Không Lối Thoát - Chương 60: Cái loại thủ đoạn cấp thấp này
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:56:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Kim Ngô Vệ đưa về phủ, Đoan Vương phủ lập tức đóng cửa, tiếp khách. Ngay cả Ngũ gia biểu tiểu thư đến thăm cũng đều ngăn ngoài cổng.
Cô bé Nặc Nặc tỷ tỷ bệnh, buồn bã thôi. Đã lâu lắm gặp, nàng lo lắng đến mức chẳng yên.
“Phúc Tử, Nặc Nặc tỷ tỷ khỏi bệnh , ngươi nhất định đến báo tin cho tướng quân phủ nhé.”
Cô bé còn nhỏ, nghĩ rằng dũng cảm vượt qua nỗi sợ Đoan Vương gia để đến thăm, ai ngờ hết đến khác đều gặp . Nghĩ đến việc thể tái kiến Tống Thanh Thư, nàng bất giác nhíu mày.
Phúc t* c*ng kính đáp: “Cô nương yên tâm, nô tài nhất định sẽ thông tri.”
Chuyện khiến Gia Ninh Đế vô cùng tức giận. Y mượn dịp ở triều sức mắng nhiếc kẻ nào đó là “loạn thần tặc t.ử”, dám cả gan ám hại một vị Vương gia ngay trong triều. Lập tức hạ chỉ điều tra rõ, nhấn mạnh hoàng tộc uy nghiêm bất khả xâm phạm, tuyệt đối thể dung thứ.
Lời khiến phe Vương Tư Không nhất thời hỗn loạn. Bọn họ thể chắc chắn, chính tuyệt đối hề phái phục kích Đoan Vương. Loại thủ đoạn thấp kém như , quả thật đáng khinh, đến mức buồn biện giải.
Nếu thật sự trở mặt, thì tất nhiên là “ngươi c.h.ế.t sống”, thể để đối phương vẹn trở về ?
Huống hồ Kim Ngô Vệ rò rỉ tin , Đoan Vương căn bản thương, ngay cả một vết trầy cũng , còn vị sủng cơ thì chỉ ngất thôi.
Thế thì gọi gì là ám sát?
Rõ ràng là kẻ vu hãm, nhưng là ai?
Từ khi Kim Ngô Vệ nhúng tay điều tra, cộng thêm giới nho sĩ và văn quan đều bàn tán ngớt, tình thế trong Ngọc Kinh bắt đầu trở nên mờ ám, phong vân biến ảo khó lường.
—
Khi Tư Nam tỉnh , chỉ thấy ánh sáng ấm áp hắt qua song cửa, trời xế chiều.
Nàng đầu liền thấy một nha lạ mặt đang vắt khăn, tiếng nước nhỏ giọt lách tách khiến nàng thoáng giật .
“Cẩm Sắt ?”
Nha đầu mỉm : “Cô nương yên tâm, Cẩm Sắt tỷ tỷ đang nghỉ trong phòng bên.”
Tư Nam mới thả lỏng, xuống. Hai ngày nay kinh hoàng mệt mỏi, thể nàng dường như chịu nổi nữa.
trong đầu hiện lên cảnh sáng hôm đó, khi nàng cầm d.a.o găm trong tay. Khi , nàng như kéo một cơn mê loạn kỳ dị, quẳng hết đạo lý cùng lương tri, chỉ g.i.ế.c .
Nàng trở , đè chăn xuống, ánh mắt mơ hồ.
Con sở dĩ là “”, chẳng chỉ vì lông mao, mà là vì phân biệt thiện ác, khác với loài cầm thú. Tống Thanh Thư là ví dụ sống đối nghịch với nàng, và nàng thề sẽ bao giờ biến thành kẻ như .
Nàng thiện ác, thị phi rõ ràng. Chính nhờ mà nàng mới dám kháng cự, dám khinh thường, dám coi Tống Thanh Thư bằng ánh mắt khinh miệt. nếu thật sự để tay dính m.á.u …
Một cơn nhói đau len qua tim. Nàng hiểu, đạo đức chính là sợi dây tự ràng buộc , nhưng giữ nó đến cùng đáng chăng? Rõ ràng nàng cơ hội để thoát khỏi nơi .
Trằn trọc suy nghĩ, nàng thấy đạo đức giả. Gián tiếp hại và tự tay g.i.ế.c , khác gì ? Tự lừa mà thôi.
Giữa lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Nha đầu khẽ thưa, là Tống Thanh Thư đến.
Hắn trông tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt, tóc rối bời. Một áo đen, bước lảo đảo tiến phòng.
“Nặc Nặc, nàng thấy khá hơn ?”
Tư Nam gật đầu: “Đỡ nhiều .”
Tống Thanh Thư trầm mặc, ở mép giường hồi lâu. Trên khuôn mặt tái nhợt, nở một nụ nhạt:
“Nặc Nặc, nàng hãy dưỡng bệnh cho . Hai hôm tới việc, sẽ về phủ. Nàng cứ yên tâm ở nhà chờ .”
Tư Nam bình tĩnh: “Đã xảy chuyện gì , Tống Thanh Thư? Ngươi…”
Nàng nhiều, nhưng cuối cùng chẳng bắt đầu từ . Những điều công chúa Ngọc Ninh từng cảnh báo, đều chẳng chịu tin.
Tống Thanh Thư gật đầu: “Ừ. Trong phủ tạm thời yên , mấy hôm nàng đừng ngoài.”
“Được.” Nàng đáp khẽ, c.h.ế.t vô ích.
Ra khỏi cửa, Tống Thanh Thư đỡ tay Phúc Tử, thấp giọng hỏi: “Mọi chuyện đều thu xếp ? Không để dấu vết.”
Phúc T.ử liên tục gật đầu: “Vương gia yên tâm, thứ chuẩn xong. Chỉ là… vẫn thiếu , dù chúng cũng thể so với trong cung, e rằng khó mà ngăn hết.”
Hắn do dự một lát, vẫn : “Vương gia, là thôi , việc nguy hiểm chẳng lợi gì. Chi bằng vẫn sống tiêu d.a.o như , cũng là .”
Phúc T.ử thật lòng mâu thuẫn. Vương gia nay tuy trông vẻ điềm tĩnh hơn, nhưng niềm vui chẳng còn. Trước tuy ph*ng đ*ng, ít vẫn nhiều hơn bây giờ.
Tống Thanh Thư lắc đầu, khẽ : “Ngươi hiểu .”
Kẻ từng nếm mật ngọt, thể chịu ăn khổ? Người tỉnh, còn hồ đồ?
Hắn xiêm y, lên xe ngựa, cung.
Ninh Hải công công thấy đến liền vội cung Hoàng hậu bẩm báo.
Gia Ninh Đế tin, lập tức đón: “A Thư, ngươi chứ?”
Y từ đầu đến chân, thấy Tống Thanh Thư hề thương, liền thở phào một : “Không việc gì là , trẫm lo lắng c.h.ế.t.”
Tống Thanh Thư theo y xuống, : “Hoàng , mạng lớn, dễ c.h.ế.t . Chẳng vẫn , tai họa sống ngàn năm ?”
Gia Ninh Đế trừng mắt: “Đừng bậy. Ngươi giờ gần như thành biểu tượng của triều đình , còn tai họa gì nữa?”
“Thật , hoàng ?” Tống Thanh Thư khẽ , “Người… sẽ mãi mãi tin tưởng thần chứ?”
Gia Ninh Đế nghiêm mặt, nắm vai : “Sẽ. A Thư, ngươi vĩnh viễn là của .” (*)
(*) đây là xưng hô gốc của hoàng đế với Tống Thanh Thư, thể hiện tình cảm thiết, nên lúc nào cũng xưng ‘Trẫm’.
Tống Thanh Thư nhớ lời Phúc Tử, hôm thể điều quân, may mà con nuôi của Ninh Hải gặp , giúp truyền tin. Sau đó chính Ninh Hải công công mang khẩu dụ hoàng đế đến bản doanh của Kim Ngô Vệ cứu viện. Nếu đến muộn thêm chút nữa, e rằng còn kịp.
Hắn khẽ siết tay Gia Ninh Đế, ý ôn hòa: “Hoàng , A Thư cũng tin .”
Gia Ninh Đế thấy tâm tình tệ, liền đổi giọng : “Ngươi xem, trong nhà ngươi giờ vắng vẻ quá, chẳng ai chăm lo. A Thư, tuổi ngươi cũng chẳng còn nhỏ, chi bằng lập gia thất ? Có con cái , cũng nên nghĩ đến lâu dài.”
Tống Thanh Thư ngả lên ghế, mỉm : “Nếu là hoàng ban hôn, thần tất nhiên sẽ theo.”
Gia Ninh Đế lập tức sáng mắt lên: “Ngươi cần tiểu thư nhà Cao Thái phó thì thôi, còn đích nữ của Binh Bộ Thị lang? Nghe dung mạo như hoa, tính tình hoạt bát đáng yêu, chắc chắn hợp ý ngươi.”
Tống Thanh Thư chỉ khẽ lắc đầu: “Hoàng , xứng với những nữ t.ử . Người cưới, chỉ một.”
Gia Ninh Đế mặt thoáng sa sầm: “Là đến sủng cơ trong phủ ngươi? Ngươi mơ tưởng . Trước ngươi lăng nhăng còn dung , nghĩ rằng khi trưởng thành sẽ hiểu chuyện. Ai ngờ càng lớn càng hồ đồ! Nữ nhân , trắc phi còn đủ tư cách, ngươi còn phong Vương phi?”
Nghe , Tống Thanh Thư mím môi, trong mắt ẩn chút uất ức, giọng cũng nghẹn : “Ta sẽ như mà.”
Gia Ninh Đế cau mày, hận sắt thành thép: “Ngươi cũng nên hiểu chuyện , đừng khiến lo thêm nữa. Chớ , ngay cả mẫu hậu cũng sẽ bao giờ đồng ý .”
Ánh mắt Tống Thanh Thư tối, giọng trầm xuống: “Chưa chắc… chừng, mẫu hậu sẽ đồng ý cũng nên.”
Gia Ninh Đế , trong lòng chợt trầm , nghĩ đến điều gì đó liền im lặng hồi lâu. Cuối cùng y chỉ khẽ: “A Thư, ngươi tin chính , cũng tin trẫm. Chúng nhất định thể vượt qua .”
“Ừm.” Tống Thanh Thư ngẩng đầu, nhếch môi : “Hoàng , dạo thật lắm lời đấy.”
Gia Ninh Đế bật , khẽ gõ lên đầu , hứng khởi sang chuyện khác, Hoàng hậu sắp đến ngày lâm bồn, y vui hồi hộp: “Dù là con trai con gái, A Thư, trẫm đều đứa nhỏ sống vui vẻ, hạnh phúc.”
Tống Thanh Thư xong, trong lòng thoáng hiện lên ảo tưởng. Nếu Nặc Nặc sinh cho hai đứa con, hẳn sẽ vui mừng đến quên cả phương hướng mất thôi.
“Hoàng , nếu là nữ hài t.ử, nhất định để bế một cái nhé.”
Gia Ninh Đế ngạc nhiên: “Thế còn nam hài t.ử, ngươi ôm ?”
Tống Thanh Thư lắc đầu: “Nam hài t.ử thì thôi, từ nhỏ ngủ cùng đến lúc lớn, ngán .”
Gia Ninh Đế chút do dự giơ tay tát nhẹ một cái, mắng: “Ngươi cái đồ hỗn trướng! Năm đó trẫm cho ngươi ngủ chung là nể tình ngươi thôi đó!”
Phía , Ninh Hải công công yên, khóe môi khẽ nhếch, cố nén .
Hoàng hôn phủ xuống ôn hòa, ánh sáng như rắc vàng lên vạn vật, hề mang thiên kiến, nhưng mặt đất, những đợt sóng ngầm bắt đầu cuộn lên, những việc, từ đến nay, bao giờ chỉ là chuyện bề ngoài.
—
Quả nhiên, mấy ngày liền Tư Nam thấy bóng dáng Tống Thanh Thư. Nàng rốt cuộc cũng thể yên tĩnh dưỡng. Sau bao chạy trốn, ngã xuống, thể nàng thực sự còn sức.
Cẩm Sắt bận rộn suốt ngày, cố gắng nấu những món ngon bổ cho nàng.
“Cô nương, dưỡng cho khỏe, mới sức mà sống chứ,” Cẩm Sắt dọn đồ ăn , “Vương gia giờ tuổi còn nhỏ, e rằng chuyến trở về sẽ thành hôn đó. Cô nương dưỡng cho khỏe, đến lúc sinh cho ngài một thế t.ử, chẳng ?”
Tư Nam giả như thấy. Nàng rõ, Tống Thanh Thư và những quanh đều mang một thứ mâu thuẫn khó hiểu: bề ngoài thì lạnh nhạt, nhưng trong lòng chẳng quên ân nghĩa.
Nàng vẫn chờ, chờ thời cơ chín muồi, chờ một cơ hội duy nhất.
Thời tiết dần ấm lên. Tống Thanh Thư vẫn về, tin tức cũng bặt tăm. Phủ Đoan Vương vẫn đóng cửa, ngoài lời đồn nổi lên dồn dập.
Đến một buổi trưa nắng rực, cổng phủ quen tìm đến.
Tiểu cô nương đến với vẻ tức giận: “Nghe Đoan Vương gia rời phủ lâu , Nặc Nặc tỷ tỷ vẫn khỏe ? Rốt cuộc là , gặp tỷ!”
Nàng bực bội, đoán chắc Tống Thanh Thư cố ý cho ai gặp Tư Nam, bèn lấy hết can đảm đến thẳng phủ. Không ngờ thuận lợi. Quay đầu Ngọc Ninh công chúa cùng, nàng bĩu môi: “Thấy , Ngọc Ninh tỷ tỷ, ngươi nên cùng ! Đoan Vương gia rõ ràng cố tình mà!”
Ngọc Ninh bật , khẽ gõ trán nàng : “Không do ngươi hồi nhỏ từng chạy theo sướt mướt, nước mắt nước mũi tèm lem, dọa sợ ?”
Cô bé tròn mắt: “Tỷ bậy! Đại bá bảo khi nhỏ giống như tiểu tiên nữ, thể nước mũi nước mắt như !”
Ngọc Ninh che miệng : “Là ngươi quên thôi.”
Hai bước nội viện. Trong phủ Đoan Vương, đầu hạ cây cối rợp bóng, gió thổi nhẹ qua, nước róc rách trong hồ, khí mát mẻ hơn hẳn ngoài phố.
Tư Nam cho phép ngoài phơi nắng, mới khỏi bệnh, thể vẫn còn yếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-60-cai-loai-thu-doan-cap-thap-nay.html.]
Tiểu Bạch chạy loanh quanh sân, chẳng bằng cách nào nó tìm đường về từ ngoại thành xa xôi như .
Nhìn con ch.ó nhỏ đang vui vẻ nghịch bùn, Tư Nam khỏi bật , trong lòng chút hâm mộ thứ niềm vui giản đơn .
“Ai da, xem kìa, ngươi khỏe còn gì?” một giọng trêu chọc vang lên. “Còn phơi nắng nữa cơ.”
Tiểu cô nương lập tức nhào tới: “Nặc Nặc tỷ tỷ, tỷ khỏi ?”
Tư Nam ngạc nhiên , thấy Ngọc Ninh công chúa dựa cột hành lang, mỉm nàng. Cô bé chạy tới, mặt đầy hớn hở.
“Các ngươi đến đây?” Nàng khẽ gật đầu. “Ừ nè, khá hơn .”
Niên Niên dáng vẻ gầy yếu của nàng, xót xa: “Tỷ gầy quá , Đoan Vương gia cho tỷ ăn ngon ?”
Mỗi thấy cô bé, Tư Nam đều cảm khái, trong thành Ngọc Kinh đầy mưu mô hiểm độc, chỉ nàng là một mảng trong trẻo hiếm thấy.
Nàng bật : “ thế, Tống Thanh Thư cho ăn, cũng chẳng cho chơi.”
lúc , Cẩm Sắt bưng bát , hô với Tiểu Bạch: “Tiểu Bạch, ăn thịt kho nào!”
Cô bé bát thịt, Tư Nam, nghiêm mặt : “Đoan Vương gia tiền của nhiều như nước, tỷ gạt chứ gì.”
Cẩm Sắt lúng túng, khom hành lễ.
Ngọc Ninh công chúa khẽ, kéo ghế xuống: “Nghe các ngươi phục kích?”
Tư Nam trong lòng khẽ run, nhưng ngoài mặt vẫn lắc đầu:
“Vương gia chỉ là liên quan đến Vương Tư Không, ngoài rõ gì hơn.”
Niên Niên chống cằm, thở dài: “Vương Tư Không thật xa, chẳng trách Ngọc Kinh giờ ảm đạm. đại bá y sắp trở về , đến lúc đó Nặc Nặc tỷ tỷ ăn ngon nha!”
Tư Nam khẽ giật . Tuyên Uy tướng quân sắp trở ? Chẳng lẽ tình hình Ngọc Kinh đến mức khó kiểm soát ? Tuy trong lòng chấn động, nhưng mặt nàng vẫn bình thản. Ngọc Ninh công chúa đối với nàng , cũng chẳng , chỉ như mang chút hứng thú.
“Kia xem như nhận lời chúc phúc của Niên Niên.”
Ngọc Ninh công chúa khẽ chỉ Tiểu Bạch: “Mấy hôm còn thấy nó lang thang giữa phố, cứ tưởng nhầm. Sao các ngươi để mặc nó ? Dẫu , nó sai chuyện gì .”
Tư Nam khổ: “Giờ chẳng quản nổi nó nữa.”
Ngọc Ninh thả chiếc quạt tròn xuống bàn, thẳng nàng: “Nặc Nặc, A Thư lời ngươi ?”
Tư Nam khẽ sững , hiểu vì nàng hỏi thế.
Ngọc Ninh thở dài: “Ta lo sẽ xảy chuyện. Trước khi hoàng qua đời, từng dặn chăm sóc A Thư thật .”
Nàng mỉm đầy bất đắc dĩ: “Ngươi thấy đó, chịu . Nặc Nặc, nếu ngươi thể khuyên , hãy giúp khuyên . Ta trăm năm gặp hoàng mà còn mắng vì giữ nổi .”
Tư Nam quan sát thần sắc đối phương, giống giả vờ, trong lòng hụt hẫng. Chuyện của Tống Thanh Thư, nàng coi như phẩy tay buông xuống, bất quá nàng cung tận lực bày chủ ý, xem như bù đắp phần nào.
“Ngọc Ninh, giương cung thì mũi tên đầu.”
Nàng thẳng mắt Ngọc Ninh, chậm rãi: “Có lẽ đối với Vương gia mà , là chuyện .”
Lời trong miệng êm tai, song trong lòng nàng thì rõ ràng: đó là con đường đường về. nàng lý do của nàng.
Ngọc Ninh khẽ thở dài, nhất thời lặng tiếng.
Niên Niên bên cạnh ríu rít chuyện ăn uống, đến khi Cẩm Sắt bưng bánh , ba mới dần dần rôm rả hơn.
Lúc , Tống Thanh Thư ở Ngân Châu, cách Ngọc Kinh tám trăm dặm. Ra khỏi Ngọc Kinh, như rồng lạc giữa biển, cả nhẹ nhõm khoan khoái.
Điều duy nhất trọn vẹn, là bên cạnh Nặc Nặc.
Hắn đang mân mê hòn đá trong tay thì ngoài cửa vang lên tiếng tranh cãi, xen lẫn thanh âm Phúc T.ử đang ngăn cản.
“Đại nhân, thể , Vương gia nghỉ ngơi.”
Thứ sử Ngân Châu Trịnh Khôn rốt cuộc nhịn nổi, giọng mỉa mai vọng : “Vương gia thật là uy thế hiển hách, đến vây phủ nha, cho tấu, cho truyền tin. Không rõ Vương gia phụng mệnh gì, đến đây vì việc chi?”
Tống Thanh Thư thong thả bước , thấy một vị thư sinh thanh khiết đang đẩy qua đẩy , bèn : “Phúc Tử, mời đại nhân .”
Thứ sử Ngân Châu hừ lạnh đẩy Phúc T.ử , chỉnh y phục nội thất, cung kính hành lễ.
“Không công vụ của Vương gia xong ? Thần còn gửi thư trình tấu, phủ nha cũng cần mở cửa.”
Tống Thanh Thư ngoắc mời , mỉm : “Đại nhân, việc tạm xong. Chỉ còn thỉnh đại nhân phối hợp, giúp áp giải một về Ngọc Kinh.”
Trịnh Khôn ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ khó tin: “Vương gia … xong ư?”
Tống Thanh Thư gật đầu, lời lẽ vẫn ôn hòa: “Khoảng thời gian qua đa tạ đại nhân phối hợp, quấy rầy chốn công nha, còn xin dung thứ.”
Trịnh Khôn như trút gánh nặng, khen ngợi một hồi. Thấy đối phương dần lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, y do dự, chậm rãi : “Vương gia chẳng còn điều gì căn dặn thần ?”
Tống Thanh Thư khép mở cuốn sách trong tay: “Đại nhân thanh liêm chính trực, yêu dân như con, bá tính Ngân Châu kính mến. Kế tiếp còn nhiều việc nhờ đại nhân chủ trì. Không đại nhân nguyện thử một phen?”
Hắn thẳng thẳng, những thói quen tật chốn quan trường ưa, cũng phối hợp diễn trò.
Trịnh Khôn xong, sắc mặt còn lưỡng lự nhưng thái độ cung kính hơn: “Không rõ còn điều chi phân phó? Bên Hoàng thượng chỉ dụ gì chăng?”
“Trước khi xuất phát, bổn vương tấu xin mật chỉ.” Tống Thanh Thư lấy từ tay áo một quyển hoàng thư, “Trịnh đại nhân là bổn vương chọn trúng, xin đừng khiến bổn vương thất vọng.”
Trịnh Khôn vốn nắm rõ chuyện Ngọc Kinh, đối với việc chia ruộng đấy thì lòng đầy tôn kính.
Y là vị thứ sử đầu tiên đem ruộng nhà mẫu. Khi Tống Thanh Thư đến, y cũng hết lòng hưởng ứng, mong giúp dân Ngân Châu.
Nào ngờ Tống Thanh Thư phủ chỉ lặng lẽ ở, chẳng giao phó điều gì, ngày ngày sớm về khuya, bận rộn việc gì ai .
Trịnh Khôn định quỳ, Tống Thanh Thư đỡ dậy: “Trịnh đại nhân, Hoàng thượng , ngài cần quỳ.” Hoàng từng bảo: vị thứ sử Ngân Châu là do đích đề bạt; nơi đây chính là đất thích hợp nhất để nơi đầu tiên thi hành tân chính.
Trịnh Khôn thập phần cảm kích. Y ghế , chỉ nhờ đầu óc, mà còn giữ vẹn một tấm lòng trung quân.
Tống Thanh Thư ưng ý. Trịnh Khôn tuy dông dài, mang đôi ba tật của văn nhân, nhưng là ngay thật tệ, chịu dốc sức thi hành tân chính.
Nhìn quyển hoàng thư mỏng trong tay, Trịnh Khôn vẫn áy náy: “Vương gia, các biện pháp đều , chỉ là… Ngân Châu giàu , sơn thủy chiếm đa phần. Quan trọng nhất là…”
Tống Thanh Thư y lo điều gì, mỉm thẳng: “Đại nhân Vương Tư Không?”
Trịnh Khôn vội cúi đầu. Dẫu là thứ sử, cái danh Vương Tư Không vẫn như sấm bên tai. Y từng là học trò Vương Tư Không; trời cao hoàng đế xa, vạn nhất…
Huống hồ, vị ở Ngân Châu điểm chỉ chính là tôn t.ử của Vương Tư Không.
Tống Thanh Thư phẩy tay: “Đại nhân cứ an tâm. Qua hôm nay , Ngân Châu sẽ còn những chuyện như thế.”
Trịnh Khôn ý tứ, xúc động quỳ nữa.
“Vương gia, việc quản lý trường học, thần ắt dốc lòng hết sức. Xin Hoàng thượng yên tâm.”
Tống Thanh Thư gật đầu : “Đại nhân là hiểu lẽ.” Chỉ cần thời gian mà thôi, thừa thời gian, ngại gì thử.
…
Bàn xong một việc, Tống Thanh Thư sửa soạn hồi kinh. Nghĩ tới vẻ mặt Vương Tư Không tức đến đỏ mặt tía tai, chỉ bật .
Phúc T.ử đang thu xếp, chợt xin cầu kiến. Nói là một lão phụ nhân, tự xưng cố nhân, gặp Vương gia một .
Hắn lập tức gạt phắt: “Không gặp, gặp. Vương gia bận rộn, rảnh gặp một bà lão.”
Gia nhân truyền lời. Hắn cũng bất đắc dĩ: Đoan Vương khó hầu, lỡ sai, khi đến cả mạng cũng giữ xong.
“Đi , Vương gia bận, gặp .”
Người đàn bà trông cũng chẳng già lắm, da mặt còn trắng hơn thường, chỉ là nửa bên trái phỏng, mặt mày sầu khổ, y phục cũ kỹ nhăn nhúm.
Nghe bảo Vương gia chịu gặp, bà hề dây dưa, chỉ lặng lẽ . Dáng vẫn phép tắc. Trong miệng lẩm bẩm gì đó, loáng thoáng thấy hai chữ “Quý phi”.
Ngày hồi trình cố ý rầm rộ, càng náo càng .
Tống Thanh Thư cố ý dâng sổ lên ngự án, nắm chứng cứ tôn t.ử Vương Tư Không ở Ngân Châu khinh nam khi dễ nữ, chiếm núi rừng, chiếm ruộng , cướp thuế khóa, nay bắt , chuẩn áp giải về Ngọc Kinh.
Gia Ninh Đế ném ngay tấu chương mặt con trai Vương Tư Không: “Tư Không đại nhân, còn điều gì phân biện chăng? Chứng cứ trong , điều chỉ thẳng nhà các ngươi. Quả là ‘đắc lực’ trướng của trẫm…”
Lời châm chọc mỉa mai dồn dập. Đại nghĩa gia quốc đè xuống, Cao Thái phó mũi chịu sào, cả điện nhất tề đề nghị áp giải về kinh sẽ định đoạt.
Vương Tư Không thế cuộc khó vãn hồi, chính thuộc hạ chằm chằm. Lúc ai nấy đều dồn cổ phẫn uất, mũi giáo chỉa chim đầu đàn. Bất đắc dĩ, đành gật đầu thuận theo, trong lòng thì hận Tống Thanh Thư đến ngứa răng.
Lão thầm nghĩ: dạo thư tín từ Ngân Châu gửi về vẫn đều đặn. Chẳng lẽ Tống Thanh Thư …
Tống Thanh Thư chẳng màng. Vạn sự khởi đầu nan, đến lúc dễ . Ai dám tới g.i.ế.c , sẽ c.ắ.n c.h.ặ.t tha.
Bọn thế gia đượcnuông chiều đến mềm xương, cán b.út cứng đến cũng cứng hơn . Đợi thời gian trôi qua, cán b.út sẽ còn độc quyền ở tay bọn họ; đến khi , những kẻ tự khắc tìm đường c.h.ế.t.
Trong lòng rạo rực. Đã gần hai tháng, từ lúc xuân hoa rộ nở đến khi hạ nhật rực vàng, lâu gặp Nặc Nặc.
Năm nay mười dặm hồ sen càng thêm diễm lệ. Ngọc Ninh công chúa nhận ủy thác, sẽ chủ trì một hội yến tại đó; năm vẫn do Tống Thanh Thư đảm trách.
Từ An Thái hậu hết sức cao hứng: “Thư Nhi còn bảo, đợi sen nở sẽ đưa ai gia dạo giải sầu. Nay mở tiệc cũng , mời nhiều tiểu thư thế gia cho thêm náo nhiệt.”
Ngọc Ninh mỉm , gương mặt tròn trịa luôn giữ vẻ ôn hòa: “Hoàng tẩu lắm, thần nhất định cho thật náo nhiệt.”
Từ An Thái hậu bỗng như sực nhớ: “Chẳng tòa viện của Thư Nhi cũng ở gần đó ? Trong phủ ai trông nom. Cái ả cơ nếu sủng ái, e về khó tránh khỏi vươn tay chen . Ngươi mang theo ít đến đó, các ngươi chẳng ngấm ngầm qua tồi ?”
Ngọc Ninh che miệng : “Hoàng tẩu còn để tâm cả việc nhỏ ư? Người chí , thần về sẽ thu xếp ngay.”
Ngọc Kinh là thế: tấm màn mỉm là những trận ngầm tranh gay gắt, ngột ngạt mà thoải mái.
Nghe Ngọc Ninh bắt chước ngữ khí của Từ An Thái hậu, Tư Nam chỉ thấy nổi gai ốc, càng bội phục nữ nhân : bao năm qua, hiểu nàng diễn thế nào mà qua mắt thiên hạ.