậu nữa, sao đến cả học sinh tiểu học mà cũng trêu ghẹo thế hả.”
Trần Ngộ đẩy tay anh ra nhưng lại bị anh ôm mặt, kéo đến hôn một cái.
Cô yên tĩnh ngay lập tức.
Giang Tùy không hề lùi lại mà còn lưu luyến cọ cọ lên bờ môi mềm mại của cô, chỉ kém việc cạy mở răng môi cô để đánh chiếm bên trong thôi: “Cậu biết chơi bowling không?”
Trần Ngộ ngây người: “Không biết.”
“Tôi dạy cậu.” Giang Tùy khẽ l.i.ế.m môi dưới của cô, tiếng thở gấp thỏa mãn mơ hồ từ trong cổ họng bật ra: “Bọn Tam Tư đã hẹn rồi, bảo tôi đưa người nhà theo, cậu đi không?”
Trái tim Trần Ngộ đập rộn lên, cô đẩy anh ra, hít sâu một hơi để cố gắng trấn an bản thân mình: “Vương Nhất Phàm vẫn chơi nổi à?”
Tổn thương tinh thần mà Uông Nguyệt gây ra cho cậu ấy e là không hề nhỏ.
“Có thể.” Giang Tùy l.i.ế.m môi, lười biếng cười: “Cậu ấy bình thường lại rồi.”
Trần Ngộ xoa xoa khuôn mặt: “Vậy đi thôi.”
Giang Tùy kéo tay cô, đặt trong lòng bàn tay mình mà vuốt ve rồi nhìn thẳng vào cô: “Hôn cái nữa đi.”
“Không hôn nữa.” Trần Ngộ dứt khoát từ chối.
“Ồ…” Giang Tùy cúi đầu, giọng điệu ấm ức kéo dài: “Không hôn nữa à.”
Vậy mà giây tiếp theo anh đã ngước đôi mắt lên và nói: “Vậy thơm má cái đi.”
Trần Ngộ: “…”
–
Khi đến nơi, Trần Ngộ mang khuôn mặt lạnh lùng đi phía trước, Giang Tùy đi theo sau, hơi khom người, lẩm bẩm trong miệng.
“Được rồi, tôi sai rồi, là tôi lừa cậu, tôi không giữ lời, lời tôi nói ra đều là nói nhảm.”
“Tôi hôn cậu thêm mấy lần, còn không phải là vì cậu ngoan quá à.”
“Lúc hôn cậu, cậu nằm trong n.g.ự.c tôi, hơi thở mềm nhẹ như vậy, một người trưởng thành thân thể khỏe mạnh như tôi không thể kiềm chế được nên mới…”
Đột nhiên Trần Ngộ quay đầu, Giang Tùy lập tức không nói nữa, còn lui về phía sau nửa bước.
Toàn bộ cảnh tượng này bị Tạ Tam Tư và Trương Kim Nguyên ra ngoài mua nước bắt gặp.
“Quá chó rồi.”
Tạ Tam Tư không thể nhìn được nữa nên đành che mặt: “Thật sự là quá chó má mà.”
“Mặc dù anh Tùy đã bắt đầu chó từ năm ngoái rồi, tôi cũng đã chứng kiến không ít, nhưng vẫn sốc trước hình tượng hôm nay.”
Rõ ràng Trương Kim Nguyên cũng kinh hoảng không nhẹ, biểu cảm hết sức phức tạp.
Cậu ta thử đưa ra một giả thuyết, giả sử bản thân có thể theo đuổi được nàng tiên nhỏ Trần Ngộ thì e là cũng không chó đến mức như anh Tùy.
Anh Tùy quả đúng là anh Tùy.
“Có phải anh Tùy bị đột biến gen không?”
Tạ Tam Tư trợn mắt, hưng phấn như phát hiện ra một lục địa mới, nói: “Hay là nói, kiếp trước anh ấy chính là con ch.ó lớn của Trần Ngộ?”
Trương Kim Nguyên nhìn cậu ta như nhìn thằng ngốc: “Nói to lên, để cho anh Tùy nghe nữa.”
Tạ Tam Tư rụt cổ: “Tôi không dám.”
Trương Kim Nguyên nhìn về cách đó không xa, anh Tùy vẫn đang cúi đầu nói gì đó, giống như nhận lỗi, cũng giống như đang nũng nịu lấy lòng, điều này thật hiếm thấy. Cũng chỉ ở trước mặt Trần Ngộ mới có thể xuất hiện tình huống thế này thôi, cậu ta tặc lưỡi: “Có thể chó một cách cam tâm tình nguyện như vậy, còn có thể vì cái gì nữa, chỉ có thể là vì yêu thôi.”
“Ai yêu đương mà không phải vì yêu chứ?” Tạ Tam Tư không đồng ý với cách nói này của cậu ta: “Tôi đã thấy nhiều cặp đôi rồi, nhưng cũng chưa từng gặp ai chó được như anh Tùy.”
Trương Kim Nguyên trầm ngâm một lúc: “Vậy thì là yêu nhiều lắm rồi.”
Tạ Tam Tư dừng lại một lát, cũng không phản đối cách nói này, cậu ta gãi gãi đầu: “Kim Nguyên, cậu nói xem Trần Ngộ có vì anh Tùy quá chó, quá bám người, đến cuối cùng không chịu được mà chia tay anh ấy không?”
Trương Kim Nguyên làm ra vẻ cao nhân đắc đạo: “Cậu không phải là cá, làm sao hiểu được niềm vui của cá chứ.”
Tạ Tam Tư tặc lưỡi: “Học sinh giỏi Nguyên cưng, cậu hiểu biết như vậy, tại sao đã tốt nghiệp cấp ba rồi vẫn chưa có mối tình đầu thế?”
Trương Kim Nguyên: “……”
“Tôi không muốn có à? Là tại tôi không muốn có chắc? Trong số những cô gái theo đuổi tôi, không ai có thể khiến con nai con trong tôi chạy loạn hết, tôi có thể làm gì đây hả? Ngoại trừ chờ đợi ra tôi còn có thể làm gì nữa chứ?”
Cậu ta đã phải chịu đựng nỗi đau thương khó tả này quá lâu rồi, dơ tay ra chỉ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-106.html.]
“Tôi thích người như thế kia kìa.”
Tạ Tam Tư nắm lấy ngón tay đang chỉ của cậu ta.
Sắc mặt Trương Kim Nguyên tái nhợt: “Đệch, mẹ nó sao đột nhiên cậu lại gay thế hả?”
Tạ Tam Tư trợn mắt, gay mẹ nhà cậu, không thấy anh Tùy đã phát hiện ra chúng ta rồi à, hơn nữa còn nghe được lời cậu nói rồi ư?
Nếu để anh ấy nhìn thấy hướng ngón tay cậu đang chỉ, anh đây sợ là cậu sẽ c.h.ế.t yểu tại chỗ luôn đấy.
–
Chuyện tình cảm của anh Tùy nở hoa thì Tạ Tam Tư là người cảm động nhất trong đám ba người.
Bữa cơm chia tay đêm đó, suýt nữa cậu ta đã bị sự lạnh lẽo của anh Tùy dọa chết.
Sau đó một màn kinh điển đã xuất hiện.
Nhưng điều kịch tính nhất không phải cái này, mà là trong phòng riêng lúc đó không mấy ai có điện thoại di động và tất cả đều đang choáng váng.
Chỉ có Vu Kỳ chụp lại được hình ảnh kia, sau đó cậu ấy còn tìm đến chỗ Tạ
Tam Tư, nói rằng điện thoại của Trần Ngộ không thể gửi hình ảnh được nên muốn cậu ta giữ hình trước, sau này có cơ hội sẽ gửi cho cô sau.
Cậu ấy cũng không cố ý nhấn mạnh rằng đừng để anh Tùy biết.
Lúc đó, Tạ Tam Tư còn hỏi Vu Kỳ, hỏi cậu ấy có tâm trạng thế nào khi chụp bức ảnh đó.
Không phải cậu ta muốn hóng chuyện, mà thật sự là do tò mò, phải rộng lượng đến mức nào mới có thể làm ra được việc như vậy.
Vu Kỳ cười cười, nói một câu.
——Dáng vẻ rung động của cô ấy rất xinh đẹp, tôi lưu lại để cô ấy làm kỷ niệm thôi, cô ấy xem được sẽ rất vui.
Chỉ có vậy thôi.
Cái gì vậy, tôi yêu tình yêu của cậu à?
Tạ Tam Tư xúc động thở dài, cảm thán một hồi, sau đó ngậm kẹo mút đi tới, hướng về phía nhân vật nữ chính trong câu chuyện vừa rồi gọi: “Chị dâu.”
Tay Trần Ngộ run lên, quả bóng trơn nhẵn trượt khỏi tay, hoàn hảo tránh được tất cả những con ki gỗ.
“…….”
Giang Tùy liếc qua.
Tạ Tam Tư vội nói: “Chị dâu, là lỗi của em, dọa chị mất rồi.”
Trần Ngộ cau mày: “Có thể đổi cách xưng hô được không?”
Tạ Tam Tư liếc mắt nhìn anh Tùy, có thể không?
Giang Tùy uống phần nước trái cây còn lại mà cô gái vừa uống, răng cắn vào ống hút mà cô vừa ngậm, dáng vẻ chuyện hoàn toàn không liên quan đến mình.
Tạ Tam Tư vừa thấy phản ứng này của anh Tùy là đã biết câu trả lời, cậu ta ngậm que kẹo, dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên: “Chị dâu không thích sao?”
“Nhưng cái này không được đâu, bạn gái của anh Tùy thì chính là chị dâu của chúng em rồi.”
Trần Ngộ đổi người quyết định: “Giang Tùy.”
“Ừm?”
Giang Tùy khịt mũi, bày ra vẻ mặt vô tội “Tôi không biết gì cả”.
Trần Ngộ im lặng nhìn anh một lát rồi thở dài: “… Bỏ đi, không có gì, cậu dạy tôi thêm nữa đi.”
–
Giang Tùy tay nắm tay dạy cô gái, nhưng tế bào vận động của cô thật sự không ổn, dạy cả nửa ngày vẫn không ném trúng một con ki nào cả.
Trần Ngộ nản lòng: “Các bước ném của tôi không sai mà.”
Giang Tùy dùng ngón cái vuốt ve mu bàn tay cô: “Không sai.”
Trần Ngộ lại nói: “Tư thế đứng cũng không sai.”
“Đúng vậy.” Giang Tùy gật gật đầu, ngữ khí cũng không dám quá nặng nề:
“Không sai.”
“Cách ném hoàn toàn giống y như của cậu.”
Trần Ngộ rất buồn bực: “Vậy tại sao cậu có thể ném một lần đổ cả mười ki, còn bóng của tôi lại luôn lăn sang một bên?”
Lần đầu tiên dạy học Giang Tùy đã bị đánh trọng thương: “…”
Vấn đề này có hơi bí bách.
Người bình thường dạy tới mức này, cho dù không thể đánh đổ toàn bộ ki cũng không thể không trúng nổi một cái.
Thầy Giang tỏ vẻ bất lực, không thể trả lời được.
Nhưng anh vẫn có lời muốn nói.
“Bowling không đơn giản như vậy đâu.” Giang Tùy thấp giọng an ủi: “Tôi chơi nhiều năm rồi mới có thể ném được như vậy, cậu mới chơi ngày đầu tiên, thế đã là rất tốt rồi.”
“Trước hết cậu đừng chơi nữa, nghỉ ngơi ăn gì đó đi.”
Trần Ngộ lại cầm một quả bóng lên: “Cậu đi đi, tôi luyện tập thêm.”
Giang Tùy nheo mắt, vẫn còn muốn luyện tập nữa à? Đừng mà, nếu còn luyện nữa thì e là lòng tự trọng của cô gái sẽ bị đánh vỡ tan tành mất.
Anh cúi người, chống cằm lên đỉnh đầu cô: “Một mình tôi đi làm sao được?”
Trần Ngộ nói ngắn gọn: “Dùng chân.”
“Chân tôi không nghe lời tôi, nó chạy theo cậu mất rồi.” Giang Tùy nói dối mà mặt không đỏ, tim cũng không đập loạn.
Trần Ngộ: “…….”
–
Tạ Tam Tư nhìn các đôi nam thanh nữ tú tụ tập gần đó: “Cho nên, con trai chúng ta phải có ít nhất một kỹ năng. Nói nhẹ nhàng là để nâng cao sức hút của bản thân, làm phong phú chính mình, còn nói to lớn hơn là có thể giúp chúng ta tìm được một người vợ, gia đình hòa thuận thì vạn sự đều hưng thịnh.”
Không ai chú ý đến cậu ta.
Lời của một kẻ độc thân thì có sức thuyết phục cái quái gì.
Trương Kim Nguyên đá đá ông lớn họ Vương: “Bạn gái cũ của cậu không đi tìm cậu nữa chứ?”
Vương Nhất Phàm vốn đang hưng phấn chơi game, một người một s.ú.n.g đi b.ắ.n quái, khi nghe thấy câu hỏi này thì khuôn mặt lập tức trầm xuống: “Cả nhà cô ấy đều đã chuyển đi rồi.”
Trương Kim Nguyên bóc một gói mơ ra ăn: “Quá hoang tưởng về mặt tình cảm, là một quả b.o.m nổ chậm.”
Vương Nhất Phàm lạnh lùng nói: “Đừng nổ đến chỗ tôi là được.”
“Lần này cậu quá thê thảm rồi, cơ thể không bị thương đúng là quá may mắn.” Trương Kim Nguyên nhổ hạt mơ ra rồi nói: “Tâm thần có vấn đề, nếu có đ.â.m cậu một d.a.o thì cũng không cần phải vào tù.”
“Đáng sợ nhất là đánh thuốc mê khiến cậu bất tỉnh, nhốt cậu trong phòng tối.
Đừng nghĩ đó chỉ là chuyện tưởng tượng, mấy kẻ cố chấp cuồng theo dõi hoàn toàn có thể làm ra được đấy.”
Ông lớn như Vương Nhất Phàm cũng không nhịn được rùng mình: “Đệch, cậu đừng nói nữa.”
“Uông Nguyệt đã theo dõi cậu sáu năm rồi, dựa vào hành vi tự do phóng túng của cậu thì cũng sẽ không chú ý tới kiểu con gái yếu đuối như cô ấy, nên cô ấy có rất nhiều cơ hội để ra tay, cậu nên biết ơn vì cô ấy đã không g.i.ế.c mình đi.”
Trương Kim Nguyên nhìn thấy khuôn mặt xanh mét của người anh em nhà mình, lắc đầu nói: “Cậu còn dám tiếp nhận sự theo đuổi của con gái nữa thì có khả năng sẽ gặp phải loại mắc bệnh tâm thần đó đấy.”
Vương Nhất Phàm kéo kéo tóc, khuyên tai trên tai cũng không lấp lánh nữa, cả người tiều tuỵ đi rất nhiều: “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.”
“Độc thân mười năm hả?” Trương Kim Nguyên hô lên: “Tam Tư, nghe thấy không, làm chứng nhé.”
Tay Tạ Tam Tư làm ra ký hiệu ‘ok’: “Ô kê.”
Sau đó cậu ta còn kêu lên: “Anh Tùy, chị dâu, Nhất Phàm nói cậu ấy sẽ độc thân mười năm!”
“…….”
Khuôn mặt Vương Nhất Phàm méo mó, ông đây chỉ đang dùng phép ẩn dụ thôi mà.
–
Mấy người Giang Tùy thi đấu kiếm điểm, cuối cùng đổi được một món quà nhỏ.
Bọn họ đều nhường cho Trần Ngộ chọn.
Tất cả đều cho rằng cô sẽ chọn một con búp bê.
Con gái mà, chẳng phải đều thích những con búp bê mềm mại, có thể ôm có thể bóp, còn rất đáng yêu nữa.
Kết quả là cô lại chọn một món đồ trang trí hình con ki.
Giang Tùy vuốt sợi tóc trên đầu vai cô: “Sao cậu lại chọn món này?”
Trần Ngộ bình thản nói: “Cậu thích.”
Giang Tùy ngây người, sau đó đắc ý liếc nhìn ba người anh em của mình.
Ba người Trương Kim Nguyên đen mặt. Được rồi, được rồi, được rồi, chúng tôi biết vợ anh nuông chiều anh rồi, chúng tôi tuyệt đối không ghen tị!