Ngày này mỗi năm phòng vẽ tranh đều tổ chức tiệc chia tay, năm này sang năm khác, đã trở thành một ngày lễ ở Nguyên Mộc.
Chúc cậu tương lai sáng lạn, chúc chúng ta sau này có thể thuận buồm xuôi gió.
Tạm biệt, chúc may mắn.
Tương tự như những năm trước, năm nay Triệu Thành Phong cũng sắp xếp để các học sinh có thể thoải mái ăn uống vui chơi mà vẫn phải đảm bảo an toàn.
Mọi chi phí đều do thầy ấy chi trả.
Cứ đơn giản và thô bạo như thế.
Đã gần 8 giờ tối nhưng vẫn chưa bắt đầu nhập tiệc.
Bởi vì còn thiếu hai người nữa mới đủ.
Tạ Tam Tư siết c.h.ặ.t t.a.y đi đi lại lại trước cổng, đợi dài cả cổ, chị Ngộ ơi là chị Ngộ, sao chị vẫn còn chưa đến vậy, không phải chị đi xe đạp sao? Chị có biết là con ch.ó lớn nhà chị sắp phát điên rồi không, dọa em sợ c.h.ế.t khiếp.
Giang Tùy ngồi xổm trên bậc thang cạnh bồn hoa, miệng ngậm một điếu thuốc, bỗng trong đáy mắt anh lóe lên tia lửa.
“Đến rồi đến rồi!”
Tạ Tam Tư đột nhiên hét lớn: “Anh Tùy, người đến rồi!”
Giang Tùy thở ra một hơi khói, cụp mắt nhả điếu thuốc ra rồi vẩy vẩy tàn thuốc, giây sau chính là một hồi mưa to gió lớn đang ập đến.
Tạ Tam Tư nhận ra không chỉ có Trần Ngộ mà còn có Vu Kỳ, hai người họ cùng tới. Tình hình này có gì đó không đúng lắm nên bàn chân cậu ta nhanh chóng chuồn lẹ như được bôi dầu.
Bình dấm chua anh Tùy, hương vị đó giống như một loại vũ khí mới, mùi chua
kinh khủng đến mức mũi muốn rụng luôn, không chịu nổi, không chịu nổi.
–
Giang Tùy vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm trên bậc thang ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn cô gái: “Tới rồi à.”
Chỉ có ba chữ, không có cảm xúc, thậm chí còn không có lên hay hạ giọng.
Toàn bộ đường nét trên khuôn mặt anh bao trùm một màn sương mờ mịt tăm tối.
Động tác dựng xe của Trần Ngộ hơi dừng lại, anh đang không vui, tại sao?
Sau vài giây suy nghĩ, Trần Ngộ quay đầu nhìn nam sinh bên cạnh.
Vu Kỳ hiểu ý, bước vào nhà hàng trước.
Một màn này vừa vặn rơi vào mắt Giang Tùy, sự ăn ý giữa hai người là như thế nào vậy, thằng cháu Vu Kỳ kia tại sao lại hiểu ý cô gái như thế?
Mẹ nó, tức đến đau dạ dày.
Trần Ngộ dựng xe xong, cầm balo từ trong giỏ xe đeo lên lưng, liếc nhìn người vẫn đang ngồi xổm ở đó, nói: “Không đi à?”
Giang Tùy dụi tắt điếu thuốc, không thể kiềm chế được tay chân của mình mà bước tới, toàn thân nồng nặc mùi dấm chua.
Bước chân Trần Ngộ hơi khựng lại rồi mới bước tiếp.
Sau khi bước qua cửa quay vào nhà hàng, xung quanh trở nên sáng sủa hơn.
Lúc Giang Tùy nghiêng đầu nhìn sang thì sắc mặt anh thay đổi, anh nắm lấy cánh tay cô gái: “Sao mắt cậu lại đỏ vậy?”
Trần Ngộ hạ giọng nói: “Không sao đâu.”
“Không sao cái gì chứ, đã đỏ thành con thỏ rồi.”
Giang Tùy vô thức muốn véo má cô, lúc ngón tay anh gần chạm tới thì lại đổi thành chọc ngón trỏ lên trán, khiến người cô hơi ngả về sau, anh tới gần: “Để tôi xem.”
Trần Ngộ ngẩng đầu, tầm mắt nhìn về phía chiếc đèn chùm chói lóa trên trần ở sảnh.
“Lông mi rơi vào à?”
Giang Tùy vừa nói, hơi thở như ngừng lại trong giây lát, mắt của cô gái lại đỏ hơn, dường như còn có chút… bọt nước?
Anh ngơ ngác, chợt thấy một giọt nước từ khóe mắt cô chảy vào trong mái tóc bên thái dương, để lại một vệt nước mờ nhạt.
Cô chớp mắt, hàng mi đen như lông vũ trở nên ẩm ướt, lại thêm một giọt nước nữa rơi xuống.
“.……Sao vẫn khóc chứ?”
Giang Tùy bối rối vỗ vỗ lưng cô gái, ấn bả vai cô, vuốt ve mái tóc dài sau vai, dùng giọng nói trầm khàn vụng về dỗ dành cô: “Nói tôi nghe, có phải tên Vu Kỳ c.h.ế.t tiệt kia bắt nạt cậu không? Để tôi đi tìm cậu ấy.”
Trần Ngộ cúi đầu, ánh mắt mơ hồ: “Không liên quan đến cậu ấy.”
Cổ họng Giang Tùy giật giật: “Vậy là do ai?”
Trần Ngộ liếc nhìn anh.
Giang Tùy bối rối.
Ý gì vậy, cậu nhìn tôi làm gì? Là do tôi à? Tôi đã làm gì? Tôi có gan bắt nạt cậu ư?
Sau khi thi xong anh chạy từ trường thi đến đây, cứ đứng đợi ở cửa đến tận bây giờ như một thằng ngốc.
–
Trần Ngộ lau mặt, điều chỉnh lại tâm trạng của mình trở về bình thường.
Giang Tùy tặc lưỡi.
Cô gái vốn kín đáo hơn những người khác, giữ sự bình thản cực kỳ tốt. Bình thường cũng chẳng mấy khi thấy cô bộc lộ cảm xúc ra ngoài, thỉnh thoảng mới hiếm hoi có một lần cô mất khống chế, nhưng cũng rất nhanh đã chỉnh đốn chẳng còn dấu vết nào nữa, giống như bây giờ vậy.
Chưa đầy một phút đồng hồ, mọi thứ đã như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nếu không phải do đôi mắt hơi đỏ, anh còn cho rằng vừa rồi bản thân mình bị ảo giác.
Trần Ngộ lướt qua Giang Tùy đi về phía thang máy: “Có chuyện gì thì để sau hãy nói, đi lên trước đã, lão Triệu còn đang chờ.”
“Cậu cũng biết lão Triệu đang chờ à.”
Giang Tùy sải bước theo sau: “Muộn như vậy mới tới…… Sao quần áo của cậu
lại rách?”
Trần Ngộ nhìn theo hướng tầm mắt anh.
Viền áo bên trái bị bung chỉ rồi, là do Uông Nguyệt kéo.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra trong con ngõ nhỏ, Trần Ngộ vẫn còn cảm thấy hơi rùng mình.
Trạng thái của Uông Nguyệt rất đáng sợ, cô ấy túm chặt lấy cô không chịu thả, vừa khóc vừa gọi, như phát điên vậy.
May mắn là trên đường đến nhà hàng Vu Kỳ có đi qua nơi đó, kịp thời giúp cô giải quyết khó khăn.
Nếu không thì thật chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Chỉ là thích một người thôi, sao có thể trở thành dáng vẻ như vậy chứ, đến tinh thần cũng xuất hiện vấn đề, theo dõi người ta nhưng không hề cảm thấy bản thân đã làm gì sai.
Quá cố chấp, cũng quá điên cuồng.
Tự hủy hoại bản thân, còn muốn hủy hoại cả người mình thích.
Hà cớ gì phải vậy.
Trần Ngộ khó hiểu thở dài.
Cơ mặt Giang Tùy giật giật không ngừng, đã khóc rồi lại còn thở dài, quần áo còn bị xé rách, rốt cuộc là có chuyện gì đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-102.html.]
Đệch, lát nữa anh còn định thổ lộ đấy.
Có phải là chọn nhầm ngày rồi không, hay là hôm nay không nói, đổi sang ngày khác?
Mặc kệ vậy, nhịn đến tận khi thi tốt nghiệp xong đã là giới hạn của anh rồi.
Đứng trong thang máy, Giang Tùy vẫn chỉ nhìn chăm chú vào quần áo của Trần Ngộ.
Trần Ngộ lựa chọn coi như không nhìn thấy.
Giang Tùy: “Quần áo này cậu mua ở đâu vậy, chất lượng quá kém.”
Trần Ngộ: “Đồ vỉa hè thôi, không đáng mong đợi đâu.”
“……” Lại khịa anh.
Giang Tùy vươn tay kéo đường chỉ đã đứt trên quần áo cô, nhưng không khống chế được sức lực của mình nên khi kéo một cái thì vết rách càng bị xé to hơn.
Đệch.
Giang Tùy chột dạ liếc nhìn cô gái, thấy cô không phát hiện ra thì mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Trần Ngộ nhìn con số không ngừng tăng lên trong thang máy: “Cứ để kệ đó đi.”
Giang Tùy không hài lòng với câu trả lời này, anh kéo quần áo của cô nhìn một chút. Chỗ đường chỉ bị đứt cũng không lộ da thịt, nhưng mà anh bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
“Cậu có thể rút đoạn chỉ đó ra không?”
Khóe mắt Trần Ngộ khẽ giật giật: “Đừng quan tâm đến nó được không?”
Giang Tùy lại nói: “Để tôi rút cho cậu.”
Trần Ngộ: “…….”
–
Khi ra khỏi thang máy, sợi chỉ trên quần áo của Trần Ngộ đã biến mất và đang nằm trong tay Giang Tùy.
Giang Tùy cũng không vứt nó đi mà còn bỏ vào túi.
Hôm nay là ngày quan trọng nhất trong 19 năm cuộc đời của anh, quyết định liệu anh có thể sống thoải mái vui vẻ đến cuối đời hay không, nên sợi chỉ nhỏ này xứng đáng được giữ lại.
Nhưng điều kiện tiên quyết là kết quả có thể khiến anh hài lòng.
Nếu không thể thì.……
Sợi chỉ kia càng phải giữ lại, lúc rảnh rỗi anh có thể mang ra vân vê trong tay, lưu giữ lại ký ức thời trẻ.
Trần Ngộ đang bước về phía trước thì chợt phát hiện không hề có tiếng bước chân đi cùng nên cô quay đầu lại nhìn.
Giang Tùy và cô bốn mắt nhìn nhau, lông mày anh lười biếng nhướn lên: “Chờ anh đây à?”
Vẻ mặt Trần Ngộ không có biểu cảm gì.
Giang Tùy ngừng lại một chút, rồi cong môi nhấc chân bước tới.
Trần Ngộ vừa đi vừa hỏi: “Phòng nào?”
“Ở phía trước.” Giang Tùy nói: “Tối nay có thể bọn họ sẽ chuốc rượu chúng ta.”
Bước chân Trần Ngộ khựng lại nửa nhịp: “Tại sao?”
Tiếng cười của Giang Tùy bật ra từ trong cổ họng: “Ghen tị.”
Trần Ngộ không nói gì.
Phản ứng này không hề nằm trong dự liệu của Giang Tùy, anh cho rằng cô gái sẽ còn tiếp tục hỏi anh tại sao.
Không ngờ cô lại im lặng không nói nữa.
Giang Tùy nghi ngờ nhìn chằm chằm cô, ngoại trừ việc cảm thấy dưới ánh sáng trên hành lang của nhà hàng cô càng mềm mại xinh đẹp đến mức khiến anh muốn cắn một miếng ra thì anh chẳng nhìn ra được gì cả.
Vì sao đám người ở phòng vẽ tranh lại thấy ghen tị? Bởi vì mặc dù Nguyên Mộc không cho phép yêu đương, nhưng một khi trái tim rung động, tình cảm nảy sinh thì nên hẹn hò vẫn sẽ hẹn hò, lén lút qua lại.
Nhưng trong nhóm học sinh năm nay của Nguyên Mộc, họ là cặp đôi duy nhất.
Mặc dù thực tế vẫn chưa thành đôi.
–
Trần Ngộ và Giang Tùy vừa bước vào phòng, ánh mắt của tất cả mọi người đã dồn về phía họ.
Rất ăn ý, không ai phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Giang Tùy l.i.ế.m răng, không khí này giống như ngay giây sau tiếng vỗ tay sẽ tràn ngập không gian, chào đón cô dâu chú rể xuất hiện.
Mẹ nó mình còn chưa uống mà, sao đã say rồi?
Tầm mắt Giang Tùy liếc về phía cô gái.
Bất động, không nói không rằng, không nhìn ra vui buồn.
Giang Tùy có hơi cạn ý tưởng, chẳng lẽ cô cũng phát hiện ra không khí mập mờ này nên thấy mâu thuẫn rồi?
Bầu không khí bỗng trở nên vi diệu trong lúc không ai nhận ra.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau.
Cãi nhau à?
Vừa tốt nghiệp là chia tay?
Không phải chứ, chẳng lẽ chút nữa họ sẽ được chứng kiến cảnh tượng đoạn tuyệt cả đời không qua lại với nhau nữa à?
Chắc là không phải đâu, lúc họ vừa bước qua cửa, chàng trai như chú chó kia mỗi bước đi đều dán chặt mắt vào nàng tiên trước mặt mà.
Tôi làm chứng, toàn là mùi keo dán nguyên chất của nhà họ Giang.
Mọi người dùng ánh mắt giao tiếp với nhau.
Tạ Tam Tư với tư cách nhà trai, trái tim của người cha già trong cậu ta đã vỡ vụn rồi, cậu ta chỉ đành đứng lên hô to: “Được rồi, được rồi, mọi người đã đến đông đủ rồi, khai tiệc thôi!”
Những lời này lập tức tạo nên sự náo động, phần vi diệu trong không khí lập tức biến mất.
“Ôi mẹ ơi, cuối cùng cũng có thể lên món được rồi.”
“Bọn họ mà còn không tới thì các cậu sẽ phải nhặt xác tôi đấy, không nói quá đâu nhé, tôi đã đói đến hoa mắt thấy cả sao luôn rồi.”
“Ai chẳng thế, vì bữa cơm tối nay mà tôi đã ba ngày không ăn gì rồi.”
“Ba ngày ăn thua gì, tôi đã một tháng chưa được ăn no đây.”
“Hai người lên sân khấu phía trên đi, diễn một vở xem nào.”
Tiếng cười nói không ngừng vang vọng trong không gian, đó là niềm hạnh phúc chỉ có ở lứa tuổi này.
“Ai cũng rất hăng hái.” Triệu Thành Phong nói: “Thi xong rồi nên muốn buông thả đúng không.”
“Đương nhiên rồi ạ.”
“Bao nhiêu người muốn khóc vào tháng sau nào, giơ tay để thầy xem.”
“……”