Tạ Tam Tư ở tầng 5 của nhà hàng đối diện, cứ mãi nhìn xuống tầng dưới. Cậu ta đang định quay đi ăn cái gì đó thì đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe đạp màu vàng.
Anh đẹp trai đạp xe chở chị đẹp gái, đều là người quen cả.
Nó giống như trong bộ phim.
Tạ Tam Tư nhìn thấy cảnh như vậy, trợn mắt há hốc mồm.
Giang Thu Thu nuốt tôm trong miệng xuống, vươn đầu tò mò: “Anh Tiểu Tạ, anh đang nhìn cái gì vậy?”
“Không có gì.” Tạ Tam Tư vội vàng kéo rèm lại.
Không dành cho thiếu nhi xem.
Giang Thu Thu tự nghịch b.í.m tóc, thở dài như bà cụ non: “Sao anh của em vẫn chưa quay lại? Anh ấy đi làm gì vậy?”
Tạ Tam Tư: “Đi tán…”
Đột nhiên im bặt.
Giang Thu Thu mở to mắt: “Tán cái gì ạ?”
Tạ Tam Tư toét miệng cười: “Muốn ăn kẹo cao su không? Trong túi anh có.”
Giang Thu Thu bĩu môi: “Không ăn.”
“Vậy uống thêm chút canh đi, ồ, vẫn còn miếng mề gà này.” Tạ Tam Tư khó khăn lắm mới dỗ được bạn nhỏ, cứ như già đi hẳn năm ba tuổi. Anh Tùy bắt đầu lo chuyện bao đồng rồi.
Tạ Tam Tư nghĩ, đây đúng là sự thay đổi có thể coi như kỳ diệu. –
Giang Tuỳ phanh xe lại trước cửa siêu thị nhỏ: “Xuống đi.”
Trần Ngộ nhảy xuống khỏi yên sau.
Giang Tùy duỗi chân gạt chân chống xe rồi đỗ xe sang bên cạnh. Anh cúi đầu nhìn cô gái trước mặt, nhíu mày không biết đang nghĩ gì.
Cạnh bên siêu thị là một cửa hàng chuyên bán các loại sản phẩm cao cấp, tiếng nhạc phát ra từ bên trong phát ra thật ồn ào.
《Trận Tuyết Đầu Tiên Năm 2002》vừa kết thúc, tiếp theo là bài《Chuột Yêu Gạo》.
Ca khúc của Đao Lang bị bài hát này phá vỡ trong mùa hè năm nay, bài hát bùng nổ, vô cùng mạnh mẽ, mở ra một thời đại mới của các bài hát trên mạng.
Nói đến trình độ gây nghiện thì mỗi bài đều có tinh hoa riêng của nó.
Cả một năm nay, Đao Lang c.h.é.m g.i.ế.c với Chuột trên từng con phố, trong từng con hẻm, tình hình chiến đấu có thể nói là dữ dội hung tàn.
Giang Tùy nghe giai điệu này đến mức sắp ói luôn.
Anh đang muốn nói đổi sang chỗ khác thì lại thấy cô gái đang nghiêm túc nghe nhạc, lời nói đến bên miệng rồi lại chuyển hướng.
“Em nghe tiếng anh nói, lòng em lại chợt có những cảm giác thật đặc biệt.”
“khiến em không thể thôi nghĩ về anh, không có đủ dũng khí để quên được anh……”
“……”
Lời bài hát nhẹ nhàng tình cảm như lời người yêu thủ thỉ bên tai. Trần Ngộ lấy balo trong giỏ xe ra, kéo khóa nhìn: “Quả lê không bị nát.” Sắc mặt Giang Tùy tối sầm: “Cậu chỉ quan tâm đến quả lê nhỏ của cậu thôi à?” Trần Ngộ cầm một quả lê cho anh xem: “To mà.”
Giang Tùy cười lạnh: “Wow, đúng ha.”
Trần Ngộ khẽ mím môi, đôi lông mi như lông vũ chớp chớp. Giang Tùy chờ đợi rất lâu cũng không thấy cô phản công, cảm thấy rất mới lạ. “Và em sẽ nhẹ nhàng ở bên tai anh, nói với anh rằng……”
Tiếng hát trong cửa hàng cao cấp vẫn vang lên, ánh mắt của Giang Tùy dừng trên đôi môi đang hé ra khép lại của cô gái nhỏ, đang nói gì vậy?
Anh không nghe rõ.
Tiếng hát trìu mến vang lên: “Em yêu anh, em yêu anh như chuột yêu gạo. Cho dù có bao nhiêu phong ba bão táp……”
Giang Tùy nhìn chằm chằm vành tai trắng nõn của cô gái lúc vén tóc, hơi mất tập trung: “Cậu nói cái gì?”
Trần Ngộ lặp lại: “Cảm ơn.”
Giang Tùy vẫn không nghe thấy, nhưng anh sẽ không thừa nhận là mình không tập trung. Anh hung hăng hướng về phía cửa hàng cao cấp mắng một câu: “Mẹ nó, ồn muốn chết.”
“Cậu” Anh như có như không chỉ vào chóp mũi của cô gái: “Nói to lên, nói lại lần nữa cho tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-10.html.]
“Tôi nói, “
Trần Ngộ kiễng chân ghé đến gần tai anh, mặt không cảm xúc hít sâu một hơi, lớn tiếng nói từng chữ một: “Cảm —— ơn —— “
Giang Tùy ù tai giật cả mình, linh hồn như thể suýt bay khỏi thân xác.
… Đệch.
–
Thính giác của Giang Tùy khôi phục, bài con chuột cũng được phát xong, sau đó lại đổi thành nhạc của Đao Lang, là bài 《Khởi Động Sự Trừng Phạt》.
Má nó, sắp điên rồi.
Giang Tùy định về nhà hàng, anh còn chưa uống canh xong nữa: “Đi đây.”
Nói xong, anh còn chưa đi được mấy bước đã dừng lại, gãi gãi sau gáy rồi xoay người: “Lúc ở trong hẻm ấy, tôi gọi cậu như thế, lại còn làm như thế với cậu, cậu có để bụng không?”
Trần Ngộ lắc đầu: “Không để bụng.”
Giang Tùy thấy dáng vẻ cô như không có chuyện gì xảy ra, trong lòng không thoải mái lắm, giọng điệu trở nên sắc bén: “Sao cậu không hỏi tôi có để bụng không?”
Trần Ngộ khẽ nhíu mày: “Không phải tự cậu đề cập đến à?” Giang Tùy nghẹn lời, xị mặt nói: “Đấy là biện pháp khẩn cấp.” Trần Ngộ “Ồ” một tiếng hỏi: “Cậu để bụng à?”
Mặt Giang Tùy lạnh tanh: “Để bụng.”
Trần Ngộ im lặng một lúc: “Biết rồi.”
Thái dương của Giang Tùy nảy thình thịch, đây là kiểu trả lời gì thế? Làm như anh là cô vợ nhỏ cố tình gây sự không bằng.
Giang Tùy sờ sờ gáy: “Chuyện xảy ra trong hẻm nhỏ đó chỉ có tôi biết, cậu biết.”
Cái mác anh hùng cứu mỹ nhân can đảm trượng nghĩa giúp người làm vui này không hợp gắn vào cuộc đời của anh đâu.
Chẳng hiểu kiểu gì.
Trần Ngộ nhắc nhở: “Mấy người kia đều biết.”
“Không bao gồm bọn họ.” Giang Tùy nói: “Đừng để có người thứ ba ở phòng vẽ tranh biết.”
Trần Ngộ nói thản nhiên: “Tôi cũng nghĩ thế.”
Giang Tùy nghe vậy thì trong lòng càng không vui, mơ hồ có cảm giác nhồi m.á.u cơ tim.
Thôi quên đi, quay lại ăn canh thôi.
Giang Tùy vừa mới bước đi đã bị gọi lại. Lúc anh quay người lại, một quả lê lớn màu vàng tươi rơi ngay vào trong tầm mắt anh.
“Cái này cho cậu.”
“Bạn Trần có ý gì đây? Cảm thấy một lời cảm ơn suông không có thành ý nên thêm quả lê à?”
“Tùy cậu muốn nghĩ sao cũng được.”
“……”
Giang Tùy không thích ăn trái cây, khóe mắt anh liếc về phía ngón tay hơi phiếm xanh đang cầm lê của cô gái, quét qua cổ tay nhỏ mảnh mai trong tay áo cô.
Phía trên đeo một sợi dây màu đỏ, càng làm cho làn da xung quanh thêm trắng. Trần Ngộ mỏi cả tay, chuẩn bị bỏ tay xuống thì đột nhiên trên tay đã nhẹ bẫng. Quả lê đã nằm trong tay chàng trai.
“Được rồi, tôi nhận quả lê này, chuyện này coi như xong.”
Giang Tùy cầm lê xoay người đi về phía trước, nhấc cánh tay chậm rì rì giơ lên. Trần Ngộ đứng yên tại chỗ một lúc mới đạp xe rời khỏi.
–
Trong nhà hàng, Tạ Tam Tư dỗ bạn nhỏ lên tầng ba chơi máy tính, chơi đánh bài với cô bé một ván thì cậu ta trở về phòng bao, định ăn nốt bánh ngô còn thừa lại.
Mới vào đến cửa đã thấy quả lê vàng to đùng trên bàn.
“Anh Tùy, anh về rồi à?”
Tạ Tam Tư ở trong phòng hết nhìn đông tới nhìn tây: “Anh Tùy? Anh…” Giang Tùy đi ra từ trong phòng vệ sinh: “Gọi cha cậu à.” “Hehe, cái này ở đâu ra đây?”
Tạ Tam Tư đang cầm quả lê.
“Đặt xuống.” Giang Tùy nói.