Đã nói là đi dạo, nhưng kết quả lại là đi dạo trong cửa hàng đồng giá hai nhân dân tệ.
Áp suất quanh Giang Tùy rất thấp, giống như đứng dưới cơn mưa đá vậy. Cuộc sống về đêm ở thành phố C luôn rất phong phú, vào giờ này cả một con phố dù là dưới tầng hầm hay trên mặt đất đều đầy rẫy những địa điểm vui chơi.
Có chỗ nào mà không thể tới chứ.
Ai lại đến đây trong buổi hẹn hò đầu tiên?
Cô gái ném cho anh một ánh mắt nghi hoặc.
Giang Tùy hít sâu một hơi, mỉm cười tiến về phía trước: “Cậu muốn mua cái gì?”
“Xem đã.” Trần Ngộ nói.
Giang Tùy bất lực xoa xoa mi tâm giữa hai đầu lông mày, được rồi, vậy thì xem một chút vậy.
Đây là lần đầu tiên anh bước vào cửa hàng hai tệ trong 19 năm cuộc đời.
Cũng không phải anh cảm thấy mất mặt hay xấu hổ nên không muốn vào, mà là ở đây không có cái anh cần.
Màu sắc trong cửa hàng sặc sỡ đến hoa cả mắt.
Cô gái nhìn ngắm cái gì, Giang Tùy cũng cầm lên xem.
Nhìn thấy cô nhặt một thứ tròn vo, bên ngoài có trang trí hoa văn sọc đơn giản vào giỏ. Anh tò mò liếc nhìn thử nhưng không biết nó dùng để làm gì, cũng
không dám hỏi, thật mẹ nó mất mặt mà.
Trần Ngộ hiểu ý giải thích cho anh nghe: “Đó là cối tỏi, dùng để giã tỏi.”
“Ừ, tôi biết.” Giang Tùy mạnh miệng: “Giã tỏi à, cậu còn có kỹ năng này sao?”
Trần Ngộ thầm nghĩ, giã tỏi mà cũng cần có kỹ thuật à?: “Tôi không giã tỏi.”
Giang Tùy vuốt ve tóc cô, động tác có phần ân cần, tựa như người lớn trong nhà đang quan tâm em gái nhỏ đáng yêu ngoan ngoãn: “Vậy cậu nói cho anh trai nghe xem, cậu mua cái này làm gì?”
Trần Ngộ lấy tay anh ra: “Dùng làm chậu hoa.”
Giang Tùy cầm cái cối tỏi từ trong giỏ hàng lên xem: “Không có lỗ mà.”
Trần Ngộ: “Thì đập ra.”
Giang Tùy ngây ngốc trong giây lát, sau đó vẫn không tin nhìn cô gái có khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn: “Cậu biết dùng khoan điện à?”
“Bên trong nhét đầy giấy, đóng đinh sắt vào chỗ này.” Trần Ngộ chỉ xuống đáy của cối tỏi: “Cầm gạch hoặc chùy gõ là được.”
Giang Tùy tặc lưỡi, chị Ngộ đúng là đỉnh.
–
Bình thường Trần Ngộ rất thích đi dạo trong cửa hàng hai tệ. Cửa hàng này vừa mới mở, gặp phải thì không có lý do gì mà không vào đi dạo một vòng cả.
Đã đi dạo thì đâu có đạo lý ra về tay không.
Trần Ngộ dạo vài vòng quanh cửa hàng hai tệ, mua một vài đồ dùng nhỏ hữu dụng thiết thực. Lúc này mới phát hiện Giang Tùy đang nói chuyện phiếm với bác gái trong cửa hàng.
Hình ảnh hài hước này đúng là hiếm thấy.
Lúc thanh toán Trần Ngộ hỏi Giang Tùy nói chuyện gì vậy.
Giang Tùy lại cười bên tai cô: “Bác gái nói chúng ta rất xứng đôi.”
Trần Ngộ sững sờ một lúc, không nhịn được nhéo cái tay anh đang đặt trên
quầy, đồ ngốc.
Giang Tùy lại hiểu lầm ý cô, anh lật tay lại nắm tay cô, kéo cô tới bên cạnh mình.
Lúc này họ mới vừa bắt đầu yêu đương, e là cô gái tưởng mình vẫn đang nằm mơ, cảm thấy mọi thứ không chân thực, nên thỉnh thoảng cô cũng muốn xác định một chút, giống như anh vậy.
Trần Ngộ muốn rút tay ra, nhưng ngược lại lại làm anh siết c.h.ặ.t t.a.y hơn.
Giang Tùy cúi đầu nhìn cô, được rồi, được rồi, đừng xấu hổ, anh trai hiểu mà.
Trần Ngộ còn đang giãy giụa, hiểu cái gì chứ, bác gái còn đang nhìn kia kìa, ra ngoài lại nắm không được à?
Bàn tay hai người họ cứ càng giãy càng siết chặt hơn, chỉ có thể diễn tả bằng một từ thôi, dính.
Bác gái đang ấn máy thanh toán thì thấy cảnh này, không khỏi nhớ tới chính mình khi còn trẻ, đầu óc không tập trung nên tính thiếu mất 8 tệ.
Khi Trần Ngộ bước ra khỏi cửa hàng đồng giá hai tệ mới nhận ra, nên bảo Giang Tùy mang tiền trả lại.
–
Người trên đường phần lớn là học sinh thi tốt nghiệp năm nay, có người đi theo đội nhóm, có người đi chẳng có mục đích gì, cũng không biết làm gì mà chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Tốt nghiệp rồi nên có chút m.ô.n.g lung.
Giang Tùy nhìn thời gian trên điện thoại di động, không còn sớm nữa, nên đưa cô gái về nhà thôi.
Nếu còn không đưa cô về thì mẹ vợ sẽ ghi thêm lỗi vào sổ mất.
Giang Tùy thở dài buồn bã: “Tôi đưa cậu về.”
Trần Ngộ đi dưới đèn đường, giọng điệu hoàn toàn bình thản: “Đêm nay tôi không về.”
Sự u buồn trong đáy mắt Giang Tùy lập tức biến mất, một luồng ánh sáng thiêu
đốt bùng lên.
Trần Ngộ cảm nhận được đầu ngón tay của ai kia đang nóng dần lên, da đầu cô tê dại: “Ý tôi là đến quán nét.”
Giang Tùy nhíu mày: “Cậu vẫn muốn tụ tập với bọn họ à?”
“Không đi cùng bọn họ, chỉ hai chúng ta thôi.” Trần Ngộ nói: “Tôi có phim muốn xem, vẫn luôn để đó, chỉ chờ tối nay để cậu xem cùng thôi.”
Yết hầu Giang Tùy cuộn lên, nhất định anh phải đi cùng cô: “Ở khách sạn cũng có thể xem mà.”
Trần Ngộ nhỏ giọng: “Mới vừa xác định quan hệ mà cậu đã muốn đưa tôi đi thuê phòng rồi à?”
Giang Tùy: “………”
“Thuê phòng cái gì chứ, cậu đừng nói nhảm.” Sau khi nghiêm túc nói hết một câu, anh bèn nắm tay dắt cô đi: “Chỉ là tìm một chỗ để xem phim thôi mà.”
Tâm tình Trần Ngộ rất phức tạp, bạn trai còn giỏi làm nũng hơn cô nữa.
Cô biết làm gì đây?
–
Giang Tùy vuốt ve mái tóc dài của cô gái: “Quán nét đông người, còn đầy khói thuốc, không phải cậu ghét mùi khói sao?”
Trần Ngộ ngửi thấy trên người anh có mùi rượu và thuốc lá, cũng lười nhắc tới vấn đề này: “Có phòng riêng mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-105.html.]
Ngón trỏ và ngón cái của Giang Tùy vân vê trên vành tai cô: “Vậy cũng không thể so sánh với khách sạn được, khách sạn còn có thể nằm nữa.”
Lỗ tai Trần Ngộ như có dòng điện lướt qua vậy, tê dại, màu đỏ nhanh chóng lan đến cổ rồi đến cả khuôn mặt.
“Thật sự muốn đi khách sạn sao?” Trần Ngộ cau mày.
“Giả đó.”
Lòng bàn tay Giang Tùy vuốt xuôi xuống cổ cô, lồng n.g.ự.c rung lên bật cười ra
tiếng: “Đi thôi, anh trai dẫn cậu tới quán nét.”
Đi khách sạn thuê phòng gì chứ? Anh có thể đảm bảo…
Bản thân mình sẽ tập trung xem phim ư?
Không thể.
Giang Tùy rất tự giác nhận thức bản thân.
–
Vì tối nay mà Trần Ngộ đã chuẩn bị đầy đủ, hai phút sau khi bước vào quán nét cô đã mở phim lên, tư thế nghiêm túc sẵn sàng xem phim.
Xem《Bản lĩnh Kỷ Hiểu Lam 3》
Giang Tùy làm ổ trên ghế, được một lúc lại dùng chân chạm vào cô gái, một lúc lại dùng tay chọc chọc cô, một lúc lại nghịch áo quần, tóc, ngón tay cô.
Như đứa trẻ muốn thu hút sự chú ý của bố mẹ vậy.
“Cậu tự chơi đi.” Vị phụ huynh tên Trần Ngộ vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính.
Vẻ mặt Giang Tùy lập tức tối sầm: “Tôi là bạn trai vừa mới ra lò của cậu đấy, cậu thật sự muốn lạnh nhạt thờ ơ với tôi thế à?”
Trần Ngộ đang đeo tai nghe: “Đừng nói chuyện với tôi, tôi đang xem phim mà, không nghe rõ được.”
Vừa nói xong thì cánh tay cô đã bị cắn một cái, còn bị mút nhẹ.
Trần Ngộ ngây người.
Chính Giang Tùy cũng thấy sửng sốt, anh nhìn dấu răng trên cánh tay cô, vành tai nhanh chóng đỏ lên.
Đệch.
Mẹ nó mình thật là …….
Làn da của cô gái rất trắng, bóng loáng mềm mại, dấu răng kia cũng không đáng chú ý tới.
Giang Tùy lúng túng, anh rất muốn nhanh chóng chuyển chủ đề, vậy nên anh gượng gạo nói ra một câu không đầu không cuối.
“Tôi thi rất tốt, điểm văn hóa không chừng còn cao hơn cậu.”
Trần Ngộ vô thức đáp lại: “Ồ, vậy thì tốt quá.”
Hai người tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi, cùng nhau nhìn về phía dấu răng đỏ, rồi lại cùng rời mắt đến màn hình máy tính của riêng mình.
–
Trần Ngộ nhìn về phía máy tính hỏi: “Cậu không chơi game à? Cái trò truyền kỳ gì đó, giờ không chơi nữa sao?”
Giang Tùy cũng nhìn về phía máy tính: “Bỏ rồi.”
Trần Ngộ thấy lạ nên liếc nhìn anh qua khóe mắt: “Vậy cậu tìm phim hoặc chương trình nào xem đi?”
“Tôi giới thiệu cho cậu vài cái nhé.”
Vừa nói, cô vừa kéo ngăn ngoài của ba lô ra, lấy từ bên trong ra một cuốn sổ mỏng nhỏ hình vuông.
Giang Tùy nhất thời quên đi sự kiện dấu răng mà xích lại gần cô gái, ánh mắt cũng dời đến quyển sổ của cô.
《Thiên Hạ Đệ Nhất 》, 《Tiên Kiếm Kỳ Hiệp》, 《Thẩm Phán Đại
Tống》......
Khoảng hơn nửa trang.
“Bạn tiểu Trần này, tối nay cậu sắp xếp chặt chẽ thật đấy, nhiệm vụ rất nặng nề.”
Giang Tùy cười cười gãi lông mày: “Nhiều quá, một đêm cũng không xem xong được.”
“Xem ba tập đầu và ba tập cuối trước.” Trần Ngộ nói: “Sau khi vào đại học thì mua máy tính xem nốt phần ở giữa.”
Giang Tùy ngẩn người, giống như chưa từng gặp qua người như vậy trên thế
giới này: “Còn có thể làm thế à?”
“Tôi có thể.”
Trần Ngộ đưa quyển sổ cho anh: “Đây đều là những bộ phim xuất sắc nhất năm nay, mười năm sau vẫn là kinh điển, cậu chọn một bộ đi.”
Bạn gái ngồi cạnh, còn sống, có thật, có thể sờ cũng có thể ôm hôn thì Giang Tùy nào có tâm tư đi xem phim chứ. Trong đầu anh lúc này có rất nhiều suy nghĩ, từ chuyện lên đại học rồi ra ngoài sống cùng nhau, nhảy đến chọn nhà trẻ cho con rồi.
Nhưng những chủ đề này hiện tại không thể nói ra được, sẽ dọa sợ cô mất.
Cứ từ từ rồi mọi chuyện sẽ đến bước đó thôi, anh cứ suy nghĩ trước đã.
Dưới anh mắt mong chờ của cô gái, Giang Tùy mở miệng, lười biếng cười: “Thật ra tôi không thích xem phim lắm, tôi xem trên máy tính của cậu là được rồi, xem bừa thôi.”
Trận Ngộ không lải nhải nữa, thuận theo ý anh.
Giang Tùy nhận được sự đồng ý của cô thì kéo ghế tới gần một chút, nghiêng đầu nhìn thử xem cô gái đang xem cái gì.
Ánh mắt đầy yêu thương nóng bỏng.
Tâm tư Trần Ngộ dần dần chệch khỏi màn hình máy tính, cơ bản là không thể kéo lại được.
Thất sách rồi.
Có người này ở đây, sao cô có thể tập trung xem phim được chứ.
–
Giang Tùy thuận theo cô một lúc, sau đó tựa đầu lên cánh tay cô gái, dùng cằm dịu dàng cọ qua cọ lại.
“Ngay mai cậu muốn ngủ bù đúng không, vậy buổi tối chúng ta ra ngoài chơi nhé?”
Trần Ngộ ăn một miếng khoai tây chiên: “Chơi cái gì?”
Giang Tùy cúi đầu, hôn lên vết sẹo nhỏ màu trắng trên cẳng tay cô, vết sẹo do vết thương nào đó để lại mà anh không rõ.
Chơi với bạn trai cậu.