Không Lối Thoát - Chương 61
Cập nhật lúc: 2026-03-08 06:38:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười dặm hồ sen lúc nối liền thành biển lá biếc xanh ngắt, chẳng thấy là rìa. Giữa đám lá ngọc bích, mấy đóa sen hồng lay nhẹ, hương thoảng theo gió, tiếng ếch vang khắp mặt nước. Trời bắt đầu hanh khô, nóng lan tràn, dọc hồ sen dựng đầy những lều quán chờ đêm hội.
Từ An Thái hậu từ sớm đến biệt viện ngoài thành của Đoan Vương, nắm tay Chỉ Y, chậm rãi dạo quanh.
Trong mắt bà ánh lên nét hoài niệm, nếp nhăn giữa hai hàng mày dường như cũng dịu : “Chỉ Y, ngươi xem, nơi chẳng đổi gì cả.”
Chỉ Y ngẩng đầu tường cong uốn lượn, dây thường xuân phủ xanh mướt, bên cạnh hoa lay ơn cũng mọc thành bụi lớn, liền gật đầu: “ , vẫn y như .”
Từ An Thái hậu khẽ thở dài, giọng pha lẫn cảm khái: “Chỉ tiếc, thì còn như xưa.”
Thương hải tang điền, đời chẳng qua chỉ là một thoáng. Vài chục năm trôi, cuối cùng cũng chỉ còn nắm đất vàng, ai còn nhớ dấu chân từng qua?
Người , vui buồn hợp tan, cũng đều chỉ là lẽ thường.
Lúc , Tư Nam Niên Niên kéo , thể vẫn còn yếu, nàng chỉ mong ăn uống điều độ, dưỡng cho khoẻ để sớm chuẩn cho việc kế tiếp.
Niên Niên chịu: “Vẫn nên ngoài cho khuây khoả một chút. Đêm nay hồ sen mười dặm lắm, thì uổng.”
Ngọc Ninh cũng liếc nàng:
“Thái hậu đích danh gọi, ngươi cũng nên .”
Danh tiếng của Tư Nam bên ngoài nhỏ, nhiều hiếu kỳ xem dung mạo vị sủng cơ của Đoan Vương, kẻ khiến Tống Thanh Thư đổi đến thế.
Ba các nàng vốn chẳng hợp với giới quý nữ trong Ngọc Kinh: Ngọc Ninh ở trong hậu cung hoà, ngoài cũng chẳng ai dám ; nàng cao quý như lan mà quanh gai độc. Niên Niên thì khác, đơn thuần, xinh , miệng những lời khiến kinh ngạc, chẳng hợp với ai; hơn nữa phận của nàng vốn dĩ lỡ cỡ.
Còn Tư Nam thì khỏi , khắp Ngọc Kinh mấy ai coi trọng con gái thương nhân? Vậy mà nàng lọt mắt Đoan Vương, chẳng trách thiên hạ đồn rằng “mộ tổ tiên nhà họ Tư khói bốc nghi ngút.”
Lần đầu Niên Niên kể mấy lời đồn đó, Tư Nam giận điên, đập bàn mắng: “Miệng của mấy ả đó khác gì bọ hung tâng bốc , hươu vượn! Rõ ràng là trèo cao .”
Ngọc Ninh đầu tiên, tức giận mà thích thú, nàng thường từ miệng Tư Nam những lời ngông cuồng quái lạ. “A Thư trèo cao ngươi? Ngươi thật to gan.”
Tư Nam hừ nhẹ: “Ta xinh như hoa, tiền nhiều như nước, thông minh tuyệt đỉnh, thế là đủ để ngưỡng mộ . Còn Tống Thanh Thư ngoài cái mặt thì gì?”
Niên Niên một bên, đếm đầu ngón tay: “Còn quyền thế.”
Tư Nam nghẹn họng, ngẩng cao đầu vẻ tự tin, đúng , bất kể ở đời đời , quyền thế vẫn là thứ đáng sợ nhất. Không nó, con vĩnh viễn chỉ thể vùng vẫy trong khổ đau.
Chiều dần buông, trời sáng dần. Dù giữa hạ, mà bầu trời lấp lánh như dát bạc.
Tư Nam năn nỉ Cẩm Sắt: “Cho cùng , ở trong phủ ngột ngạt c.h.ế.t . Ngươi thể buộc dây eo , cam đoan chạy lung tung.”
Cẩm Sắt vẫn kiên quyết lắc đầu: “Cô nương, tin, mà là Vương gia lúc dặn, ngài bước khỏi phủ nửa bước.”
Tư Nam thở dài: “Ta ngoài cũng . Ngươi đừng là , Cẩm Sắt của , van ngươi.”
“Không .” Cẩm Sắt kiên quyết, thành thật thêm: “Thật cũng dám tin cô nương . Ngài từng bò suốt nửa canh giờ trong đêm, từ hậu viện bò tận hồ sen, chuyện đó thường nổi .”
Tư Nam khổ: “Vậy ? Nếu Thái hậu trách tội thì thế nào?”
Cẩm Sắt giật mở to mắt: “Cái gì? Thái hậu trách tội?”
Tư Nam bèn đem hết chuyện , nàng cũng hiểu lòng lão thái bà chẳng thiện ý, nhưng nếu vì Tống Thanh Thư mà kéo chút thù hận về phía , nàng sẵn lòng. Dù Từ An Thái hậu cũng hẳn tính toán như thế.
Cẩm Sắt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thật sự tìm một sợi dây thừng.
Tư Nam nàng buộc dây, con Tiểu Bạch cột cổ bằng vòng da trâu và sợi lụa, thì phát hiện, dây trong tay Cẩm Sắt chính là cùng loại.
“Cẩm Sắt, ngươi quá đáng thật đó…”
Khi hai đến biệt viện ngoài thành, trời tối hẳn. Hồ sen mười dặm rực rỡ ánh đèn, nơi từng là đường trốn khổ cực của Tư Nam, nay trang trí sáng lòa, đèn nến lung linh phản chiếu mặt nước.
Dù còn chút nóng, nhưng nhờ hồ rộng gió mát, hương sen thoang thoảng, tiếng ếch kêu xen lẫn, cảnh sắc quả thật khiến khoan khoái.
Niên Niên chờ sẵn, thấy nàng thì reo lên: “Nặc Nặc tỷ tỷ, mau đây!”
Nàng tuổi còn nhỏ, tính tình hoạt bát đáng yêu; tuy quá , nhưng ai cũng tò mò, đều vị cô nương nàng nắm tay dắt đến.
Đêm hội hôm nay quả phần độc đáo, nam nữ hai bờ hồ, giữa là lá sen dày đặc và ánh nến lập loè, soi gương mặt các cô nương thêm hồng hào rạng rỡ.
Niên Niên hì hì: “Nặc Nặc tỷ tỷ, khắp , tối nay ai bằng ngươi .”
Tư Nam bật , trêu : “Thế còn Ngọc Ninh tỷ tỷ thì ?”
Niên Niên c.ắ.n ngón tay suy nghĩ, nghiêng đầu đáp: “Các ngươi đều , cũng .”
Tư Nam khẽ, đưa tay véo má nàng , thật lòng, nàng thích cô bé .
Lúc nhận Tư Nam, từng thấy nàng trong tiệc sinh nhật của công chúa Ngọc Ninh.
Tư Nam chẳng hề sợ hãi, ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c, bình thản đón nhận ánh của , bước tới trướng của công chúa.
Ngọc Ninh khẽ gật đầu: “Đến ?”
Niên Niên nhà tướng quân gọi , chỉ còn hai . Chung quanh tiếng huyên náo, thỉnh thoảng bên bờ nam còn vang lên tiếng lớn. ồn ào vô cùng.
Tư Nam khẽ nhướng mày : “Người cứ nữ nhân lắm lời, xem nam nhân cũng chẳng kém.”
Ngọc Ninh lộ vẻ khinh thường, chẳng buồn liếc sang bên : “Toàn mấy gã nông cạn, cho thiên hạ xem. Ngươi tin , chuyện họ bàn chắc chỉ quanh mấy thứ, cô nương nào , ai eo nhỏ, ai n.g.ự.c lớn. Còn những kẻ họ tán tụng, e cũng chỉ là phường trọc tục thôi.”
Tư Nam nâng chén, mỉm : “Yêu đàn ông hèn kém, chính là khởi đầu của bi kịch. Tránh xa rác rưởi, yêu d.ụ.c mới bình an.”
Ngọc Ninh bật đến run cả , nâng chén cùng nàng: “Ngươi chí . Tiếc là sớm gặp ngươi.”
Tư Nam nghiêm túc đáp: “Bây giờ cũng muộn . Ngọc Ninh, ngươi phong hoa tuyệt thế, quyền thế trong tay, đàn ông đáng quỳ gối ngươi. Nếu là nam nhân, nhất định sẽ cưới ngươi, ngoan ngoãn một kẻ ăn nhờ cơm mềm.”
Phú bà quyền thế thì nàng từng thấy, nhưng một phú bà quyền thế vui vẻ, chuyện nàng từng đến.
Thật , Tư Nam cũng chẳng hiểu gì nhiều về cuộc đời công chúa Ngọc Ninh. Không ai với nàng, còn nàng chỉ thể từ đôi khi Ngọc Ninh bất chợt trầm lặng, từ ánh mắt mang chút do dự, mơ hồ đoán rằng nàng một đoạn chuyện xưa.
ai mà chẳng quá khứ. Tư Nam cũng truy hỏi gì. Ngọc Ninh tuy nghĩ thoáng hơn , song vẫn chẳng thể thoát khỏi l.ồ.ng cũi của thế tục, vẫn trói trong khuôn phép và phận. Có lẽ chính vì mà nàng mới lãng phí cả mấy năm tháng thanh xuân .
Ngọc Ninh nâng chén, dứt, khéo léo che một tia ảm đạm trong mắt: “ ngươi thì khác, ngươi hạng tiểu bạch kiểm. Nặc Nặc, ngươi thật thú vị. A Thư ngươi mê mẩn đến thần hồn điên đảo, cũng lý.”
Mỹ nhân thì nhiều, nhưng khí vị ít. Mà , thông tuệ, chuyện khiến khác chán thì càng hiếm hơn.
Tư Nam định đáp một câu trêu chọc, liền thấy Chỉ Y tiến đến.
“Ngọc Ninh, ngươi đoán xem Thái hậu cho gọi chúng qua là vì chuyện gì?”
Ngọc Ninh nhướng mày, giọng mang chút khinh thường: “Còn thể là chuyện gì nữa? Tất nhiên là bày trò ly gián, vẻ rộng lượng khoan dung thôi. Hiện giờ còn mấy chiêu đó .”
Chỉ Y đến gần, hành lễ : “Bẩm công chúa, Thái hậu nương nương thấy hai vị chuyện vui vẻ, thỉnh hai vị qua hầu một lúc.”
Ngọc Ninh dậy, thắt lưng khẽ vướng góc bàn, khiến chén rượu đổ nghiêng, rượu hắt ướt cả váy Tư Nam.
Hôm nay Tư Nam mặc váy tím hoa t.ử đằng, áo ngoài trắng tinh, rượu đổ lên chỉ ướt một mảng đáng kể, trông càng thêm thanh lệ.
Ngọc Ninh khẽ kêu lên: “Ai nha, thất lễ quá.”
Tư Nam mỉm : “Không , chỉ là chút rượu thôi, chẳng hề gì.”
Cẩm Sắt hoảng, giữ c.h.ặ.t nàng: “Cô nương, bẩn xiêm y mặt Thái hậu là tội, vẫn nên bộ khác.”
Hai vốn chẳng chuẩn nhiều, chỉ thị vệ theo mang thêm ít đồ.
Ngọc Ninh vẫy tay, dặn tỳ nữ: “Đưa Nặc Nặc cô nương y phục, mặc bộ chuẩn sẵn.”
Tư Nam chỉ đành theo Cẩm Sắt .
Lúc Từ An Thái hậu tinh thần còn , chỉ ngắm cảnh đêm cho khuây khoả. Thấy bên hai vui vẻ, bà cũng sinh lòng hứng thú.
Chung quanh lều bày sẵn chậu băng, trong đặt hoa quả tươi ướp lạnh. Chỉ Y sai cung nữ dâng lên.
Ngọc Ninh bước , tiên hành lễ mới xuống: “Nàng bẩn y phục là do sơ suất, mong hoàng tẩu đừng trách.”
Từ An Thái hậu khẽ lắc đầu: “Không ngại. Hai ngươi vui vẻ, bàn chuyện gì ?”
Ngọc Ninh nhã nhặn: “Thần thấy đêm nay trăng sáng, chợt nhớ tới buổi yến trong cung năm , liền cùng Nặc Nặc nhắc đôi câu.”
Nói đoạn, nàng như ngẫu nhiên, giọng xen một tia tò mò: “Hoàng tẩu, chẳng ngài còn nhớ vị Quý phi nương nương năm xưa ? Khi vẫn còn là Ninh phi, cùng Nặc Nặc nhắc đến, nàng thật đáng tiếc, giai nhân bạc mệnh, hồng nhan trời đố kỵ.”
Sắc mặt Từ An Thái hậu vẫn điềm tĩnh, chỉ gật đầu nhạt: “Đương nhiên nhớ rõ, năm nàng là nhất mỹ nhân Ngọc Kinh.”
Ngọc Ninh liếc mắt , thấy Thái hậu vẫn điềm nhiên, liền mỉm, nâng chén lên như đang chìm trong hồi ức:
“Khi đó còn nhỏ, đầu thấy Ninh phi, cứ tưởng là tiên nữ giáng trần. Dung nhan , diễm lệ thiên thành, giữa mày phảng phất sầu bi, chỉ khẽ cúi đầu mà như nước chảy êm đềm…”
Từ An Thái hậu nhẹ: “Ngươi trí nhớ thật , ai gia già , dung mạo nàng đều quên mất cả.”
Ngọc Ninh giả bộ cảm khái, giọng chậm rãi: “Hoàng tẩu, bao năm qua vẫn hỏi, Ninh Quý phi an táng ở ? Ta đến mộ nàng dâng hương một . Dù Thư Nhi cũng lớn, cũng nên tế bái một phen.”
Từ An Thái hậu dừng tay, nhạt: “Tiên đế từng hợp táng cùng Ninh Quý phi. Ai gia tôn trọng ý tiên đế, nên nàng an táng tại hoàng lăng. Mỗi năm Thư Nhi đều đến tế bái.”
Ngọc Ninh lắc đầu, sắc mặt chút nghi hoặc, giọng như lơ đãng cảm thán: “Ta chỉ cảm thấy Ninh Quý phi quá đột ngột, vũ khúc còn kịp xem hết… Ngài xem…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-61.html.]
Từ An Thái hậu định đáp, chợt ngẩng đầu, thì bắt gặp một ảnh đang bước , tay bà khựng , tách cũng rơi nhẹ xuống bàn phát một tiếng khẽ vang.
Người tới gương mặt trắng mịn như phấn, dáng vẻ tựa hoa đào hé, hình mảnh mai, vận váy lụa tím ánh khói, cổ tay quấn dải lụa đỏ, tóc vấn đơn giản, chỉ một đoá trâm đậu đỏ bên mái, nét tô điểm nhỏ khiến cả dung nhan trở nên rạng ngời, như điểm mắt cho rồng. Đôi mắt trong sáng như nước, trông thấy khiến quên cả hô hấp.
Tư Nam mặc xiêm y do Ngọc Ninh an bài, cùng Cẩm Sắt bước lều, thấy hai phía đều chằm chằm , nàng giật vội quỳ xuống: “Nặc Nặc bái kiến Thái hậu nương nương.”
Từ An Thái hậu hồn, khẽ đặt chén xuống, tiếng va nhẹ vang lên: “Là ngươi . Bộ y phục thật khéo, mặc cũng . Ai gia già , thấy các ngươi trẻ trung tươi sáng như cũng thấy vui lây.”
Bà khẽ xoa cổ tay, chỗ co cứng .
Tư Nam hiểu chuyện gì đang diễn , chỉ thấy bầu khí chút khác thường.
“Thái hậu nương nương tựa vầng minh nguyệt, cao quý đoan trang, Nặc Nặc chỉ là ngôi nhỏ, ánh sáng mờ nhạt. Hôm nay thất lễ, mong nương nương thứ tội.”
Ngọc Ninh liếc Thái hậu vẫn im lặng, bèn tới, đỡ nàng dậy: “Hoàng tẩu rộng lượng, sẽ trách ngươi . Bộ xiêm y thật hợp với ngươi, ngay cả cũng mê mẩn, bảo A Thư sủng ngươi đến thế.”
Tư Nam định “đây vốn là váy của ngươi”, thì đầu vang lên giọng Thái hậu:
“Ai gia tuổi cao, chịu nổi mệt. Các ngươi cứ ở vui chơi cho thoả.”
Bà nắm tay Chỉ Y dậy, dặn dò Tư Nam: “Thư Nhi hiện ở Ngọc Kinh, ngươi chớ lười biếng. Ở trong phủ cho yên phận, đừng gây chuyện khiến bận lòng.”
Giọng ôn hoà, sắc mặt vẫn tươi , nhưng Tư Nam mà thấy nghèn nghẹn, dường như trong lời còn ẩn ý gì đó.
Ngọc Ninh cúi tiễn: “Cung tiễn hoàng tẩu hồi cung. Chỉ Y, nhớ hầu hạ Thái hậu cho chu đáo.”
Chỉ Y nghiêm mặt gật đầu: “Nô tỳ tuân chỉ, xin công chúa yên tâm.”
Ngọc Ninh bóng Thái hậu khuất dần, khóe môi khẽ nhếch, lộ một tia giễu cợt, hiểu , rõ ràng Thái hậu là chính cung, mà nàng thấy chán ghét đến thế.
Tư Nam khẽ lắc đầu, chẳng nghĩ nhiều, liền cùng Ngọc Ninh tìm Niên Niên.
Lúc Niên Niên đang đám tiểu thư vây quanh, ai nấy đều tò mò hỏi về Tư Nam.
“Nàng thật xinh , mà tính tình cũng dễ gần.”
Có nhạt phản bác: “Không , tính tình chẳng , Đoan Vương trúng chứ? Hẳn là cách luồn cúi thôi.”
Niên Niên trừng mắt: “Liên quan gì đến ngươi? Ngươi Đoan Vương để mắt tới, chẳng lẽ tự nhận dữ ?”
Người bĩu môi: “Ngươi hiểu . Đoan Vương như thế, ai dám hầu hạ? Chắc hẳn nàng dùng bí thuật gì đó…”
Cả đám bật đầy ẩn ý.
Niên Niên hừ mũi, phẩy tay : “Nàng dám!”
Đám giễu nàng: “Giờ Đoan Vương cũng sắp bàn chuyện hôn sự , chi bằng ngươi gả qua đó , kết tỷ với nàng, coi như góp chút sức cho phủ Tuyên Uy tướng quân.” Chung quanh ai nấy đều bật , chẳng ai chịu giúp nàng một câu.
Niên Niên cau mày đối phương. Tuy còn nhỏ, nàng cũng hiểu những khinh rẻ phận , đích nữ chính thất, sủng ái thì ích gì, đến cuối cùng cũng chỉ đuổi với chút của hồi môn mà thôi.
“Ha, ít nàng còn thể giúp chút việc, chứ như nào đó, chẳng nổi nửa phần, còn khiến trong nhà gánh tai họa. Loại nữ t.ử như thế, thường gia tộc ruồng bỏ, chỉ còn thắp đèn niệm Phật cả đời. Còn bọn bà ba bà tư , phạm ‘thất xuất’ là hưu ngay, tặc tặc, nghĩ mà xem…”
Tư Nam nhai chữ nhả chữ ngừng, sắc mặt lộ rõ khinh thường, thẳng giữa đám, nắm tay lôi Niên Niên rời .
Cô nương tức tối hừ lạnh: “Ngươi bậy bạ gì đấy? Loại như ngươi chỉ lấy sắc hầu , bền lâu ? Hừ.”
Tư Nam ngoảnh liếc nàng một lượt, từ đầu tới chân, chút khách khí đ.á.n.h giá, lắc đầu : “Muốn ‘lấy sắc hầu ’ cũng vốn chứ. Như ngươi … e là nổi. Đoan Vương gia đến một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc.”
Cả đời ai mỉa mai tr*n tr** đến , còn là một con buôn, cô nương sững sờ. Nhìn quanh ai cũng vẻ xem náo nhiệt, nàng tức đến suýt phun m.á.u: “Đoan Vương gia đúng là mù mắt, mới sủng ái thứ ác phụ độc miệng như ngươi!”
Tư Nam nhạt: “ đấy, Đoan Vương gia quả thật mù mắt.”
Niên Niên cũng bực theo: “Các ngươi từng tên một, miệng còn hôi hơn bọ hung, ngày ngày chỉ bịa đặt về . Đợi Đoan Vương về, xem ngài vả cho các ngươi câm miệng !”
Cô nương lúc mới sực tỉnh, vội đưa tay che miệng, mặt tái , lùi mấy bước.
Tư Nam chẳng buồn để tâm, nắm tay Tuổi Tác kéo luôn. Thôi , Ngọc Kinh ai nấy đều oán hận Tống Thanh Thư đến tận xương tủy, nàng cũng chẳng dây dưa thêm gì.
Niên Niên phấn khởi: “Ngươi lợi hại thật!” Rồi bỗng ngờ vực: “Nặc Nặc tỷ tỷ, bọ hung là cái gì ?”
“Chính là con bọ ăn phân .”
Niên Niên gật gù nghiêm túc: “Ừm, đúng là giống thật.”
Để lưng cả đám tức đỏ bừng mặt, cô nương càng hổ đến tai nóng ran nhưng dám hó hé.
Tư Nam Niên Niên, trong lòng xót xa mà cũng ấm áp: sẵn sàng giúp nàng thực sự chẳng nhiều, mà Niên Niên là một trong ít .
Ở lâu thêm chút, Tư Nam dần nhận cô bé như thiếu một sợi dây thần kinh, kiểu nuông chiều mà thành, nên Ngọc Ninh mới “hợp cạ” khác thường và nảy lòng thương xót.
Hai tách khỏi đám đông bao lâu, vì Thái hậu hồi cung, đám nam nữ trẻ càng thả lỏng, hai bên bờ mười dặm hồ sen náo nhiệt hẳn lên, tiếng rộn rã khắp nơi.
Thấy họ đến, Ngọc Ninh đưa hai nàng lên thuyền dạo hồ.
Tư Nam sợ muỗi mòng, theo: “Hai , đây đợi.”
Nghe Cẩm Sắt thở phào; tối nay nàng cứ dính lấy Tư Nam, nửa bước rời.
Nàng bưng tới, bôi chút t.h.u.ố.c đuổi muỗi lên cổ tay cổ chân cô nương, lưng nhỏ giọng: “Cô nương, là với ngài về luôn nhé, chỗ ồn quá.” Trong lòng nàng cứ thấp thỏm yên.
Tư Nam thì thấy thú vị. Trong phủ lúc nào cũng vắng lặng, hiếm lắm mới náo nhiệt thế . Nàng còn thoáng hối tiếc vì cho giải tán đám mỹ nhân của Tống Thanh Thư, bằng , mỗi ngày còn “tuồng” mà xem.
“Đợi chút nữa , còn sớm.” Nàng rót cho Cẩm Sắt, đẩy qua thêm miếng điểm tâm: “Này, ăn .”
Hai xong, chợt từ phía cổng bên ầm ĩ một trận, còn xen cả tiếng thét.
“A— sói! Có sói—!”
Tư Nam và Cẩm Sắt đồng loạt dậy, tim đập thình thịch. Sau lưng nhà là núi, thú rừng ắt , nhưng hôm nay đông thế, sói?
Cẩm Sắt nheo mắt , thấy một bóng trắng đang l.ồ.ng lên trong đám đông, nhảy phóc qua các cô nương sợ đến kêu ầm, chén đĩa rơi lách tách, càng lúc càng hỗn loạn.
“Tiểu Bạch! Cô nương, là Tiểu Bạch!”
Theo tay Cẩm Sắt, Tư Nam cũng trông một ảnh trắng thoăn thoắt, khi thì chui gầm bàn, khi vọt lên mặt bàn.
“Trời đất, cái đồ Tiểu Bạch , nó chạy , buộc ?”
Tư Nam áy náy: dọa thì , sợ nó thương, bèn nhanh với Cẩm Sắt: “Mau! Tiểu Bạch chỉ với ngươi. Ngươi vòng bên , vòng bên , nhất định bắt cho . Nhớ đừng để ai thương.”
Cẩm Sắt cũng thích Tiểu Bạch, thấy bên bờ nam dường như sang, lỡ họ xông tới thì chẳng hại gì nó . Nàng gật đầu liên tiếp: “Cô nương cẩn thận, nó mà nổi khùng là chẳng nặng nhẹ .”
Tư Nam kịp thêm, vội men theo mé khác chạy qua, miệng gọi khản cả giọng. Con ch.ó đột biến , hình to, còn nhanh nhẹn, chuyên môn chộp rắn bắt chuột, đến thỏ chồn cũng tha.
“Tiểu Bạch, đây—!”
Nàng lướt qua bên một cô nương gầy nhỏ, cô bé cũng sợ đến vùi đầu chạy, đ.â.m sầm Tư Nam khiến nàng loạng choạng.
“Xin , xin …” Cô bé cuống quýt, vội đỡ.
Tư Nam chấp, cảm ơn vững chạy tiếp.
Tiểu Bạch phóng tới, hất Tư Nam ngã chúi. Nàng vội nhét món đồ trong tay n.g.ự.c, ôm c.h.ặ.t lấy nó, quát ầm lên: “Muốn c.h.ế.t hả Tiểu Bạch! Đè bẹp ! Đêm nào cũng quậy, coi chừng ngày thành… lẩu cầy!”
Khổ nỗi nó chẳng sủa, chỉ dí đầu cọ loạn nàng. Mãi đến khi Cẩm Sắt lao tới, hai hợp lực mới kiềm nó.
Con cẩu tội đồ ý thức phạm , chỉ lè lưỡi cọ cọ lên áo Tư Nam.
Thấy yến hội rối tung một mảng, may mà ai thương, Tiểu Bạch cũng chẳng c.ắ.n , Tư Nam vội kéo Cẩm Sắt dắt nó chuồn ngay.
“Đợi Ngọc Ninh cập bến, thể nào cũng đ.á.n.h c.h.ế.t . Cẩm Sắt, mấy bữa tới đóng cửa tiếp khách!”
Cẩm Sắt lưu luyến ngoái , ly ngọc vỡ nát, bàn ghế cổ lăn lóc, còn cả đèn cung đình do danh sư chế tác, một đống bầy nhầy đất.
“Đi mau, cô nương! Lần Tiểu Bạch lột da ?”
“Chắc… .”
Hai chân phủ, lưng đưa tới một tờ đơn, : “mười ngàn lượng bạc trắng”.
Nét chữ của Ngọc Ninh.
Tư Nam vỗ n.g.ự.c: “Cũng còn may, Ngọc Ninh chỉ bắt bồi thường.”
Cẩm Sắt túm cổ Tiểu Bạch: “Trời ơi, con ch.ó đáng giá mười ngàn lượng! Cô nương, … giao nó ?”
Tiểu Bạch chẳng sợ, còn dụi đầu tay nàng.
Tư Nam vung tay hào sảng: “Chỉ mười ngàn lượng thôi mà. Hai tháng là kiếm đủ . Tiểu Bạch, đừng sợ.”
Rồi nàng sai Cẩm Sắt dọn cơm, tối nay còn kịp ăn gì Tiểu Bạch phá tan tành.
Chờ Cẩm Sắt khỏi cửa, Tư Nam ôm lấy Tiểu Bạch, hôn “chụt chụt” hai cái: “ là bảo bối của .”
Tim nàng đập rộn, tờ giấy trong n.g.ự.c nóng rực. Nàng chậm rãi lôi , đó chỉ vỏn vẹn hai chữ nhỏ: “Tịnh Châu”.