KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 100

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:36:22
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một bông hoa hồng phấn được đặt trên bàn trong phòng Trần Ngộ, kèm theo một chai thủy tinh đựng sữa chua uống.

Trần Ngộ đã dành vài đêm để vẽ cho chúng hai bức tranh, một bức phác họa và một bức màu nước, cô cuộn lại rồi cất gọn trong ngăn kéo.

Mặc dù Trần Ngộ đã cố gắng dùng rất nhiều cách để kéo dài tuổi thọ nhưng bông hồng vẫn cứ héo dần đi.

Chỉ để lại một bông hoa khô, kẹp lại trong cuốn nhật ký có khóa.

Tháng Ba và tháng Tư là giai đoạn tập huấn cuối cùng của nhóm học sinh Mỹ Thuật.

Sau đợt tuyển sinh độc lập kết thúc sẽ là đợt tuyển sinh tập trung, rồi mới có thể ném dụng cụ và bảng vẽ đi như thể được giải thoát. Nhưng họ cũng chỉ reo hò được hai ngày đã phải trở lại trường học, đối diện với điều kinh khủng nhất là thời gian ôn tập không còn nhiều.

Không lâu sau, thư báo trúng tuyển của các trường tuyển sinh độc lập lần lượt được gửi về các trường THPT.

Trường THPT số 3 và số 2 đều không có lớp Mỹ Thuật độc lập, trong lớp Khoa Học Tự Nhiên 7 của Trần Ngộ cũng chỉ có mình cô là học sinh Mỹ Thuật.

Ngày hôm đó một bạn nữ đã nói với cô là bảo vệ cổng báo cô có thư, đến khi cô lấy thư về thì mọi người bắt đầu ồn ào muốn cô mời khách.

Danh hiệu sinh viên đại học đã gần như rơi vào đầu cô.

Với cái giá là 1kg kẹo trái cây.

Trần Ngộ gửi tin nhắn cho Giang Tùy, báo rằng đã nhận được thư trúng tuyển.

Nhưng Giang Tùy không trả lời.

Tiết học đó Trần Ngộ không nghe giảng, cô bị phân tâm rồi.

Bạn cùng bàn đang ăn kẹo trái cây, trong giọng nói còn có ý ghen tị: “Cậu cũng đã gần như là sinh viên đại học rồi, còn sầu lo gì nữa?”

Trần Ngộ nhìn xuống sách vở trong balo: “Lo lại càng thêm lo.”

Bạn cùng bàn vừa nhai kẹo vừa nói: “Sao lại càng thêm lo? Tự làm khổ mình hả.”

Trần Ngộ cười cười: “Chắc thế.”

Điện thoại di động rung lên.

Trần Ngộ đặt sách đang cầm trên tay lên mặt bàn, quay người vào phía bức tường.

Bạn cùng bàn nhìn sang, ăn hết viên kẹo rồi mới ghé vào tai cô nói nhỏ: “Lớp chúng ta chỉ mỗi cậu là có điện thoại, tớ không nói với ai nhưng tự cậu phải cẩn thận một chút, đừng để người khác phát hiện ra. Trong lớp mình có gián điệp, truyền đến tai chủ nhiệm lớp thì có thể sẽ bị tịch thu đó.”

“Nhưng chắc là chủ nhiệm cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi, dù sao cậu cũng đã đậu vào trường tốt nhất của giới mỹ thuật ….Này, sắp vào lớp rồi, cậu đi đâu vậy?’

“Đi vệ sinh.”

Trần Ngộ đẩy ghế rồi nghiêng người chạy ra ngoài.

Mỗi tầng trong tòa nhà giảng dạy của trường THPT số 3 có một nhà vệ sinh, bên trong được chia thành nhiều căn phòng nhỏ riêng biệt.

Trần Ngộ tìm được một phòng trống thì lập tức đi vào, cô kéo chốt cửa và lấy điện thoại ra ấn mở phần tin nhắn, tổng cộng có ba tin vừa được gửi đến.

– Đỉnh vậy à.

– Có phải nên mời khách không?

– Tôi muốn ăn bánh bao súp nhà cậu.

Đang ở trong nhà vệ sinh nên Trần Ngộ thật sự không muốn trao đổi về chủ đề đồ ăn, cô trả lời lại.

Tốc độ ấn phím điện thoại đã nhanh hơn hai tháng trước, cũng không còn gõ sai nữa.

– Thi tốt xong sẽ tôi làm.

Lần này Giang Tùy trả lời rất nhanh.

– Cậu làm?

– Tôi làm.

Sau khi gửi đi, Trần Ngộ bắt đầu nhìn vào màn hình điện thoại di động, trong đầu trống rỗng.

Anh chỉ tham gia tuyển sinh tập trung chứ không đăng ký tuyển sinh độc lập nên chỉ có thể vào trường trong tỉnh thôi, không còn khả năng khác nữa.

Thành phố T cách thành phố C không xa.

Không có tàu cao tốc nhưng vẫn có tàu hoả đi thẳng đến.

Xe khách thì một ngày có bao nhiêu chuyến nhỉ? Hình như cũng khá nhiều.

Khi Trần Ngộ còn đang suy nghĩ miên man thì điện thoại lại rung lên một cái, Giang Tùy vừa gửi tới một tin nhắn.

– Tan học tôi sẽ tới trường cậu.

– Đừng đến.

–??????

– Thấy cậu là thấy phiền rồi.

Trần Ngộ vừa gửi đi thì Giang Tùy ở đầu dây bên kia bắt đầu khủng bố tin nhắn của cô.

– ………………….

– Cậu có lương tâm không vậy?

– Tôi giận rồi.

– Giận thật rồi đấy.

– Tôi làm đề đến liệt mẹ nó tay rồi mà cậu còn nhắn tin chê tôi phiền.

Trần Ngộ nghĩ đến thành tích nát bét ở lớp văn hóa của anh thì nhếch môi, viện lý do để tiễn anh đi.

– Trước kỳ thi tốt đừng gặp nữa, ảnh hưởng đến việc ôn tập của tôi.

Sau khi bấm gửi đi cô lại thấy nó khá mập mờ, nhưng điện thoại này không có chức năng thu hồi tin nhắn nên Trần Ngộ dứt khoát không thèm nghĩ nữa. Cô tắt điện thoại nhét vào túi rồi ra khỏi phòng vệ sinh.

Tới lối rẽ, Trần Ngộ bắt gặp Phan Lâm Lâm đang đi lên tầng.

Hai người học cùng trường, lớp sát cạnh nhau, nhưng đây là lần gặp mặt đầu tiên sau đợt tập huấn.

Vì Phan Lâm Lâm không tập trung vẽ tranh, đến khuya còn thức thâu đêm cùng vài người bạn ngoài xã hội lên mạng nên đã bị bố cô ta phát hiện. Ông ấy chạy tới phòng vẽ tranh tìm con, còn đánh cô ta một trận trước mặt mọi người.

Sau đó cô ta cũng không tới phòng vẽ tranh nữa.

Trần Ngộ nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn khi Phan Lâm Lâm bị đuổi đánh, mí mắt cô lập tức giật nhẹ, ngày đó đạo cụ trong sảnh lớn bị hất đổ hết, tiếng khóc và tiếng chửi rủa hòa vào nhau.

Phan Lâm lâm đang từ tầng hai đi lên, vẫy vẫy tay: “Hi.”

Không còn cái kiểu cười đùa vô tư cợt nhả như trước đây nữa, mà đã bình dị hơn, cũng mềm nhẹ hơn.

Trong lòng Trần Ngộ có chút xúc động, nhất thời không thể nói được gì.

Phan Lâm Lâm đi đến trước mặt cô, mỉm cười: “Lớp cậu ồn quá, trong phòng học tôi còn nghe thấy, chúc mừng cậu nhé.”

Trần Ngộ hỏi: “Kỳ thi tuyển sinh độc lập của cậu thế nào?”

Phan Lâm Lâm sờ lên mái tóc ngắn của mình: “Tôi thi bảy trường, chẳng trường nào qua cả.”

Trần Ngộ lại hỏi: “Tra hết rồi?”

“Rồi.” Phan Lâm Lâm lè lưỡi: “Tốn tiền ghi danh nhiều như thế, bố tôi sắp tức c.h.ế.t rồi.”

Trần Ngộ trầm mặc một lát: “Thi tập trung chưa?”

“Thi rồi, tôi trực tiếp đi thi từ nhà.” Phan Lâm Lâm nói: “Chắc cuối tuần là có kết quả, điểm năm ngoái là 155, nghe nói năm nay sẽ còn cao hơn, chắc chắn là tôi không qua được.”

Trần Ngộ muốn nói là thầy Triệu đã đoán đúng đề thi màu nước năm nay nhưng nghĩ lại bây giờ cũng không còn ý nghĩa gì nữa, nên cô không nói ra.

Im lặng.

Phan Lâm Lâm kéo đuôi tóc ngắn ngủn: “Vậy tôi về phòng học đây.”

Cô vẫy tay, mỉm cười: “Tạm biệt.”

Trần Ngộ nhìn lên bầu trời xa xăm, màu xanh da trời là vẻ đẹp tự nhiên mà không một loại thuốc màu nào có thể pha trộn ra được.

Nhìn lại quãng thời gian tập huấn từ năm 2004 đến năm 2005, dường như cô đã được chứng kiến sự phong phú muôn màu của cuộc sống.

Nhưng đó cũng chỉ là cuộc sống ở một góc nhỏ, là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Không biết Tiểu Kha đang sống thế nào ở một thành phố xa xôi khác.

Lưu Kha trở lại thành phố C đúng vào ngày thi tốt nghiệp.

Mười mấy tiếng đi xe, vì không nỡ mua vé giường nằm nên cô ấy đã mua vé ngồi ghế cứng, lúc về đến nơi cả người đều rã rời.

Lúc xuống xe m.ô.n.g đã tê cứng luôn rồi.

Lưu Kha lặn lội đường xa quay về, cũng chỉ để đưa cô bạn thân của mình vào phòng thi.

Ngày quan trọng như vậy, với tư cách là người bạn thân nhất nên cho dù có phải bò cô ấy cũng sẽ bò về.

Khi Lưu Kha tới nhà bạn thân thì cả con hẻm đã tràn ngập ánh nắng mặt trời, thời tiết này đúng là một món quà với các thí sinh.

Dù sao trời cũng mưa cả tuần và chỉ vừa mới tạnh.

Trần Ngộ đã dậy và đang đứng đánh răng dưới mái hiên. Khi nhìn thấy Lưu Kha xuất hiện trước cửa nhà, bàn chải đánh răng đang đánh dở trong miệng cô liền rơi xuống nền xi măng.

Lưu Kha: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-100.html.]

“Ô trời, là Tiểu Kha à, cháu về rồi sao!”

Mẹ Trần nhiệt tình chào đón, bà còn chạy tới xách giúp vali rồi rót nước cho cô ấy.

“Tiểu Kha, cháu về cổ vũ cho A Ngộ nhà chúng ta à?”

“Vâng ạ.” Lưu Kha ngáp một cái: “Dì ơi, có đồ ăn sáng chưa ạ?”

“Có rồi, có rồi, nhiều lắm, cả một nồi cháo to, cứ ăn thoải mái. Chú đã ra ngoài mua bánh quẩy rồi, đợi ông ấy về dì sẽ bảo ông ấy nướng món bánh mà cháu thích, nhanh thôi.”

Mẹ Trần nhanh nhẹn quay về phòng bếp nhào bột.

Lưu Kha ngáp dài một cái, mắt nhập nhèm nước, quầng thâm sắp kéo đến sàn nhà.

Trần Ngộ rửa mặt xong thì lập tức quay lại phòng khách: “Không phải cậu nói năm nay sẽ không về à?”

Lưu Kha lại ngáp thêm cái nữa: “Bất ngờ đấy, có hiểu không?”

Trần Ngộ cạn lời.

“Vậy cậu sẽ ở lại bao lâu? Một tuần à?”

Lưu Kha trừng mắt: “Chị Ngộ, bây giờ tớ đang học cùng học sinh lớp mười một đấy, vẫn chưa được nghỉ hè đâu.”

Trần Ngộ: “…”

Trường THPT số 3 là một trong những điểm thi.

May mắn là Trần Ngộ được sắp xếp thi ở trường mình nên cũng giảm bớt thời gian đi xem trường thi.

Hơn nữa phòng thi còn nằm ngay tầng dưới.

Vì là trường học của cô nên môi trường cực kỳ quen thuộc, có thể thả lỏng đôi chút.

Lưu Kha liếc nhìn cô bạn thân ngồi cạnh: “A ngộ, Giang Tùy thi ở đâu?”

Không hỏi có biết hay không mà trực tiếp hỏi luôn.

Trần Ngộ cắn miếng dưa chuột thái sợi: “THPT số 12.”

Lưu Kha cắn một miếng bánh, giọng nói không rõ ràng: “Xa vậy.”

Trần Ngộ “Ừm” một tiếng, ngôi trường đó rất xa nên Giang Tùy phải đặt trước một khách sạn ở gần đấy giống như những học sinh ở huyện.

Nếu không đi đi về về rất phiền phức.

Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng việc kẹt xe mỗi kỳ thi tốt nghiệp vẫn luôn là một khung cảnh quen thuộc.

Trần Ngộ nhớ lại cuộc điện thoại tối qua, Giang Tùy nói anh vẫn đang xem lại bài, cô lập tức cau chặt mày.

Nước đến chân mới nhảy, không biết có nhảy nổi hay không.

Lưu Kha ăn xong một miếng bánh thì ợ lên một cái, dường như có rất nhiều lời muốn nói. Nhưng cô ấy lại cảm thấy hiện tại chưa phải lúc, nên chỉ đành nhịn xuống, ăn thêm một ít tỏi ngọt rồi l.i.ế.m môi thỏa mãn, vẫn là hương vị như khi còn bé, thật tuyệt.

“À, bữa cơm chia tay ở phòng vẽ tranh là ngày nào?”

Trần Ngộ liếc sang: “Nói với cậu rồi mà.”

Lưu Kha hoàn toàn ngơ ngác: “Nói rồi à?”

Trần Ngộ gật đầu: “Nói rồi.”

Hai cô bạn mắt to trừng mắt nhỏ.

Lưu Kha vô tội chớp chớp mắt: “Chẳng lẽ trí nhớ của tớ lại kém thế á?”

“Điều này làm tớ sợ quá.” Cô ấy làm ra biểu cảm như chuyện cực kỳ nghiêm trọng: “Tớ là người sang năm phải thi vào Học Viện Mỹ Thuật đấy.”

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, A Ngộ, có phải đầu óc tớ bị chập mạch rồi không?”

“…….”

Trần Ngộ như thấy được bóng dáng của bạn nhỏ Giang Thu Thu trên người cô ấy, con đường diễn hài kịch rất rộng mở: “Tiểu Kha, cậu ở bên đó có kết bạn không?”

Rõ ràng cô ấy đã sáng sủa, hoạt bát và vui vẻ hơn, miệng lưỡi cũng không còn cay nghiệt nữa, toàn thân không còn cảm giác đầy gai nhọn sắc bén mà mềm mại hơn rất nhiều.

Lưu Kha đột nhiên khẽ liếc mắt sang: “À ừ.”

Trần Ngộ nhìn cô ấy: “Nữ à?”

Lưu Kha không thừa nhận, cũng không phủ nhận, miệng ngậm chặt, không có ý định lên tiếng trả lời.

Trận Ngộ cho rằng mình đoán đúng rồi, khóe miệng lập tức nhếch lên: “Vậy tớ vẫn là bạn thân nhất của cậu chứ?”

Lưu Kha: “.……”

Cái này mà cũng ghen à?

“Vâng vâng vâng, vĩnh viễn đều vậy.”

Trần Ngộ hài lòng: “Tiệc chia tay được sắp xếp vào tối mai ở Hoa Nguyên.”

“Thi xong là ăn à.” Lưu Kha nói: “Vậy tiệc chia tay của lớp mình thì sao?”

Trần Ngộ nhìn sắc trời bên ngoài: “Không có.”

Lưu Kha có hơi kinh ngạc, tặc lưỡi nói: “Lạnh lùng tuyệt tình thế sao, đệch.”

“Tốt xấu gì thì cũng là bạn học ba năm, một bữa cơm cũng không ăn à?”

Trần Ngộ không có ý kiến gì, cả lớp dùng số quỹ còn lại để mua lưu bút và phân phát cho mọi người viết như bài tập về nhà. Trừ ảnh tốt nghiệp ra, bọn họ còn chụp một vài tấm ảnh cá nhân dán vào.

Còn bữa cơm chia tay thì không tổ chức.

Có lẽ là từng nhóm nhỏ âm thầm hẹn nhau đi ăn thôi.

Lưu Kha nắm chặt cổ tay bạn thân mình: “A Ngộ, bữa cơm ở phòng vẽ tranh tớ không đi.”

Đôi mày thanh tú của Trần Ngộ cau lại: “Tại sao?”

Lưu Kha ho khan hai tiếng, hắng giọng: “Tớ bỏ dở giữa chừng không đi cùng các cậu đến cuối, bữa cơm này cũng ăn không ngon.”

Trần Ngộ không hiểu: “Việc này thì liên quan gì?”

“Có liên quan chứ.” Lưu Kha cười nhạt: “Cậu nghĩ thử mà xem, nếu tớ đi thì không phải là phiên bản đời thực của câu thế sự vô thường* à?”

(*Thành ngữ “thế sự vô thường” (世事无常): có nghĩa là mọi chuyện trên đời luôn thay đổi không ngừng, không có gì là mãi mãi hoặc chắc chắn. Nó thường được dùng để nói về sự bất định, khó lường của cuộc sống, nhấn mạnh rằng không ai có thể kiểm soát hết những biến cố hoặc thay đổi xảy ra trong cuộc đời.)

Trần Ngộ nghe xong thì lập tức không hỏi nữa.

Khi Lưu Kha còn đang vẽ tranh ở phòng vẽ, bữa sáng cô ấy sẽ không ăn gì mấy, lượng cơm ăn cũng rất ít, dường như một năm bốn mùa cô ấy đều đang giảm cân.

Nhưng hôm nay cô ấy lại ăn khá nhiều, đến mảnh vụn cũng chén sạch.

Trần Ngộ bỏ bát đũa xuống, không vội vàng chạy tới trường thi mà ngồi ăn cùng Tiểu Kha, ánh mắt không ngừng dò xét trên người cô ấy, tìm kiếm sự thay đổi nào đó.

“Tớ phát hiện ra chất tóc của cậu trở nên tốt hơn rồi.”

“Da dẻ cũng đẹp lên nữa.”

“Eo thì dày hơn.”

“…….”

Lưu Kha lặng lẽ bỏ miếng cà rốt muối khô xuống: “A Ngộ, năm sau tớ tới Học Viện Mỹ Thuật tìm cậu thì phải gọi cậu là đàn chị à?”

Trần Ngộ nhướn mày: “Đúng là vậy.”

Khóe miệng Lưu Kha giật giật: “Vậy đến lúc đó cậu phải giúp đỡ đàn em này đấy.”

Không đợi Trần Ngộ kịp trả lời, cô ấy đã nói thêm một câu: “Còn cả Giang Tùy nữa.”

Trần Ngộ nhất thời không hiểu ý tứ câu này nên vô thức nói: “Cậu ấy không tham gia tuyển sinh độc lập.”

Lúc này Lưu Kha không dám nói ra sự thật, cô ấy có lo lắng của riêng mình.

Dù có thể thi đỗ Học Viện Mỹ Thuật thành phố T thì nhóm học sinh mỹ thuật cũng sẽ không lựa chọn đi báo danh vì yêu cầu về điểm văn hoá quá cao.

Cao đến mức khiến người ta muốn chửi tục, chuyện này đối với những học sinh Mỹ Thuật là cực kỳ kinh khủng.

Những người có thể đáp ứng tiêu chuẩn đều là những người không cần học mỹ thuật cũng có thể thi đỗ bằng điểm văn hóa, ví dụ như A Ngộ.

Tuy là môn chuyên ngành của tên Giang Tùy kia không có vấn đề gì, nhưng về điểm văn hóa thì rất khó đoán, tỷ lệ thi đậu cũng khó nói trước được.

Chỉ có thể cố gắng làm hết sức mình mà thôi.

Chờ đến khi có kết quả, hoặc là sau khi Giang Tùy thi xong mà bản thân anh cảm thấy chắc chắn ổn thì đến lúc đó để anh tự nói ra cũng không muộn.

Tránh để A Ngộ biết trước việc anh cũng thi vào Học Viện Mỹ Thuật thành phố T rồi đến cuối cùng điểm văn hóa lại không đạt thì không biết đả kích lúc đó sẽ lớn thế nào.

Trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều chuyện không thể vẹn cả đôi đường, mà chỉ có thể cố gắng hòa giải và lựa chọn.

Tận lực giảm những thứ ngoài ý muốn xuống ít nhất có thể.

Lưu Kha còn đang sắp xếp lại suy nghĩ của mình thì bên tai chợt vang lên giọng nói của bạn thân: “Đúng rồi, năm ngoái trong phòng bệnh, cậu đã nói gì với Giang Tùy vậy?”

Vẻ mặt của cô ấy suýt nữa mất kiểm soát: “Nói những gì cần nói thôi.”

Ánh mắt Trần Ngộ đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu: “Giang Tùy nói bí mật đều có thời hạn, đến lúc thì sẽ nói cho tớ biết.”

Lưu Kha không để ý: “Tuỳ cậu ấy.”

Trần Ngộ: “.……”

Hai con người quan trọng trong cuộc đời cô không biết đang bày trò gì sau lưng cô đây.

Loading...