Không Làm Quý Phi! Một Lòng Nguyện Chiêu Tế Khiến Hoàng Đế Đỏ Mắt Ghen Tuông - Chương 132: Triều Đường Dậy Sóng, Lời Khai Của Kẻ Phản Bội

Cập nhật lúc: 2026-01-28 16:59:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bùi Ngọc Trạch biểu cảm gợi đòn của ông, một nghẹn ở cổ họng lên xuống.

 

Hắn chuyển sang Bùi Tĩnh Xuyên, quỳ thẳng xuống, trịnh trọng mở miệng: “Thần cho rằng chuyện điểm nghi vấn trùng trùng, còn cần điều tra thêm một bước. Viên Thái sư dù cũng vì Bắc Thịnh lao tâm lao lực, tận chức tận trách, nên vì một tấm lệnh bài mà sớm định tội danh cho Viên gia.”

 

Hắn xong, một phái quan viên đầu là cũng nhao nhao quỳ xuống: “Thỉnh cầu Hoàng thượng điều tra thêm một bước.”

 

Bùi Tĩnh Xuyên gần một phần tư quan viên triều đường, trong lòng lạnh, âm thầm ghi nhớ khuôn mặt của những kẻ .

 

Ngoài mặt một phần tư quan viên , còn những phụ của để cho Bùi Ngọc Trạch thì ?

 

Lúc vẫn lộ diện ?

 

Cũng , dù là chuyện của Viên gia, vẫn đe dọa đến an nguy tính mạng của Bùi Ngọc Trạch. Hắn tuyệt đối tin, phụ hoàng yêu thích trù tính của , sẽ để cho Bùi Ngọc Trạch một con đường lui.

 

Bùi Ngọc Trạch chính là ái t.ử của ông .

 

Phụ hoàng của , vì để chia rẽ tình nghĩa giữa con họ và Lâm gia, chẳng còn chuyên môn để một đạo thánh chỉ, con gái Lâm gia thể Hoàng hậu .

 

Phụ hoàng rõ ràng Trăn Trăn quan trọng đối với như thế nào.

 

, cũng hiểu bản lúc đầu câu đó. Lời , ngay tại chỗ liền hối hận, giải thích phát hiện thế nào cũng mở miệng .

 

Hơn nữa, Viên Thái sư đó đảm nhiệm chức Thái t.ử Thái sư, ông để Viên Niệm Dung giao lưu với chứ?

 

Bây giờ , những chuyện thế nào cũng thấy hoang đường.

 

Bùi Tĩnh Xuyên cao xuống bọn họ, hồi lâu gì, khiến những quỳ đất mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ngừng đoán già đoán non xem hành động của sai .

 

Hoàng thượng , ai nếu cầu xin cho Viên gia, liền coi kẻ đó là đồng bọn của Viên gia.

 

Nghĩ đến đây, các quan viên quỳ đất bắt đầu cảm thấy sợ hãi, chút hối hận về hành động của .

 

Bùi Tĩnh Xuyên lạnh một tiếng: “Các ngươi đây là nghi ngờ quyết định của Trẫm, cảm thấy Trẫm là hôn quân?”

 

“Vi thần tuyệt đối ý đó.”

 

Tiếng trong điện Tuyên Chính vang lên liên tiếp.

 

“Được , Trẫm hiện giờ chỉ là tống giam Viên gia, vẫn công khai xét xử tội trạng của bọn họ. Sự việc định, các ngươi một hai kẻ đều cảm thấy Trẫm oan uổng cho Viên gia?” Bùi Tĩnh Xuyên nheo mắt, ánh mắt lạnh lẽo các quan viên đang quỳ.

 

“Xem Viên Thái sư ở trong lòng các ngươi, uy vọng cực lớn a.”

 

Một câu đầy ẩn ý của Bùi Tĩnh Xuyên, khiến ít quan viên im như ve sầu mùa đông.

 

Mắt thấy trong triều còn ai chuyện, Bùi Tĩnh Xuyên trực tiếp tuyên bố bãi triều.

 

Hôm nay chẳng qua chỉ là màn mở đầu mà thôi, kịch còn ở phía . Từ những bức thư lấy trong tay Viên Thái sư... nhất định kéo cả Bùi Ngọc Trạch xuống nước.

 

Hắn ngược xem xem, phụ hoàng của còn để cho Bùi Ngọc Trạch con át chủ bài gì.

 

-

 

Buổi chiều, Đại Lý Tự.

 

Viên Bác Dịch giam riêng trong một gian lao phòng, vị Thái sư ngày thường ý khí phong phát khi cởi bỏ một hoa phục, vẻ già nua lộ rõ.

 

Viên Bác Dịch thấy động tĩnh, mở mắt , phát hiện là ngục đưa cơm. Ngục đưa cơm xong liền , một ánh mắt cũng cho ông .

 

Ông chậm rãi dậy, đến bên cạnh song sắt, bưng cơm canh đạm bạc , đối diện với một cái màn thầu, một bát cơm và một đĩa dưa muối nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-lam-quy-phi-mot-long-nguyen-chieu-te-khien-hoang-de-do-mat-ghen-tuong/chuong-132-trieu-duong-day-song-loi-khai-cua-ke-phan-boi.html.]

 

Viên Bác Dịch ngừng lục lọi, bới tung cơm canh, bẻ đôi màn thầu, đều thấy thông tin . Ngay cả đôi đũa trong tay cũng là đặc ruột, trong lòng ông khỏi hoảng sợ.

 

Sự tình biến, Thất vương gia bất kỳ hành động nào ?

 

Ông nhốt đây sang ngày thứ hai , ngục đến mấy , ông đều nhận bất kỳ tin tức nào. Chuyện đưa cho ông một bức thư, đối với Thất vương gia mà hẳn là khó mới .

 

Bọn họ hiện giờ đều là châu chấu cùng một sợi dây, hy vọng Thất vương gia đừng để ông thất vọng mới .

 

Tuy nhiên nghĩ đến những mật tín trong thư phòng , Viên Bác Dịch thở dài thật sâu. Ông giữ những mật tín đó, cũng là nắm thóp Thất vương gia trong tay, Viên gia ông nếu thật sự xảy chuyện, bọn họ cũng thoát .

 

Hy vọng Thất vương gia thể cứu bọn họ ngoài, những mật tín đó nhất là cơ hội thấy ánh mặt trời.

 

Cùng lúc đó, trong một gian lao phòng khác, Viên Niệm Dung cũng mặt ủ mày chau.

 

Hôm qua khi nàng bắt đây, nhắn lời cho Cam Du , cũng ông giúp nàng truyền lời cho Hoàng thượng .

 

Dù hôm qua Cam Du đồng ý với nàng , thậm chí thái độ đối với nàng , nhưng trong lòng Viên Niệm Dung vẫn còn ôm tâm lý may mắn.

 

Cam Du thái độ với nàng , nhưng cũng thể lỡ việc của chủ t.ử chứ. Nàng tin Cam Du sự đặc biệt của nàng .

 

Viên Niệm Dung chỉ cảm thấy mỗi một phút mỗi một giây trong tù đều dài như một năm, nàng hy vọng Bùi Tĩnh Xuyên thể giống như , ngay trong ngày nàng nhốt tù liền cứu nàng ngoài.

 

Thế nhưng, theo thời gian từng phút từng giây trôi qua, mặt trời lặn mọc, hy vọng của Viên Niệm Dung cuối cùng cũng tan vỡ.

 

Viên Niệm Nguyệt nhốt cùng một gian lao phòng với nàng châm chọc khiêu khích: “Tỷ tỷ, quan hệ của tỷ với Hoàng thượng ? Ngài còn hứa cho tỷ nhập cung phi, nhưng bây giờ ngài đến cứu tỷ, cũng thả cả nhà chúng a.”

 

“Câm miệng, bây giờ với những lời ý nghĩa gì ?” Viên Niệm Dung trừng mắt nàng , “Nếu tiệc mừng công cái túi thơm đó là của , chúng hôm nay cũng sẽ rơi kết cục .”

 

Chuyện đó vẫn là một cái gai trong lòng nàng .

 

Viên Niệm Nguyệt bĩu môi: “Thôi , chuyện túi thơm thì liên quan gì đến chuyện , tỷ thật sự coi dễ lừa gạt ?”

 

“Nếu bỏ những thứ t.h.u.ố.c đó trong túi thơm, thì cũng căn bản sẽ xảy những chuyện đó.”

 

“Thôi bỏ , trông cậy tỷ thông qua Hoàng thượng để cứu cả nhà chúng , thà trông cậy Thất vương gia còn hơn.”

 

Viên Niệm Dung nàng một cái, gì.

 

Tuy nhiên một phen lời của Viên Niệm Nguyệt, ngược khiến nàng nghĩ đến một khả năng khác.

 

Chuyện huyện Thanh Hà là Viên gia bọn họ cùng Thất vương gia , nhưng tại ở đó xuất hiện lệnh bài của Viên gia, là Thất vương gia đẩy cả nhà bọn họ chịu tội .

 

mà, như đối với bọn họ lợi ích gì chứ?

 

Viên Niệm Dung nghĩ thông, nhưng ý niệm xuất hiện, liền điên cuồng sinh trưởng trong đầu nàng .

 

Mắt thấy đưa cơm đến, Viên Niệm Dung vội vàng nhào tới, nhờ đối phương giúp nàng chuyển lời, nhưng ngục chẳng thèm để ý.

 

Phía nàng đột nhiên truyền đến tiếng hét ch.ói tai của Viên Niệm Nguyệt: “A, chuột đến . Bọn chúng mà đang ăn cơm của chúng , lát nữa chúng ăn cái gì.”

 

Nghe tiếng hét ch.ói tai, Viên Niệm Dung nhắm mắt , cao giọng : “Về chuyện lũ lụt ở huyện Thanh Hà, tình hình khác, nhưng đích với Hoàng thượng.”

 

“Ta ngọn nguồn sự việc, nhưng bắt buộc đích gặp Hoàng thượng, mới tình hình .”

 

Nàng ở hiện đại dù cũng là nuôi nấng trong nhung lụa mà lớn lên, bao giờ chịu loại tội .

 

Lời nàng dứt, giây tiếp theo ngục liền .

 

 

Loading...