Không Lối Thoát - Chương 46: Nàng chán ghét Tống Thanh Thư
Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:44:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phúc T.ử lập tức vui mừng khôn xiết: “Vương gia, nếu ngài thật lòng chịu cho bọn họ việc , chúng còn thể lôi kéo thêm ít nữa. Tiền công chắc chắn sẽ thấp hơn của Công Bộ nhiều lắm!”
Đại Dung tuy là thiên hạ thanh bình, nhưng dân sinh chẳng dễ dàng gì. Nhà nào sống tạm một chút là sinh thêm con, mà trong đó luôn kẻ nuôi, thành những đứa trẻ bỏ rơi nhiều, đặc biệt là bé gái.
Tống Thanh Thư trợn mắt: “Còn dám nhảm! Đi theo bổn vương việc, lẽ nào thiệt thòi cho các ngươi?”
Hắn từ nhỏ quen bá chủ, chỉ cần thứ gì lọt mắt, sớm muộn gì cũng là của . Dù hôm nay , thì ngày mai mẫu hậu cũng sẽ tự tay mang đến.
Khi Tống Thanh Thư trở về, tiện đường ghé mua một khối thịt bò ướp tương. Vừa bước Đoan Vương phủ, liền chạm mặt Ngọc Ninh đang từ trong phủ .
Hai đối mặt, đều sững giây lát.
Tống Thanh Thư khẽ cau mày, sắc mặt lập tức trầm xuống, rõ ràng mang ý vui.
Ngọc Ninh sợ nổi nóng, bèn giành mở miệng , giọng châm chọc: “Về mà hỏi thử tiểu mỹ nhân của ngươi xem, Tôn Ngộ Không là ai.”
Quả nhiên, sắc mặt lập tức tối sầm, ánh lạnh thoáng qua nơi đáy mắt. Ngọc Ninh thấy thế liền khẽ cong môi, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý: “Ngươi đó, cô cô tuy từng thành , nhưng thích thích một cái là . Tiểu mỹ nhân của ngươi, rõ ràng chẳng đặt ngươi trong lòng.”
Tống Thanh Thư đến đây, nụ cuối cùng mặt cũng biến mất, giọng lạnh lẽo như băng: “Cô cô, nay còn là hài t.ử ba tuổi. Khi ngươi điều gì, xin đừng cố tình bịa đặt như .”
Lần đến lượt Ngọc Ninh biến sắc, chỉ hừ lạnh một tiếng, khẽ mắng “ngu xuẩn”, phất tay xoay bỏ .
Tống Thanh Thư dõi theo bóng lưng nàng khuất dần, ánh mắt trầm như phủ sương, sải bước hướng về hậu viện.
Lúc , Tư Nam đang giúp Tiểu Bạch chải lông. Có lẽ vì chạm chỗ đau, con ch.ó béo cứ giãy giụa, còn khẽ gặm tay nàng.
Vừa Ngọc Ninh mới ghé thăm, thật hai cũng chẳng với bao nhiêu. Tư Nam vốn tìm cơ hội để tiếp cận, nhưng hôm nay công chúa vẻ khác thường.
Suốt buổi, câu nàng nhiều nhất là: “Ngươi và Từ An Thái hậu quen thế nào?”
“Ngươi lớn lên… thật giống một từng thấy.”
Tư Nam dẫu hết lời phủ nhận, cũng chẳng rốt cuộc công chúa tin . Chỉ ánh mắt nàng luôn dừng mãi gương mặt , soi mói, nghi hoặc, như đang cố tìm xem nàng giống ai.
Tư Nam dậy, liếc qua liền thấy bóng dáng Tống Thanh Thư đang bước . Nàng vỗ đầu Tiểu Bạch, nhẹ: “Ngươi về ?”
Nói xong liền xoay định chuẩn bữa ăn. Ai ngờ , cổ tay nắm lấy.
Nàng ngẩng đầu , còn định đùa: “Sao ? Chẳng lẽ ngươi đói bụng?”
thấy vẻ mặt lạnh ngắt, tim nàng khẽ giật : “Có chuyện gì ?”
Tống Thanh Thư thoáng do dự, trong mắt ánh lên vẻ dò xét. Hàng mày rậm nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt phức tạp, rõ Ngọc Ninh cố tình gieo lời ly gián, nhưng vẫn kìm tự xác nhận.
“Ngươi…” trầm giọng hỏi, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên khuôn mặt nàng: “Tôn Ngộ Không, ngươi là ai ?”
Thấy Tư Nam mặt đầy kinh hoảng, Tống Thanh Thư bỗng kìm mà khẽ cong môi. Nụ ôn hòa, song đôi mắt ánh lên thứ sắc lạnh khiến khó phân biệt là dịu dàng hiểm độc.
Tốt lắm, thầm nghĩ, nàng quả nhiên nhận cái tên đó.
Tư Nam trong lòng rối loạn mất một lúc, mới phản ứng , hẳn là Ngọc Ninh công chúa gì đó với . chính Tống Thanh Thư chính miệng hỏi thẳng như , cái tên “Tôn Ngộ Không” đột nhiên trở nên… rợn .
“Coi như là qua.” Nàng buộc gật đầu, trong lòng thì âm thầm hướng về Tề Thiên Đại Thánh mà khấn: Xin ngài thứ cho, con chỉ đành tạm thời lấy ngài che chắn thôi.
“Đó là một vị hòa thượng, đắc đạo cao tăng, từng thỉnh kinh. Không Vương gia qua ?”
Tống Thanh Thư khẽ sững , hòa thượng?
Tư Nam vội tiếp: “Ngộ Không sư phụ Phật pháp cao thâm, Vương gia cùng Thái hậu nương nương đều tinh thông giáo lý nhà Phật, chắc hẳn cũng từng đến danh .”
Nàng mà trong lòng ngừng hối hận: Sớm thuận miệng bịa ‘Thiên Vương cái địa hổ’ cho , khi còn dễ qua hơn.
Tống Thanh Thư nàng vẻ nghiêm túc mà trơn tru, cũng khỏi thở phào. Hắn lập tức hiểu : Ngọc Ninh bày trò. Từ nhỏ cô cô quen năng bừa bãi, đặc biệt thích nhắc đến chuyện của mẫu hậu. Nay cố tình gieo lời để chọc cho nghi ngờ Nặc Nặc.
Hắn chỉ nhạt, giả vờ hứng thú hỏi: “Ngươi xưa nay thích bái Phật, ?”
Tư Nam hừ nhẹ, cố vẻ mất kiên nhẫn: “Chẳng lẽ thì bái Phật mới ? Vương gia định tra luôn mười tám đời tổ tông nhà , xem dính dáng đến loạn tặc phản đảng gì , nhân tiện định cho một cái tội?”
Thái độ thản nhiên khiến Tống Thanh Thư càng thấy chán ghét Ngọc Ninh hơn.
“Nặc Nặc, chỉ thuận miệng hỏi thôi, đừng nghĩ nhiều.” Hắn vươn tay ôm lấy vai nàng, giọng dịu xuống: “Đi thôi, mua thịt bò ướp tương cho ngươi .”
Thấy hạ giọng, Tư Nam cũng cao nữa, chỉ khẽ gật đầu. trong lòng nàng ngừng suy nghĩ, rốt cuộc giữa Ngọc Ninh và Tống Thanh Thư khúc mắc gì, mà hết đến khác châm chọc đến ?
Nếu thể lợi dụng mâu thuẫn , nàng sẽ tìm đường thoát.
Hôm , Tống Thanh Thư sáng sớm khỏi phủ đến Công Bộ.
Tư Nam ở phủ, dắt Tiểu Bạch cùng Cẩm Sắt dạo quanh sân vài vòng, đang định dùng chút điểm tâm thì trông thấy Chỉ Y cô cô bước qua cổng phủ.
“Chỉ Y cô cô?” Cẩm Sắt nhận , vội chạy nghênh đón: “Sao ngài đích đến đây?”
Chỉ Y mỉm , nhẹ nhàng vỗ tay nàng trấn an, hướng về phía Tư Nam : “Nương nương gặp Nặc Nặc cô nương. Gần đây thấy Vương gia cung, nên nương nương hỏi thăm tình hình một chút.”
Tư Nam khẽ cau mày, trong lòng thoáng kháng cự: “Chuyện bên ngoài của Vương gia, cũng chẳng rõ lắm , chi bằng nương nương cứ gọi thẳng Vương gia cung, chẳng tiện hơn ?”
Chỉ Y vẫn giữ nụ ôn hòa: “Cô nương đừng lo. Nương nương sai gửi tin cho Vương gia . Khi hạ triều, ngài sẽ đến Thọ Diên Cung cùng cô nương. Cẩm Sắt, ngươi cũng cùng .”
Nghe đến đó, Tư Nam mới yên lòng. Có Tống Thanh Thư ở đó, ít nàng cũng đơn độc giữa miệng cọp.
Cảm giác khiến nàng khổ sở buồn , nàng chán ghét , nhưng hiện tại chỉ thể nương nhờ sống cánh .
Trong Thọ Diên Cung, Từ An Thái hậu thẳng tắp, ánh mắt uy nghi xuống khi Tư Nam cúi đầu hành lễ.
Hôm nay Tư Nam ăn mặc giản dị hơn thường ngày. Nàng cởi bỏ ngoại sam, bên trong chỉ mặc một chiếc áo bông hẹp tay bằng lụa màu thiên thủy bích thượng hạng, sắc xanh nhạt như làn nước bên hồ, trong veo mà dịu mát, khiến cũng thấy lòng lắng . Phía là chiếc váy dài trắng ngà điểm hoa dương li ti, viền váy thêu dây tơ trắng mảnh tinh xảo, nàng toát lên vẻ thanh nhã, trầm tĩnh mà đoan trang.
Khi nàng cúi hành lễ, chuỗi bộ diêu đính ngọc tóc khẽ rung, tua vàng và điểm thúy va , phát tiếng leng keng lanh lảnh giữa cơn gió xuân nhẹ thoảng qua.
“Tư Nam tham kiến Thái hậu nương nương.”
Từ An Thái hậu nàng thật lâu, ánh mắt thoáng hiện vẻ thất thần. Chỉ đến khi giọng mềm mại , bà mới hồn, khẽ phất tay: “Đứng lên .”
Tư Nam cúi đáp, nhẹ nhàng dậy. Nàng kín đáo quan sát Thái hậu, chỉ mới mấy tháng gặp, mà sắc diện tiều tụy nhiều. Những nếp nhăn nơi giữa mày khắc sâu hơn, nét uy nghi năm xưa cũng dường như nhuốm thêm mỏi mệt.
“Lần gặp gấp quá, còn hỏi kỹ…” Thái hậu nhận lấy chén từ tay Chỉ Y, giọng chậm rãi: “... ngươi là Định Xa?”
Bà khẽ nhấp một ngụm , nước bốc lên mờ mịt.
“Trong nhà còn ai? Làm nghề gì?”
Tư Nam ngay ngắn, cung kính đáp: “Hồi nương nương, phụ mẫu đều khỏe mạnh, trong nhà nghề buôn d.ư.ợ.c liệu.”
Thái hậu chỉ “ừ” khẽ một tiếng, cùng nàng hàn huyên đôi câu.
Giây lát , bà đặt chén xuống, chậm rãi : “Thư Nhi tuy chẳng gì, nhưng phận tầm thường. Ngươi nay sủng ái, cũng hiểu rõ, sớm muộn gì cũng cưới chính thê.”
Tư Nam lập tức dậy, khom : “Hồi nương nương, Nặc Nặc hiểu. Vốn dĩ dám vọng tưởng xa xôi. Vương gia phận tôn quý, trong lòng Nặc Nặc tuyệt hai lời.”
Từ An Thái hậu nàng đang quỳ phía , hàng mi cụp xuống, giấu tia khinh miệt và chán ghét nơi đáy mắt. Cuối cùng, bà chỉ nhạt giọng phất tay.
Chỉ Y hiểu ý, liền tiến lên đỡ Tư Nam, dịu dàng : “Cô nương mời sang bên trắc điện nghỉ ngơi một lát.”
Sau đó sang, giữ Cẩm Sắt ở .
Khi bóng Tư Nam khuất dần, Thái hậu khẽ dựa , giọng trở nên lạnh nhạt: “Bổn cung sai ngươi đến Đoan Vương phủ, để hầu hạ một đứa con gái của thương nhân.”
Ánh mắt bà sắc như d.a.o: “Chuyện gần đây của Vương gia, ngươi rõ bao nhiêu?”
Cẩm Sắt quỳ sụp xuống, run rẩy: “Khởi bẩm Thái hậu nương nương, việc bên ngoài của Vương gia, nô tỳ thực rõ. Vương gia đối đãi cô nương … quả thật là muôn phần yêu chiều, tình ý sâu nặng.”
Từ An Thái hậu thế thì khẽ, nụ lạnh đến rợn , khiến những nếp hoa văn nơi khóe mắt càng thêm sâu: “Bổn cung , Định Xa còn mang theo cả ngươi?”
Cẩm Sắt đành thuật chuyện những ngày ở Định Xa, cố ý lược bớt vài chi tiết để tránh họa, chỉ kể những việc bình thường.
Đang nơm nớp lo sợ sẽ trách phạt, thì Thái hậu chỉ phẩy tay cho nàng lui sang trắc điện, giọng nhạt như gió thoảng.
Cẩm Sắt lui thở phào, nàng còn tưởng hôm nay khó thoát tội.
Từ An Thái hậu bỗng bật , đến nỗi nước mắt cũng ứa , chỉ tay theo bóng Cẩm Sắt đang lui dần, với Chỉ Y: “Nghe thấy ? Nhà họ Tống mà còn sinh kẻ si tình, còn cái gọi là ‘nhất vãng tình thâm’ ?”
Giọng bà xen giữa những tràng dài, như giễu cợt bi ai.
Chỉ Y im lặng, chỉ lẳng lặng đưa khăn tay cho bà.
Thái hậu lau khóe mắt, khẽ lắc đầu: “Bổn cung đẩy ngoài, để rời khỏi kinh thành mà tĩnh tâm, ai ngờ như con ngựa bất kham, phóng một mạch, kết quả thì ? Vì một con gái nhà buôn mà sa mê trận. Thật là…”
Chỉ Y khẽ đỡ lấy vai bà, ánh mắt thoáng rối rắm: “Nương nương, lẽ Vương gia thực lòng thích Nặc Nặc cô nương. Vả , chuyến Định Xa , cũng chẳng hề lời đồn bất lợi nào.”
Từ An Thái hậu khẽ cong môi, trong mắt ánh lên nét tiếc nuối và chế nhạo: “Thật đáng tiếc. Bổn cung còn tưởng, sẽ nhân cơ hội mà… đại khai sát giới.”
Chỉ Y kinh hãi, bàn tay đang đỡ bà khẽ run lên, thiếu chút nữa đ.á.n.h rơi chén .
Lúc , Tống Thanh Thư đang ở Công Bộ tranh luận cùng quan viên.
Người của Công Bộ khi bàn bạc liền tâu lên rằng: “Vương gia, nếu ngài nhất định , cũng xin đợi Công Bộ đủ nhân thủ hãy . Hiện giờ đủ, mong Vương gia thứ .”
Kỳ thật, ai trong triều cũng ngại dính dáng đến Đoan Vương. Hắn vốn nổi danh là kẻ ăn chơi trác táng ở Ngọc Kinh, xưa nay chỉ phung phí, hưởng thụ. Ai ngờ giờ nghiêm túc đòi việc, khiến ngại sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-46-nang-chan-ghet-tong-thanh-thu.html.]
Tống Thanh Thư chính chờ câu . Hắn sợ họ đổi ý, liền nhân cơ hội quỳ ngay Gia Ninh Đế, dõng dạc tâu:
“Hoàng thượng, thần tự dọc Ngọc Đái Hà. Dòng sông nay chẳng còn trong lành như xưa, hạ du ngập rác rưởi, thượng du cũng chẳng sạch sẽ. Cao Tổ từng , Ngọc Đái Hà là long mạch của Ngọc Kinh, mà nay long mạch dơ bẩn tột cùng. Thần nguyện chỉnh trị một phen, xin Hoàng thượng cho phép.”
Gia Ninh Đế khẽ chau mày. Quả thực Ngọc Đái Hà cần tu sửa, song việc khó, tốn nhân lực. Giờ vụ cày cấy sắp đến, dân chúng đang cần lao động, thể dồn sức việc khác ?
“Đoan Vương,” y chậm rãi , “việc chỉnh trị Ngọc Đái Hà quả nên , nhưng nên lùi ít lâu. Giờ cày bừa vụ xuân là việc lớn, thể lơ là.”
Tống Thanh Thư tươi , khom đáp: “Hoàng thượng, hôm nay thần đến chính là để tấu xin một đạo thánh chỉ. Thần cần nhân thủ của Công Bộ, cũng tuyệt đối chậm vụ xuân. Chỉ cần Hộ Bộ chuẩn cho một khoản bạc nhỏ, theo lệ như năm là đủ.”
Gia Ninh Đế , bất giác gật gù, hiếm khi thấy Đoan Vương nghiêm túc như , trong lòng cũng chút bất ngờ vui mừng: “Được, trẫm chuẩn. đến lúc đó, trẫm thấy hiệu quả thật sự.”
Tống Thanh Thư mỉm , khấu đầu: “Tạ Hoàng thượng.”
Tống Thanh Thư khỏi điện, ngay cả một cái liếc mắt cũng thèm dành cho đám Công Bộ, thẳng lưng, ngẩng đầu, oai vệ bước ngoài.
Hắn còn đón Nặc Nặc. Không hiểu gần đây mẫu hậu , rõ ràng chẳng gặp , mà sẵn lòng tiếp kiến Nặc Nặc.
Tư Nam thì trong lòng thấp thỏm yên, mãi cho đến khi thấy dáng cao gầy, tuấn tú của Tống Thanh Thư bước điện, trái tim treo cao mới từ từ hạ xuống.
Trên đường hồi phủ, Tống Thanh Thư tâm tình vẻ vui vẻ, chuyện cùng nàng nhiều, kể cả việc đang định cho đám tiểu t.ử mồ côi tham gia công trình vét sông.
Tư Nam xong thì chẳng chút nể nang, dội ngay gáo nước lạnh: “Vương gia tính toán kỹ ? Cần bao nhiêu nhân lực, chuẩn bao nhiêu vật tư, mỗi ngày trả thù lao thế nào? Mấy đứa trẻ bơi ? Bùn nước sâu thế , định cho chúng để vớt?”
Tống Thanh Thư hiển nhiên từng nghĩ đến chi tiết , nàng hỏi dồn liền ngẩn . bản tính ngang ngạnh, chỉ cứng: “Không , đến lúc đó tự nhiên sẽ sắp xếp thỏa.”
Tư Nam khẽ thở dài. Nàng thấy đám trẻ lôi những việc nguy hiểm chỉ để thỏa chí hùng của . Bọn nhỏ thật khó mới sống sót , lỡ chuyện gì thì tính ?
Nàng kiên nhẫn cùng phân tích từng việc, từ nhân lực, chi phí, đến cách đảm bảo an . Tống Thanh Thư nàng , tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ trầm , nhưng thật trong lòng khâm phục. Hắn vốn thông minh, chỉ cần gợi mở, liền nhanh ch.óng nắm mấu chốt.
Hắn suy nghĩ một hồi, nảy thêm mấy cách , bỗng ôm lấy nàng, giọng mang theo nét dịu dàng hiếm thấy: “Nặc Nặc, ngươi thật .”
Nếu nàng, lẽ giờ vẫn còn sống mù quáng, đang gì.
Cẩm Sắt suốt dọc đường về phủ vẫn im lặng, chỉ thỉnh thoảng liếc Tư Nam, ánh mắt đầy lo lắng, thôi.
Tư Nam dĩ nhiên nàng chuyện. Sau khi về phủ, hai trở về phòng, Cẩm Sắt giúp nàng y phục, chỉnh tóc tai, cuối cùng vẫn nhịn nổi mà khẽ : “Cô nương, …”
Tư Nam đầu, nhẹ: “Ngươi cần khó xử. Ai cũng chỉ sống cho yên thôi. Ngươi vốn là của Thọ Diên Cung, Thái hậu hỏi vài câu cũng chẳng gì lạ.”
Cẩm Sắt , trong lòng càng xót xa. So với những ngày trong cung, hiện tại hầu hạ Tư Nam thật sự dễ chịu hơn gấp trăm . Sau chuyện , khi Yến Yến c.h.ế.t t.h.ả.m, nàng sớm hiểu rõ phận của . Dù Thái hậu chẳng còn coi trọng , gọi tra hỏi, lẽ cũng chỉ cho lệ.
Ngược , Tư Nam đối với nàng là thật lòng quan tâm. Nếu Tư Nam thể trở thành Vương phi, lẽ nàng sẽ cần cái nơi lạnh lẽo u ám nữa.
“Cô nương, hôm nay Thái hậu chỉ hỏi vài câu…” Nói , Cẩm Sắt đem hết lời Thái hậu hỏi thuật tường tận.
Nghe xong, Tư Nam chau mày: “Ý ngươi là, ngươi vốn cử đến Đoan Vương phủ để giám thị Tống Thanh Thư?”
Thì là . Bao vây quanh , ai nấy đều là tai mắt cả. Hôm nay còn cố tình gọi Cẩm Sắt hỏi, xem Từ An Thái hậu thật sự buông tay, chỉ thích giăng bẫy ngáng chân con .
Cẩm Sắt gật đầu: “Ban đầu bên cạnh Vương gia nhiều của Thái hậu, nhưng Vương gia tính tình khó chịu, lăn lộn một hồi cũng đuổi sạch. Về , ai tiến hầu hạ bên ngài đều cực kỳ khó. Thái hậu nương nương vẫnlà lo cho Vương gia, chỉ sợ ngài phản cảm nên dám quá lộ liễu…”
Tư Nam xong, trong lòng càng thêm xác định một điều, Tống Thanh Thư quả thật con ruột của Thái hậu.
Bằng , nào mẫu hậu nào đối đãi với nhi t.ử ruột thịt như ?
Một tia suy tính lóe lên trong đầu nàng, nếu Cẩm Sắt còn con mắt của Thái hậu, chính nàng thể lợi dụng điều đó. Dù , với nàng, Tống Thanh Thư chính là ma quỷ, kẻ vốn nên tồn tại đời , lãng phí khí.
***
Xuân đến, muôn hoa đua nở, thời tiết cũng dần ấm áp. Người y phục mỏng nhẹ, phố phường tràn đầy sức sống.
Tư Nam những ngày cũng tịnh dưỡng . Tống Thanh Thư vì bận việc trị thủy nên còn quấn lấy nàng cả ngày, khiến nàng thể thở đôi chút.
Thế nhưng hôm nay, Ngọc Ninh đột nhiên đến phủ, khiến Tư Nam khỏi ngạc nhiên
Lần nàng còn cố ý châm chọc Tống Thanh Thư, Tư Nam cứ tưởng từ đó sẽ còn qua .
Nàng hành lễ, nhẹ giọng : “Công chúa điện hạ, Vương gia ở phủ. Nếu ngài gặp , hôm khác đến lẽ sẽ tiện hơn.”
Ngọc Ninh phẩy tay: “Không cần, đến tìm ngươi.”
Không để Tư Nam kịp phản ứng, nàng kéo nàng dậy, vòng quanh quan sát tỉ mỉ từ đầu đến chân. Đi tới lui mấy vòng, mày liễu khẽ nhíu : “Rõ ràng… góc nào đó khiến thấy ngươi quen, như thể từng gặp ở , mà nghĩ mãi .”
Tư Nam chỉ bất đắc dĩ: “Công chúa, thật từng gặp ngài. Người trong thiên hạ nhiều vô kể, vài nét giống cũng chẳng gì lạ.”
Ngọc Ninh thở dài, như thể chấp nhận: “Nói cũng .”
Hai tạm thời im lặng, chỉ hiên viện, chậm rãi uống .
Lúc , Tiểu Bạch chẳng từ chạy , lông tuyết trắng óng ánh nắng. Ngọc Ninh thấy liền thích ngay, cúi xuống ôm lấy, v**t v* mãi buông tay.
Tư Nam thấy cũng khẽ , lòng thầm vui vẻ, Tiểu Bạch nhà nàng vốn thông linh và ngoan ngoãn, thêm bộ lông trắng muốt, tuấn như tuyết t.ử, yêu thích là điều hiển nhiên.
v**t v* xong, Ngọc Ninh công chúa trở ghế, đưa tay khẽ gõ bàn, như điều suy tư, chậm rãi hỏi: “Nặc Nặc, ngươi xem… nếu một hết mực tin tưởng một khác, thì thế nào để khiến rõ chân tướng, thoát khỏi sự mù quáng đó?”
Tư Nam khẽ nhấp ngụm , thong thả đáp: “Để tự thấy rõ gương mặt thật của .”
Ngọc Ninh lắc đầu: “Không . Kẻ che giấu quá sâu, hơn nữa giữa họ là mối quan hệ chẳng thể phá vỡ.”
Tư Nam mỉm nhạt, rót thêm cho nàng một chén nóng: “Trên đời , gì là thể phá vỡ.”
Ngọc Ninh bỗng lạnh: “Nếu là… quan hệ mẫu t.ử thì ?”
Tư Nam đặt chén xuống, giọng bình tĩnh: “Vậy chỉ thể dùng ly gián kế, khiến nghi ngờ, rối loạn tư tưởng, khiến tin rằng là kẻ thù, hoặc cho rằng giữa hai vốn chẳng mẫu t.ử sinh.”
Ngọc Ninh giận dữ đập bàn “bốp” một tiếng, mặt đỏ bừng, giọng nghiến : “Vô dụng! Hắn trúng độc quá sâu ! Ta thế nào cũng chịu tin, còn là đồ đàn bà rỗi , ở lưng khác …!”
Tư Nam khẽ giật . Ngọc Ninh công chúa là đang đến chuyện ? Vậy thì Tống Thanh Thư, rốt cuộc , rằng là con ruột của Thái hậu?
Tối qua, khi nghĩ kỹ về việc , Tư Nam gần như chắc chắn rằng Tống Thanh Thư huyết thống của Từ An Thái hậu. Khi hiểu điểm đó, nàng cũng nhận : Ngọc Ninh thật vì hiềm khích cá nhân, mà là thật lòng quan tâm đến Tống Thanh Thư.
Chỉ là, nàng sợ Tư Nam là của Thái hậu phái tới, cho nên mới cố tình gây khó dễ. Tống Thanh Thư thì hiểu tấm lòng , ngược còn chán ghét nàng .
Tư Nam liền hỏi thẳng: “Công chúa, ngài đang đến… Vương gia ?”
Ngọc Ninh gật đầu, cặp mắt hạnh tròn xoe ánh lên tia sắc bén: “ . Ngươi cách nào ? Càng khuyên , càng ỷ Từ An, như thể mê hoặc, chịu !”
Nói đến đây, nàng đột nhiên dừng , ngẩng đầu Tư Nam, ánh mắt bỗng lóe sáng, như phát hiện điều gì thú vị: “Ngươi quả nhiên ! Hôm thấy sắc mặt ngươi khác lạ. Không ngờ ngươi thông minh như , chẳng trách thằng nhóc Tống Thanh Thư coi ngươi như châu báu trong tay.”
Tư Nam cũng chẳng giấu giếm. Dù nàng cũng cần moi thông tin từ Ngọc Ninh: “Nếu để tâm quan sát, hoặc ở cạnh lâu, tự nhiên cũng sẽ nhận . Với ngoài mà , đó chỉ là một mối quan hệ mẫu t.ử khăng khít, cùng lắm là Thái hậu quá cưng chiều mà thôi.”
Thực , ai cũng cơ hội dự yến trong cung, mà những kẻ từng thấy rõ bên trong, phần lớn hoặc dám mở miệng, hoặc sớm mất mạng.
Hai năm , Tư Nam từng nghĩ Tống Thanh Thư chỉ là kẻ ăn chơi trác táng do sủng quá mức mà hư hỏng. Mãi đến năm ngoái, khi dẫn theo cung dự yến, tận mắt thấy Từ An Thái hậu, nàng mới hiểu: đó là yêu thương, mà là sự giam hãm che đậy bằng cưng chiều.
Ngọc Ninh lặng im, Tư Nam mà lẩm bẩm: “ … vì năm đó nhận ?”
Giờ ngọ, ánh nắng xuân ấm áp dịu dàng, gắt như hè, cũng lạnh như đông. Gió khẽ mang theo hương hoa thoảng qua, cho cả đều thấy lười biếng, chỉ thiu thiu ngủ.
Tư Nam đang định hỏi tiếp, ai mới là ruột của Tống Thanh Thư, thì ngoài viện vang lên tiếng động. Qua cửa thuỳ hoa, một ảnh cao lớn xuất hiện.
Là Tống Thanh Thư.
Trên khoác bộ mãng phục thêu hoa văn lụa mịn, eo đeo đai vàng, chân huyền lý, phong thái tuấn như tùng trúc trong gió. thấy Ngọc Ninh, sắc mặt lập tức lạnh hẳn xuống.
Ngọc Ninh trông thấy bộ dạng liền tức giận đến run . Nhiều năm xem như “kẻ lòng lang thú”, ai mà chịu nổi?
Nàng giậm chân, nghiến răng : “Thôi, Nặc Nặc, đây! Lần đến thăm ngươi, miễn cho chạy mách với mẫu hậu của !”
Tư Nam cảnh đó suýt bật , nhưng thấy sắc mặt Tống Thanh Thư đen , đành vội che miệng, giả bộ nghiêm trang.
Nàng bấy giờ mới hiểu, hôm yến tiệc sinh nhật, khi Ngọc Ninh căn dặn nàng cẩn thận lời , là thật lòng cảnh báo.
“Làm hôm nay về sớm ?” Tư Nam dậy, khẽ giúp chỉnh vạt áo lệch, sửa luôn ngọc quan đầu , giọng dịu dàng: “Bên phòng bếp còn chuẩn xong, ngươi đói ? Có bảo Lưu bà t.ử cho ngươi một bát hoành thánh ?”
Nàng cố ý tỏ hiền thục, tận tâm như một thê t.ử đảm đang, ôn nhu săn sóc. Trong lòng nàng hiểu rõ, với tính cách và cảnh của , lẽ thứ khao khát nhất… chính là dáng vẻ .
Quả nhiên, Tống Thanh Thư chỉ khẽ nhíu mày mềm , nét lạnh nơi gương mặt tan , bằng nụ ôn hòa sâu kín: “Nàng đến đây gì nữa? Về ngươi cần gặp nữa.”
Tư Nam giả vờ ngạc nhiên: “Vì chứ? Ta với công chúa vốn quen, nàng chỉ đến trò chuyện cho vui thôi, cũng chẳng gì.”
Rồi nàng khẽ cúi đầu, giọng thoáng buồn: “Hay là… vì phận của xứng để chuyện với đối phương?”
Tống Thanh Thư nàng, chỉ thấy khuôn mặt phấn trắng ánh nắng vàng như phủ một tầng sáng ấm, mái tóc đen rủ xuống, vài sợi khẽ cong ôm lấy vành tai trong suốt. Ánh sáng chiếu xiên qua, khiến đường cổ mảnh và thon của nàng hiện lên mềm mại đến động lòng.
Hắn chỉ thấy n.g.ự.c siết , bàn tay gần như tự chủ đưa lên, khẽ vén mấy sợi tóc lòa xòa tai nàng. Giọng thấp trầm, gần như khàn : “Nặc Nặc…”
Ai thể so với ngươi?
Những nữ t.ử khác, ai thể sánh với ngươi.
Hắn thật sự “đói”.
Tư Nam khẽ tựa n.g.ự.c , vành tai c.ắ.n khẽ, khiến nàng bất giác rụt , căng cứng.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Rõ ràng từ khi rời khỏi Định Xa trở về, mỗi khi nghĩ đến , nàng đều run rẩy, như cơn sợ hãi siết c.h.ặ.t.
Thế nhưng, mỗi ép về bên cạnh , nàng phát hiện bản kiên cường đến lạ, như thể nỗi sợ chỉ tồn tại trong ký ức, còn khi thật sự đối diện, nàng bình tĩnh một cách đáng sợ.