Không Lối Thoát - Chương 44: Có thể chạy là được, có thể…

Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:44:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thanh Thư lúc dám sắc mặt Từ An Thái hậu nữa, trong lòng chút thấp thỏm. Ngày đó vốn định Thọ Diên Cung bẩm báo, nhưng theo thời gian trôi qua, ý định dần đổi, cũng thử một xem .

 

Thái hậu vẫn tán đồng, buông đũa, giọng chậm rãi mà nghiêm nghị: “Thành Nhi, ai gia các con tình sâu nghĩa nặng. nay quốc thái dân an, triều đình con gánh vác, thì cho dù Thư Nhi tham gia chính sự cũng chẳng hề gì. Ai gia bên chẳng mấy ai, chỉ nó chịu khó thỉnh thoảng đến bầu bạn. Huống chi nó chẳng giỏi giang gì, tính tình nóng nảy, gây bao nhiêu chuyện, con cũng vạ lây ít. Giờ con tùy tiện an bài, chỉ e rước thêm họa.”

 

Nghe đến đây, Tư Nam lập tức cảm thấy điều , nghiêng đầu Tống Thanh Thư, quả nhiên thấy sắc mặt cứng , rõ ràng lời của Thái hậu chạm đến lòng tự tôn của .

 

Nàng ngoài, cũng khỏi thầm than: mẫu nào về con trai như thế chứ. Dẫu Tống Thanh Thư thật sự phóng túng, nhưng chính ruột đóng dấu định hình bản như thế, hẳn trong lòng cũng lạnh mấy phần.

 

Cũng may Tống Thanh Thư giỏi giấu cảm xúc, sắc mặt lộ rõ, ánh mắt vẫn yên tĩnh, chẳng lay động một vệt sóng nước.

 

Hoàng đế thì hạ quyết tâm, vung tay quả quyết: “Mẫu hậu, thể cứ thế mãi . Xin đừng khuyên nữa, giờ dù thế nào nhi thần cũng khiến sửa đổi.”

 

Tống Thanh Thư bấy giờ mới ngẩng đầu, mỉm Từ An Thái hậu: “Mẫu hậu, hoàng nhất quyết bắt , thì thử một chuyến . Nếu thấy cô quạnh, thì cứ để Nặc Nặc đến bầu bạn cùng .”

 

Trong lòng Tư Nam chỉ c.h.ử.i thề, nhưng mặt vẫn giữ nụ mềm mại: “Nặc Nặc ngu dại, sợ quấy nhiễu Thái hậu nương nương.”

 

Từ An Thái hậu khẽ lắc đầu: “Đâu cần .”

 

Bữa cơm hôm , ai nấy đều ăn mà thấy mệt mỏi. Ngoài vài câu dặn dò, phần lớn thời gian Thái hậu chỉ chê bai Tống Thanh Thư, cái gì cũng kém, cái gì cũng chẳng nên .

 

Tống Thanh Thư như quen, thậm chí đôi khi còn phụ họa theo, khiến Tư Nam ngạc nhiên vô cùng.

 

Chỉ Hoàng hậu là duy nhất mở lời bênh vực: “Đoan Vương tuy tính tình ngang ngạnh, nhưng cực kỳ hiếu thuận. Mẫu hậu, bao năm nay hiếu thuận với là điều ai cũng thấy rõ. Thần và Hoàng thượng đều cả. Mỗi khi nhắc đến, Hoàng thượng đều lấy tiếc, một đứa con chí hiếu, há thể cứ để mặc buông thả như ? Nếu cảm thấy cô quạnh, Hoàng thượng cũng từng bàn với thần , khi nào rảnh rỗi, thần sẽ dẫn theo vài Thọ Diên Cung bầu bạn cùng …”

 

Nghe , Từ An Thái hậu mới miễn cưỡng nở nụ , dẫu bà vẫn lộ vẻ chẳng đành lòng, ánh mắt dừng Tống Thanh Thư như kẻ sắp xa, đầy luyến tiếc, như sắp sinh ly t.ử biệt.

 

Trên đường về, Tư Nam chỉ thấy trong bụng trống rỗng như từng ăn gì, bụng nghĩ thầm về ăn bù cho no.

 

Còn Tống Thanh Thư thì như kẻ kiệt sức, lên xe ngựa liền tựa thành nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Qua một lúc lâu, gần đến Đoan Vương phủ, bỗng mở mắt, trong ánh lóe lên tia sáng khác lạ: “Nặc Nặc, ngươi xem, việc đồng ý việc cho hoàng thượng hôm nay… là chuyện ?”

 

Tư Nam hừ nhẹ, liếc một cái: “Ngươi mà chịu gây họa cho dân, thì là chuyện lắm .”

 

Tống Thanh Thư để bụng, nhoẻn , ôm lấy nàng, gối đầu lên vai, khẽ nhắm mắt, vẻ yên bình hiếm thấy.

 

Về đến phủ, Tư Nam gọi to: “Cẩm Sắt, hôm qua còn thịt bò ? Mau dọn cho một bát cơm, thêm nhiều thịt bò, chan cả nước canh lên cơm, , nhớ bỏ thêm rau thơm!”

 

Cẩm Sắt đón hai phòng, thêm than lò, Tư Nam về đòi ăn, khỏi bật : “Cô nương chẳng dự yến ? Sao trông như ăn gì ?”

 

Tư Nam cũng bất lực, phẩy tay: “Ăn , nhưng chẳng khác nào . Ăn mà thấy mệt mỏi, kết cục vẫn đói y như cũ.”

 

Nói xong liền kéo Cẩm Sắt thẳng về phía bếp, dáng vẻ đói khát đến tội.

 

Nhìn nàng tíu tít, Tống Thanh Thư cũng bật . Hắn liếc ngoài cửa sổ, thấy Tiểu Bạch đang co ro trông ngóng, đôi tai dựng thẳng, bèn lắc đầu, nhưng môi khẽ cong lên một nụ .

 

Có nàng bên cạnh, dẫu chẳng gì, tòa phủ cũng trở nên ấm áp sinh động, ngay cả đêm tối cũng còn đáng sợ như .

 

Trong bếp, Tư Nam chuyện dựa nhẹ lên vai Cẩm Sắt, hai tay đút túi áo ấm áp của nàng : “Cẩm Sắt, Tống Thanh Thư thật là Thái hậu sủng ái đến thế ?”

 

Cẩm Sắt đang đám nha bận rộn, liền nép gần, mỉm đáp nhỏ: “Ừ, Thái hậu thương Vương gia lắm. Khi còn nhỏ, ngay cả Hoàng thượng cũng ghen với tình cảm . Vương gia chỉ cần trầy một chút da, Thái hậu nổi trận lôi đình.”

 

Nghe nàng , Tư Nam nhớ những lời của Ngọc Ninh công chúa, cảm thấy trong đó điều gì lạ lạ. chuyện giữa mẫu t.ử , nàng cũng chẳng thể hiểu hết.

 

Song nghĩ dáng vẻ của Tống Thanh Thư hôm nay, nàng vẫn hoài nghi, thật sự là sủng ái ?

 

Một tòa phủ đầy mỹ nhân đoan trang, một vị Hoàng hậu dịu dàng, Hoàng đế nhân nghĩa, và cả một Thái hậu thương yêu chiều chuộng chê bôi, còn Tống Thanh Thư luôn im lặng chịu đựng, cãi một lời…

 

Tư Nam nhịn hỏi thêm: “Cẩm Sắt, Tống Thanh Thư thật là con ruột của Thái hậu ?”

 

Cẩm Sắt ngó quanh, thấy bốn bề yên tĩnh, mới nhỏ giọng đáp: “Nô tỳ nghĩ là thật, Thái hậu thương Vương gia lắm. cũng lời đồn , song chẳng ai dám khẳng định.”

 

Cung đình vốn đầy bí ẩn, chuyện ai dám rõ ràng, thì hoặc c.h.ế.t, hoặc chẳng dám hé miệng.

 

Tư Nam nghĩ thầm, lẽ là đứa con nhặt về.

 

Còn Ngọc Ninh công chúa, nàng rõ, là công chúa duy nhất còn sống của triều Đại Dung, đến nay vẫn gả chồng.

 

Những công chúa khác, dù sinh trong thời thái bình, nối tiếp mệnh bạc, phần lớn đều vì hôn nhân bất hòa mà yểu mệnh. Mỗi nghĩ đến, Tư Nam chỉ thở dài: “Nếu gặp nam nhân , thì thà chẳng cưới chẳng sinh, giữ lấy bình an.”

 

Ngọc Ninh công chúa khi sinh từng là điềm lành trời ban, trăm hoa nở rộ, là con gái út, nên tiên đế khi , lúc còn là hoàng t.ử, vô cùng cưng chiều, phong thẳng Bách Hoa Công chúa.

 

Sau tiên đế băng hà, tranh đoạt ngôi vị nổi lên, may mà nàng còn nhỏ, chẳng phe phái nào dòm ngó, nên sớm tách phủ riêng, bình yên mà sống.

 

tình cảnh hôm nay, dường như giữa Ngọc Ninh công chúa và Tống Thanh Thư vốn hiềm khích, mà mối quan hệ giữa hoàng đế, hoàng hậu và Thái hậu cũng chẳng đơn giản.

 

Tư Nam thầm nghĩ, nếu khéo lợi dụng những mối rối rắm , lẽ nàng sẽ tìm lối thoát. Giờ điều quan trọng nhất là giữ an cho bản nhà, tạm thời an phận bên Tống Thanh Thư, thể chạy thì chạy, mà nếu may mắn hơn, khi còn thể dứt khỏi đời mãi mãi.

 

Tống Thanh Thư quả nhiên bắt đầu chuẩn cho việc ‘ chính sự’. Hắn và Tư Nam thường cùng sách trong thư phòng, mỗi đều điều tránh nhắc đến những chuyện khiến đối phương khó chịu, kẻ nào việc kẻ nấy, bầu khí yên bình hiếm thấy.

 

Ngày ba mươi tháng Chạp, Tư Nam ở trong phủ, còn Tống Thanh Thư thì chập tối từ trong cung trở .

 

Hôm nay Thái hậu dường như vui, dù mang bao món đồ nhỏ xinh tinh xảo đến dỗ, sắc mặt bà vẫn chẳng giãn . Hắn hết lòng lấy lòng, nhưng Thái hậu chẳng buồn đáp lời, khiến bực bội, đành sớm cáo lui khỏi điện.

 

Một phần là vì Thái hậu, phần khác, cũng bởi vì Nặc Nặc.

 

Khi Tống Thanh Thư về đến phủ, đèn l.ồ.ng đỏ treo khắp nơi, ánh sáng vàng ấm hòa tan trong màn đêm. Hắn cau mày, bước nhanh về chính viện, đúng lúc thấy Tư Nam đang ăn cơm tất niên.

 

Tuyết ngoài sân vẫn tan hết, rơi thêm một lớp mỏng. Tư Nam chống xẻng, nhào tuyết nặn hình . Hình dáng tuyết tròn béo, đến buồn , thế mà nàng vẫn đắc ý lắm.

 

Cẩm Sắt cũng nàng kéo xuống bên cạnh, còn Tiểu Bạch thì đặt ghế riêng, khoác một chiếc áo lót đỏ thắm, thêu hoa khai phú quý. Một , một tỳ, một con ch.ó — cùng đùa , thở pháo hoa rộn ràng, ấm áp hơn bất kỳ yến tiệc trong cung nào, nơi mà chỉ một miếng ăn cũng sắc mặt khác, lời tạ ơn, cúi đầu khấu tạ.

 

Tống Thanh Thư khẽ thở dài, lòng bỗng dịu . Hắn định bước thì một tràng giòn tan.

 

“Ngươi gì? Hắn… Tống Thanh Thư khi nhỏ tè dầm đến tận năm tuổi?” Tư Nam đến đó liền bật ngặt nghẽo, đến nỗi thở nổi, nước mắt lưng tròng: “Ha ha ha ha! Cẩm Sắt, ngươi xem bây giờ thì oai phong, lạnh lùng, ngông cuồng thế đấy, ai ngờ lúc bé như , trời ơi, buồn c.h.ế.t mất thôi!”

 

Cẩm Sắt thì ngẩn , chẳng hiểu cô nương cái gì mà dữ : “Cô nương, trẻ con tè dầm thì gì lạ ? Ai mà chẳng từng như thế, ngài cái gì ?”

 

Tư Nam đáp, nàng đang tưởng tượng cảnh “Đoan Vương điện hạ” oai phong lẫm liệt của hiện tại, khi còn nhỏ hát “khúc đái dầm”, nước mắt nước mũi. Nghĩ đến đó, nàng càng dữ hơn.

 

Phúc T.ử phía Tống Thanh Thư, lạnh toát. Hắn thấy chủ t.ử đang sững như hóa đá, chỉ hận thể chui xuống đất. Cười… cái gì , cái chuyện đó của Vương gia!

 

Chờ đến khi Tư Nam đủ, nàng cùng Cẩm Sắt tiếp tục nặn tuyết, thêm mũi, thêm tay, gọi nha nấu sủi cảo nhân bí đỏ, tiếng vang lên rộn rã, thật sự vui vẻ tự tại.

 

Khi Tư Nam gắn xong một cánh tay tuyết , đầu mới thấy Tống Thanh Thư lưng từ lúc nào. Nàng vẫn giữ nụ , gọi nhẹ: “Tống Thanh Thư, ngươi về sớm thế? Muốn ăn sủi cảo ? Cùng ăn .”

 

Tống Thanh Thư khoanh tay dựa cột, ánh đèn mái hiên lay động chiếu nửa sáng nửa tối lên khuôn mặt nàng, khiến nụ càng mờ ảo, dịu dàng lạ lùng.

 

“Được, khéo cũng ăn no.” ngơ ngẩn đáp, giọng khàn khàn, như thể chính cũng nhận .

 

Cẩm Sắt thì giật hoảng sợ. Nàng chẳng Vương gia đó bao lâu, mà câu chuyện về “đái dầm” là do kể! Nàng toát mồ hôi lạnh, quỳ xuống nhận tội thì Tư Nam bước lên chắn mặt, vội vàng : “Là ép nàng , ngươi đừng đ.á.n.h nàng.”

 

Tống Thanh Thư chỉ liếc , xoay phòng, giọng bình thản: “Nói gì đó? Cùng trong tiếp .”

 

Hai liếc , đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

 

Tư Nam vội chạy theo, , tìm chuyện khác mà : “Hôm nay trong phòng bếp trò lắm. Là chuyện của bà Lưu, chồng bà định nạp , thế là bà xách gậy đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Cả phủ ai cũng khen đ.á.n.h , cũng thấy đúng. Loại đàn ông đó, chút tiền dương dương tự đắc, đ.á.n.h là đáng đời!”

 

Tống Thanh Thư cởi áo khoác liếc nàng, vốn định nổi giận mà thôi. Thấy nàng rạng rỡ kể chuyện vụn vặt, bỗng thấy lòng mềm , đưa tay vòng nhẹ qua eo nàng.

 

Hóa , những việc nhỏ bé thế cũng thể khiến thấy vui đến . Hắn thầm nghĩ, lẽ nên bớt lạnh lùng một chút, nàng sẽ ít sợ hơn.

 

“Vậy đó thì ? Bà Lưu sợ đuổi khỏi phủ ?” hỏi.

 

Nghe , Tư Nam hăng hái hẳn lên, ngẩng đầu, giơ ngón trỏ lắc lắc, giọng đầy tinh nghịch: “Bà nào sợ! Làm ở trong phủ nhiều năm, nấu ăn ngon, ai dám đuổi. Ngươi thấy đó, ngoài bàn đĩa hạt dưa ngũ vị hương, chính là do bà đấy, thơm lắm.”

 

Nàng đến sáng rực cả mắt, tiếp tục kể: “Còn lão chồng thì chỉ là một gã lưu manh, kiếm tiền bằng vợ, đ.á.n.h cũng thua, cuối cùng mắng một trận, bà Lưu : hoặc là ngươi cút , từ nay con cái gọi ngươi là cha nữa; hoặc ngoan ngoãn sống cho t.ử tế, bỏ hết mấy cái thói hư tật .”

 

Tư Nam còn tiện miệng bình một câu: “Lưu bà t.ử là sinh lầm thời thế thôi. Đổi sang đời khác, ắt dám hưu thư đuổi ngay cái hạng lưu manh hổ khỏi cửa. Loại nam nhân , cũng , cũng chẳng đáng tiếc.”

 

Tống Thanh Thư nàng những lời kinh hãi tục lụy quen, lúc bật , vòng tay ghì nàng n.g.ự.c, hôn lên khuôn mặt nhỏ đang ửng hồng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-44-co-the-chay-la-duoc-co-the.html.]

Hắn mật : “Ăn bậy bạ. Nào chuyện nữ nhân hưu phu.”

 

Tư Nam tranh cãi với về những điều nữa, cách quan niệm quá xa, cũng vô ích. Chỉ kẻ dạy dỗ khác biệt từ tấm bé mới trở thành như Lộ Huấn , một tiểu khả ái đáng mến.

 

Đột nhiên nhớ đến Lộ Huấn, ánh sáng trong mắt nàng vụt tắt, một tia mỏi mệt dâng lên trong lòng.

 

Những ngày , nàng chỉ cố gắng buộc bản quên hết mới mong sống cho yên. Nàng tự nhủ diễn đến độ xứng đáng nhận giải, kỹ nghệ thuần thục, rốt cuộc đến ‘thế ’ cũng cần.

 

May mà đúng lúc Cẩm Sắt bưng tới hai bát sủi cảo nóng hôi hổi: “Cô nương, Vương gia, sủi cảo xong.”

 

Tống Thanh Thư ôm eo dìu nàng gần, c.ắ.n một miếng sủi cảo nóng, chỉ thấy cả như sống ; thật sự ưa thích cái thở sinh hoạt thường ngày như thế .

 

Riêng Tư Nam ăn chẳng nữa, cho đến khi Tống Thanh Thư bế bức thất vẫn còn thất thần.

 

Tống Thanh Thư giúp nàng cởi áo cau mày hỏi: “Nặc Nặc, tính đầu xuân sẽ chầu Hoàng lãnh một chức sai sự. Ngươi thấy hợp việc gì?”

 

Tư Nam nghẹn giọng: “Đi đắp cầu, lát đường, đào kênh là .” Những việc khác e chỉ phá hoại, còn rước tai vạ cho .

 

Tống Thanh Thư nàng cố ý châm chọc, chỉ , hôn lên môi nàng, ghé tai nhỏ: “Nặc Nặc, sẽ theo ngươi, ?”

 

Giọng hòa tan trong làn ấm mờ mịt của căn bức thất, như dòng nước lướt da, mềm mại mà tinh tế.

 

Tư Nam tựa vai , tiếng nước róc rách, nơi đáy mắt lóe tia lệ quang, giây lát khép mi, theo sóng mà dập dềnh.

 

Sáng sớm hôm , mở mắt thấy Tống Thanh Thư mỉm ; đôi mắt cong, khóe môi nhếch lên, đường nét tuấn lãng mái tóc đen che đôi phần góc cạnh, khí sắc bỗng trở nên mềm dịu.

 

“Chào buổi sáng, Nặc Nặc.”

 

Tư Nam dụi mắt, khẽ đẩy . Ngoài nắng lên, ánh sáng lọt qua khe nhỏ, xoay vòng ngoài màn trướng; bụi mịn nhảy múa trong tia nắng, ngập tràn sinh khí.

 

“Tống Thanh Thư, hôm nay thể ngoài dạo một vòng ?” Nàng đầu : “Ta xem, đến Ngọc Kinh mà vẫn dạo bao nhiêu.”

 

Tống Thanh Thư hề do dự: “Được.”

 

Quả nhiên, Tư Nam mấy khi dạo Ngọc Kinh. Phố Chu Tước chạy dọc từ nam chí bắc quá nửa kinh thành, đường xá rộng thênh thang, hàng quán san sát, qua chen vai thích cánh; còn những phường thị thì càng nườm nượp như trẩy hội.

 

Đại Dung vẫn là một quốc gia yên bình. Tư Nam từng tự nhủ may mắn vì xuyên đến đây; nếu gặp buổi binh đao loạn lạc, chẳng bản còn trông cậy .

 

Xe ngựa từ Đoan Vương phủ lăn bánh, băng ngang phố xá ngõ hẻm. Tư Nam suốt dọc đường cứ vén màn ngoài, hiếu kỳ dứt.

 

“Chỉ tiếc Tiểu Bạch tiện theo tới, nếu nó nhất định mừng lắm.”

 

Tống Thanh Thư ôm lấy nàng, tay đan tay nàng, chầm chậm v**t v*. Hắn : “Nó thích chỗ đông thế .”

 

Bỗng tay Tư Nam khựng , như thấy điều gì khiến nàng bối rối.

 

Tống Thanh Thư theo qua kẽ rèm: thì xe đến một lâu, chính nơi hai chính thức chạm mặt. Với Tư Nam, đó là đầu thấy ; còn , chẳng đầu thấy nàng.

 

Tim chợt thót, liền kéo nàng lòng, ôm c.h.ặ.t: “Ngươi xem gì thì . Tiệm trang sức, điểm tâm, Kỳ Trân phường, những nơi nữ t.ử thích, hôm nay đều bồi ngươi.”

 

Tư Nam gắng gượng mỉm , đáp.

 

Tống Thanh Thư vẫn kiên nhẫn, mắt nàng dịu hẳn , giọng vững vàng mà tha thiết: “Nặc Nặc, .”

 

Tư Nam thích thấy nàng như , nhưng cảm xúc dâng lên nhất thời khó kìm, chỉ nhẹ giọng : “Ta chỉ là chút tức cảnh sinh tình thôi, ngươi đừng nghĩ nhiều. Dù là ai, khi gặp việc như thế cũng sẽ thấy khó chịu. Tống Thanh Thư, ngươi hiểu ?”

 

Tống Thanh Thư thực hiểu rõ lắm, gặp chẳng là chuyện ? vẻ đau khổ thoáng qua khuôn mặt nàng, chẳng nên lời phản bác.

 

“Nặc Nặc, thích ngươi như .” Hắn bao lấy bàn tay nàng, giọng trở nên dịu dàng hiếm : “Chuyện qua thì cứ để nó qua. Ngày còn dài, cũng quên nhiều lắm .”

 

Tỉ như việc ngươi từng lừa .

 

Tỉ như khi ngươi “c.h.ế.t” ngay mắt .

 

Tỉ như ngươi từng thật lòng với .

 

Tỉ như ngươi đối với con ch.ó còn dịu dàng hơn đối với

 

Tư Nam cúi đầu . Nàng từng thử thành thật với , nhưng hạng như Tống Thanh Thư, quý tộc cao cao tại thượng, thể hiểu những cảm xúc phức tạp ? Nghĩ thế, nàng cũng chẳng buồn thêm.

 

“Thôi, ăn chút gì nhé?” nàng gắng nở nụ , giọng trở nên mềm mại: “Ngươi chỗ nào ăn ngon ?”

 

Tống Thanh Thư chỉ nghĩ đến món thịt bò hôm , liền gõ nhẹ lên vách xe: “Phúc Tử, tìm một chỗ ăn ngon.”

 

Phúc T.ử quả nhiên phụ kỳ vọng, nhanh tìm một nơi. đến, Tống Thanh Thư lập tức sầm mặt.

 

Chỗ đó rõ ràng chẳng dính dáng gì đến “ăn ngon” cả, cửa tiệm cũ kỹ, bảng hiệu phai màu, đông nghịt, khói bếp nghi ngút.

 

Tư Nam xuống xe chặn : “Nơi hợp.”

 

Nàng ngẩng đầu qua, đặt tay lên cánh tay , dịu giọng: “Ta thấy cũng mà.”

 

Quán đông, bàn ghế bày cả ngoài, vài phần giống những tiệm ăn bình dân ở thời hiện đại, mà đông khách thế thì chứng tỏ đồ ăn tệ. Phố Chu Tước vốn là khu phồn hoa, còn đây là nơi thường lui tới.

 

Thì là quán lẩu, mùi ớt cay nồng xộc lên, hương vị k*ch th*ch khiến Tư Nam ngửi cảm thấy hài lòng. Tống Thanh Thư hiển nhiên thích, còn Phúc T.ử thì thật thà quá mức.

 

Hắn gãi đầu ngượng: “Nô tài thấy cô nương ăn cay, liền nghĩ chỗ hợp. Xin Vương gia yên tâm, đây là lẩu chính tông, ai ăn cũng khen ngon, ngài thể thử xem.”

 

Thấy chút lúng túng, Tư Nam vội cứu nguy: “Cảm ơn ngươi, thật chu đáo.”

 

Không trách Tống Thanh Thư trọng dụng .

 

Tống Thanh Thư đành bất đắc dĩ theo, cau mày, che mũi tỏ vẻ chán ghét.

 

Phúc T.ử còn định đuổi bớt thực khách để tránh 'ảnh hưởng Vương gia', nhưng Tư Nam đoán ý , liền : “Không cần, cứ thế . Đừng dọa .”

 

Biết Tống Thanh Thư chịu cay, nàng chọn bàn ở ngoài trời. Chỉ là gió thổi mạnh, tóc ba đều bay tán loạn.

 

Phúc T.ử nhanh nhẹn thu xếp, Tư Nam cũng giúp một tay.

 

Chẳng mấy chốc, nồi lẩu sôi sùng sục dọn lên. Tư Nam kéo Phúc T.ử xuống cùng: “Ngồi , nếu trông còn lộ liễu hơn.”

 

Phúc T.ử lúng túng Vương gia, thấy khẽ gật đầu mới cảm động đến nóng cả mắt, rụt rè xuống: “Đa tạ Vương gia, đa tạ cô nương.”

 

Tư Nam vốn đói, nhưng vẫn cầm đũa ăn, trong khi Tống Thanh Thư bên cạnh, mặt đầy ghét bỏ, thậm chí đũa cũng chẳng buồn cầm, chỉ hai ăn uống vui vẻ.

 

Có lẽ vì hiếm khi cùng, Phúc T.ử nhiều hơn hẳn. Hắn kể thuở nhỏ cơ khổ, bạn bè đám ăn mày, phủ vẫn quên cũ.

 

“Cô nương, cửa hàng thực phần của đấy.” , lén Vương gia: “Nhờ ngài cho phép nên mới dám đầu tư chút ít. Giờ kinh doanh cũng tạm, mấy đứa nhỏ ngày xưa cũng việc , còn giúp thu nhận thêm nhiều đứa lang thang cơ khổ.”

 

Hắn chỉ về phía thiếu niên đang bưng món ăn: “Ngài xem, thằng bé là một trong đó, lanh lợi, siêng năng lắm.”

 

Tư Nam ngạc nhiên, mỉm chân thành: “Thật ? Phúc Tử, ngươi giỏi lắm.”

 

Nghe , sắc mặt Tống Thanh Thư trầm xuống thêm đôi phần.

Phúc T.ử xúc động, quanh quán mà cảm khái: “Nếu Vương gia, nô tài nào ngày hôm nay. Cả đám nhỏ cũng , đều nhờ Vương gia cả. Nô tài vẫn thường nghĩ, nếu hôm gặp ngài… e rằng giờ chẳng sống .”

 

Giọng nghẹn , mắt hoe đỏ. Tình cảm dành cho Tống Thanh Thư chỉ là trung thành, mà còn đầy ơn nghĩa.

 

Tống Thanh Thư lặng , lẽ đây là đầu Phúc T.ử thật lòng như . Hắn kẻ hầu theo nhiều năm, trong lòng thoáng rung động.

 

Tám tuổi khai phủ, sống bên ngoài chẳng ai dạy dỗ, Phúc T.ử khi đó chỉ là một tên vô tình cứu, thấy lanh lợi cùng tuổi nên giữ hầu bên . Trước đó, hầu quanh đều do Thái hậu chọn.

 

Tư Nam xong cũng gật đầu, nhân đó gắp cho một miếng thịt: “Họ lắm, ngươi nên vui vì giúp họ cơ hội sống như thế.”

 

Lời khích lệ , xong liền ngẩn . Hình như đây là đầu “đa tạ” với .

 

Phúc T.ử nâng chén , cung kính : “Vương gia, nô tài lấy nước rượu, kính ngài một chén.”

 

Tống Thanh Thư , khẽ , cũng gắp một miếng ăn. So với lúc mới xuống, sắc mặt rõ ràng dịu nhiều.

 

Loading...