KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 104

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:38:11
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối ngày 08 tháng 06 năm 2005, vào lúc 9 giờ 10 phút 36 giây, trong phòng riêng ở tận cùng phía Đông trên tầng năm của nhà hàng Trường Khánh.

Trần Ngộ mất nụ hôn đầu.

Giang Tùy cũng mất nụ hôn đầu.

Trong hương vị của đồ ăn và rượu, mọi người trong phòng vẽ tranh chứng kiến sự xuất hiện của cặp đôi thần tiên.

Có thể coi như nét bút đặc sắc nhất của thời thanh xuân.

Bầu trời đêm Hè điểm xuyết đầy những ngôi sao lấp lánh, trông giống như một tờ giấy vẽ khổng lồ với lớp nền đen, trên đó điểm tô đủ loại sắc màu đỏ, vàng, xanh, trắng.

Hùng vĩ lại xinh đẹp.

Trần Ngộ đang ngồi trong vườn hoa nhỏ của nhà hàng, ngắm nhìn đài phun nước cách đó không xa.

Giang Tùy đang ngồi xổm trước mặt cô như một chú chó lớn, cái đuôi phía sau đang vẫy vẫy vui vẻ: “Bạn gái?”

Trần Ngộ không nhìn anh, cũng không lên tiếng.

“Bạn gái.” Giang Tùy lặp lại, cúi đầu cười khẽ, giọng nói hơi trầm, lại có chút mơ hồ: “Bạn gái.”

Cảm giác nóng rát truyền đến bên tai Trần Ngộ, sức nóng liên tục lan tràn, không ngừng lan ra bốn phía với khí thế không thể ngăn cản, sắp thiêu đốt toàn bộ cơ thể cô.

Hàng lông mi dài cong vút của cô khẽ run rẩy: “Cậu đừng ngồi trước mặt tôi nữa, đứng lên đi.”

Giang Tùy ngửa đầu nhìn cô: “Tôi không đứng.”

…….

Trong đầu Trần Ngộ bật ra mấy chữ, được chiều mà sinh kiêu.

Đúng là Giang Tùy có chút mơ hồ. Tối nay, trước tiên là thổ lộ do cồn thôi thúc nhưng không được đáp lại, anh đã cho rằng mối tình đầu của mình c.h.ế.t yểu rồi. Nhưng sau đó lại xuất hiện bước ngoặt khiến anh bay thẳng từ địa ngục tới thiên đường, thế giới băng tuyết lạnh lẽo đã bị hòa tan hoàn toàn, thay bằng sắc xuân dạt dào.

Đêm nay mất ngủ rồi.

Bạn Tiểu Trần đang cực kỳ xấu hổ. Giang Tùy l.i.ế.m môi, nhớ lại cảm xúc ở khoảnh khắc đó, ấm áp, mềm mại: “Hôn bạn trai cậu trước mặt nhiều người như vậy.”

Chuyện này không nhắc lại thì còn ổn, vừa nhắc tới là Trần Ngộ lập tức xấu hổ trừng mắt lườm anh: “Tôi bảo cậu theo tôi ra ngoài, cậu lại cứ khăng khăng không chịu, chẳng biết cậu cố chấp cái gì nữa.”

“Để tôi nói cho cậu biết vì sao.” Giang Tùy thở dài: “Tôi sợ.”

Trần Ngộ ngây người.

Giang Tùy nghịch ngợm móc lấy dây giày thể thao của cô rồi ngước mắt lên nhìn cô: “Cậu bảo tôi ra ngoài để nói gì? Bây giờ đã ra ngoài rồi, nói đi.”

Trần Ngộ phục hồi tinh thần: “Hôn cũng đã hôn rồi, còn muốn tôi nói gì nữa?”

“Muốn.” Tầm mắt Giang Tùy nhìn thẳng vào cô: “Tôi nghe đây.”

Trần Ngộ ngẩng đầu nhìn cột nước ở đài phun nước đang lên lên xuống xuống:

“Kế hoạch của tôi là không yêu đương trước khi đi làm.”

Giang Tùy bình tĩnh nói: “Ừ, còn gì nữa.”

“Bởi vì tôi thích những người đàn ông trưởng thành chững chạc, từng trải và có trách nhiệm. Tôi không thích những chàng trai chưa trải sự đời, còn ngây thơ, tự cao, ngông cuồng, ngu ngốc mà còn thích thể hiện.”

Vừa nói, cô vừa ném cho anh một ánh mắt đầy ẩn ý.

Giang Tùy bị nhìn đến không thể bình tĩnh nổi nữa: “Nói thì nói đi, cậu nhìn tôi làm gì?”

Trần Ngộ thâm ý nói: “Mấy điểm đó cậu đều có hết.”

“Nhưng tôi vẫn thích cậu, muốn yêu đương với cậu, tốt nghiệp cấp ba xong đã muốn thổ lộ với cậu.” Cô thành thật nói thẳng: “Sự thật đã chứng minh, mọi tiêu chuẩn đều vô dụng, có kế hoạch thì sẽ có sự thay đổi.”

Khuôn mặt Giang Tùy co giật, mẹ nó đây là đang mắng anh hay khen anh vậy?

Mặc kệ đi.

Dù sao anh cũng là người có bạn gái rồi.

Có thể yêu đương rồi, anh phải tích cực hơn mới được.

Hơi thở của Giang Tùy tràn ngập mùi rượu, adrenalin trong anh đang dâng lên một cách mạnh mẽ. Anh đứng dậy, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đỏ ửng: “Muốn ôm không?”

Trần Ngộ mím môi: “Không muốn.”

Cô gái khác nói không là có, không muốn là muốn.

Còn cô, không muốn thì thật sự là không muốn.

“Tôi là bạn trai của cậu.” Giang Tùy không vui lẩm bẩm: “Cậu là bạn gái của tôi.”

Trần Ngộ: “………”

Giang Tùy không nói nữa mà chỉ nhìn cô, ánh mắt như mảng đường bị nấu chảy trong nồi.

Mí mắt Trần Ngộ khẽ run: “Vậy..... ôm một cái nhé?”

Vừa dứt lời, cô đã lập tức bị một sức mạnh to lớn bế lên, rơi vào một vòng tay sạch sẽ, rộng lớn.

Tay chân Trần Ngộ cứng đờ, cô nghĩ mình đúng là không có nguyên tắc mà.

Chàng trai cứ như đang ôm bảo bối quý giá vậy, ôm cô thật chặt, còn lắc trái lắc phải.

Lúng túng, vụng về, khao khát và nóng bỏng.

Trái tim Trần Ngộ đập “bình bịch” không ngừng, thôi vậy, không có nguyên tắc thì không có nguyên tắc.

Mùa hè, vải vóc của quần áo vừa ít vừa mỏng.

Trần Ngộ có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cao bất thường của Giang Tùy, nhiệt lượng thẩm thấu qua quần áo, quấn lên cơ thể cô, muốn thiêu đốt cô cùng nóng lên.

“Ôm đủ chưa vậy?” Trần Ngộ lôi kéo quần áo Giang Tùy, lòng bàn tay cô đã đầy mồ hôi.

Giang Tùy cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, cô gái trong n.g.ự.c vừa thơm vừa mềm. Áo phông cô đang mặc là loại cổ tròn, lộ ra cần cổ dài trắng như tuyết, mùi hương da thịt cô đang nhảy múa trên chóp mũi anh, trêu chọc từng sợi dây thần kinh trong anh. Miệng lưỡi khô khốc, hô hấp ngày càng trở nên nặng nề, anh không nhịn được nữa bèn xích lại gần, vùi mặt vào đó.

Sau đó lập tức bị sức lực to lớn đẩy ra.

Giang Tùy bị tổn thương, ấm ức nói: “Cậu đẩy tôi.”

…….

Trần Ngộ xoa xoa cần cổ bị cọ xát đến tê dại, mắt cô đỏ ửng dưới ánh sáng mờ tối: “Nhột.”

Đôi mắt Giang Tùy tối sầm: “Vậy cậu cọ tôi đi, tôi không sợ nhột.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-104.html.]

Trần Ngộ không nói nên lời.

Bạn trai này có thể trả hàng được không?

Dường như Giang Tùy biết mình hơi quá nên hít sâu vài lần, cố gắng kiềm chế lại.

“Giờ có nên quay lại phòng riêng không?”

“Không quay lại.” Trần Ngộ cầm balo trên bậc thang lên: “Tôi nói với Vu Kỳ một tiếng.”

Giang Tùy lại buồn bực vô cớ, cũng không đi lên, anh muốn nói gì đó thì đã thấy cô mở điện thoại di động ra, lạch cạch gõ chữ.

Anh tiến tới: “Nhắn tin với ai…”

Còn chưa nói xong đã nhìn rõ cái tên cô gõ, hai chữ.

Sắc mặt Giang Tùy tối sầm: “Sao cậu lại có số của tên đó?”

“Tôi lưu trên đường đến nhà hàng.” Trần Ngộ vừa gõ chữ vừa nói: “Cậu ấy mới mua điện thoại.”

Giang Tùy không có biểu cảm gì: “Tôi có còn ở đây không?”

Trần Ngộ không hiểu: “Còn chứ.”

Giang Tùy “Ồ” một tiếng không mặn không nhạt: “Vậy mà tôi tưởng mình c.h.ế.t rồi đấy.”

Trần Ngộ: “…….”

Dưới cảm giác áp lực khủng khiếp Trần Ngộ vẫn soạn rồi gửi tin nhắn đi, sau đó cô bình tĩnh ngước mắt lên: “Giang Tùy, nói lý đi. Có bạn trai rồi vẫn có thể có bạn bè, không hề xung đột, nên sau này chúng ta không cãi nhau vì loại chuyện này có được không?”

Đệch.

Giang Tùy giận đến tái mặt: “Tên kia có ý với cậu.”

Trần Ngộ bất động: “Khác chứ.”

Giang Tùy cúi đầu nhìn cô chằm chằm: “Khác cái gì?”

“Cách cậu ấy nhìn tôi khác với cách cậu nhìn tôi.” Trần Ngộ bình tĩnh nói:

“Thích cũng chia thành rất nhiều loại, tôi có thể phân biệt được.”

Sự yêu thích của cậu, tôi rất thích.

Giang Tùy đột ngột khựng lại.

Thói đời thay đổi rồi à, sao miệng con gái lại ngọt như vậy?

Không đúng, chỉ cô gái của anh mới có cái miệng ngọt như vậy.

Trần Ngộ nhìn xuống màn hình di động đang sáng lên, có hai tin nhắn trả lời của Vu Kỳ.

– Được, tôi biết rồi.

– Chút nữa mọi người muốn đi hát Karaoke, sau 12h đêm sẽ tới quán nét chơi qua đêm, cậu cũng không đi à?

Trần Ngộ đọc xong thì Vu Kỳ lại gửi tin khác đến nữa.

– Trên đường về chú ý an toàn.

– Mấy ngày nghỉ thoải mái thư giãn một chút, có điểm bài thi văn hóa nhớ gọi cho thầy giáo.

– Tôi vẫn chưa uống riêng với cậu nữa, lần sau vậy, chắc chắn sẽ có cơ hội.

– Trần Ngộ, tôi rất vui vì thời gian tập huấn ở Nguyên Mộc có thể quen biết cậu…

– Trong số những học sinh Mỹ Thuật tôi từng gặp, cậu không phải người có thiên phú cao nhất nhưng lại là người có khả năng lĩnh hội cao nhất. Hi vọng một ngày nào đó trong tương lai, chúng ta có thể giao lưu trên phương diện nghệ thuật.

– Chúc cậu may mắn.

Trần Ngộ ấn mở từng cái một.

Kể từ khi cô dùng điện thoại đến nay, thường xuyên nhận được được tin nhắn từ 10086, cũng có hiểu biết chút ít về một số loại gói nhắn tin.

Gói cả tháng khá là tiết kiệm, nhưng số lượng tin nhắn nhìn chung sẽ không dùng hết trong một tháng, tuy nhiên lần nào cũng không đủ dùng, không còn cách nào khác sau khi dùng hết chỉ có thể chấp nhận để bị trừ tiền.

Trần Ngộ thở dài một hơi: “Sao người ta lại thích gửi tin nhắn chỉ có mấy chữ vậy, một lần gửi mấy tin, cứ trực tiếp nhắn hết trong một lần không được sao, quá lãng phí.”

Giang Tùy từ tốn nói: “Bộ nhớ của điện thoại cậu không lớn.”

Trần Ngộ bối rối không hiểu.

Giang Tùy nâng cằm đối mặt với cô: “Đưa điện thoại cho tôi.”

“Làm gì?” Trần Ngộ đưa tới.

“Nếu hết bộ nhớ thì điện thoại sẽ bị đứng. Đây là còn nhẹ, nặng hơn có thể khiến máy tắt đột ngột rồi tự khởi động lại, không thể sử dụng được nữa.”

Giang Tùy vừa xóa tin nhắn vừa nói: “Cho nên cậu phải thường xuyên dọn dẹp rác trên điện thoại như thế này này.”

Trần Ngộ nhìn anh xóa hết tin nhắn của Vu Kỳ đi, không để lại tin nào, sau đó còn kiểm tra vài lần.

Hành động này đúng là…….

Dùng lời của Tạ Tam Tư nói thì chính là quá lẳng lơ.

Trần Ngộ trợn mắt, nhịn xuống.

Bạn trai là do tự mình chọn, còn có thể làm gì chứ.

Huống hồ anh cũng chỉ lẳng lơ với cô, tùy hứng, bá đạo, ngây thơ, ngốc nghếch, thậm chí là dịu dàng trong vô thức và nuông chiều.

Mọi thứ đều là của cô.

Ham muốn chiếm hữu của Trần Ngộ đã được thỏa mãn, trong lòng cô đang tràn đầy mong đợi đối với tương lai của bọn họ.

Giang Tùy nhướng mi, ôn hòa nói: “Hiểu chưa?”

Trần Ngộ lấy lại điện thoại: “Hiểu rồi.”

Giang Tùy cau mày, nghi ngờ sao cô lại ngoan thế. Anh cầm balo của cô lên, tay còn lại nắm lấy tay cô, cả bàn tay bao trọn lấy tay cô không một kẽ hở: “Đưa cậu đi dạo.”

Sự chú ý của Trần Ngộ đều đặt ở mười ngón tay đan chặt: “Đi dạo ở đâu vậy?”

“Sao cậu lại hỏi cái này, không phải cậu nên nghĩ rằng chỉ cần đi cùng tôi thì đi đâu cũng được, cho dù là chân trời góc bể sao?”

Trần Ngộ ghét bỏ: “Mấy từ này cũ rích rồi.”

Giang Tùy vừa mua một đống truyện ngôn tình để học tập: “……..”

Loading...