Không gian tùy thân thời thập niên 50 - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:45:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Lan Anh gật đầu, giúp đỡ là cái tình, giúp cũng chẳng ai trách , thế là đủ , tránh để tưởng nhà tham đồ gì của con bé, "Vậy chuẩn đây."

 

Vương Đồng Hòa "ừ" một tiếng, "Ngoài trong nhà chẳng còn hai cái chăn cũ rách đó ? Cũng mang sang cho nó ."

 

" ."

 

Chương 15 Của ít lòng nhiều

 

Đến lán dưa.

 

Trương Nhược Lâm liếc đám Trần Đại Binh đang bận rộn ở phía đối diện trong, đóng cửa .

 

Vì là nơi để trông dưa mùa hè nên lán dưa xây dựng vô cùng đơn sơ, vách tường cũng kẹp bằng tre và rơm rạ.

 

Chỉ cần một cơn gió lớn thổi qua là gió thể lùa qua khe hở của rơm rạ trong lán.

 

Trong lán một chiếc giường tre cũ kỹ, chính là loại dùng để hóng mát mùa hè, nhưng chiếc giường tre ở hiện đại, đặc biệt là trong thành phố thì cơ bản là thấy nữa.

 

Chỉ ở nông thôn mới còn, thường là mùa hè, nhà nông mang giường tre ngoài sân để ăn cơm, cắm thêm mấy cây sào tre, treo màn lên để hóng mát.

 

Xoay trở trong gian.

 

Trương Nhược Lâm nhanh ch.óng chạy đến phía nhà ăn, đạp chiếc xe điện lao thẳng đến phòng bảo vệ.

 

Phòng bảo vệ trực đêm nên cũng đặt ba chiếc giường, giường đều chăn.

 

Những chiếc chăn đều do bến cảng phát cho, chính là loại chăn quân đội màu xanh thẫm.

 

Dùng đồ của khác Trương Nhược Lâm cũng chẳng còn cách nào, cô thể chạy đến ký túc xá nhân viên, bê hai chiếc chăn phù hợp với thời đại .

 

Hơn nữa hiện giờ cô là trắng tay , dù mượn thì chắc cũng chẳng ai cho cô mượn chiếc chăn như !

 

Loại chăn bông quân dụng thì khác, trông mỏng nhưng hề tầm thường.

 

Tuy gian nhưng Trương Nhược Lâm , những chỗ cần chú ý thì vẫn chú ý.

 

vì một chút sơ suất mà cuối cùng bắt giữ, tống phòng thí nghiệm cho m.ổ x.ẻ nghiên cứu .

 

C.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục, nhưng sống nhục còn hơn c.h.ế.t vinh, , dù thì xuyên đến đây , cách nào về nữa thì cô sống cho thật .

 

Vứt xe điện xuống, lẻn phòng nghỉ của phòng bảo vệ, ôm lấy hai chiếc chăn, Trương Nhược Lâm liền khỏi gian.

 

Trương Nhược Lâm vươn tay lau những giọt mồ hôi rịn trán, thật đúng là hồi hộp kịch tính.

 

Đặt chăn lên một đống rơm ở góc phòng, Trương Nhược Lâm nhặt lấy mấy cọng rơm, quấn thành một vòng lau chùi chiếc giường tre bẩn thỉu, đó đặt chăn lên, trải .

 

Nhìn cái lán dưa đầy những khe hở, Trương Nhược Lâm khẽ thở hắt một , xách một bó rơm ngoài, ít nhất cũng gia cố thêm vách tường rơm một chút, gió thổi, mưa phùn thì sợ, chỉ sợ trời mưa to thôi.

 

Nếu trời mưa to thật thì e rằng bên ngoài mưa to, trong lán dưa mưa nhỏ mất.

 

"Trương Tiểu Nhược, em đang gì đấy?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-16.html.]

"Không gì cả ạ!" Trương Nhược Lâm đáp .

 

"Không gì mà em đang gì thế ?"

 

Trương Nhược Lâm liếc Trần Đại Binh đang thang, bỗng thấy cạn lời, xách bó rơm, xoay phía lán dưa.

 

Cởi sợi dây rơm buộc cỏ , Trương Nhược Lâm nắm một nắm, , nhét rơm những chỗ mỏng manh.

 

Một tiếng đồng hồ , Triệu Nhược Lâm gia cố xong vách tường phía và hai bên trái .

 

"Trương Tiểu Nhược, em loay hoay với cái lán dưa gì thế?" Trần Đại Binh bưng một cái bát, bờ ruộng đối diện lớn tiếng hỏi.

 

"Không gì ạ."

 

"Đến giờ ăn trưa , em về nhà ăn cơm ? Không lẽ nhà họ Triệu cũ ngược đãi đấy chứ!"

 

Trương Nhược Lâm đẩy cửa , từ trong nhà xách một bó rơm, xé dây thừng, nắm một nắm rơm, nhét khe hở ở cửa sổ.

 

"Có sang đây ăn một chút !"

 

"Không cần ạ, em ăn ."

 

Trần Đại Binh mỉm , "Em lừa ma , sang đây ! Sang ăn một chút, cũng chẳng ngoài, khách sáo gì? Chẳng đồ gì ngon , chỉ cơm với gà kho khoai tây thôi, sang ăn một chút ."

 

"Không ngoài, chẳng lẽ là trong nhà, Trần Đại Binh, bà đây sang nhà một chuyến ?"

 

Trần Đại Binh sững , Tạ Lan Anh đang xách một giỏ đồ tới, ngượng ngùng : "Bác hai ơi cháu hỏi , bác định gì thế? Định đuổi bác trai ngoài, cho bác ở lán dưa ?"

 

"Mồm ch.ó mọc ngà voi, tin bà đây lấy kim khâu cái mồm thối của ." Tạ Lan Anh mỉm mắng.

 

Trương Nhược Lâm Tạ Lan Anh, hốc mắt tự chủ đỏ lên, tuy cô quá quan trọng những thứ nhưng khi trong tình trạng rõ sự tình, tưởng cô gặp khó khăn mà sẵn lòng tay giúp đỡ, cảm động cho ? "Bà hai, sang đây ạ? Bà mang gì thế ạ?"

 

"Cháu còn hỏi ? Cháu tay trắng , chẳng gì cả, bà thì thôi, chứ chẳng lẽ giả vờ như ?" Tạ Lan Anh mỉm lườm một cái, "Thôi , đừng xúc động nữa. Vợ thằng cả ơi, để lương thực xuống về thôi!"

 

"Thím Tú Liên, để đấy cháu ạ!" Trương Nhược Lâm vội vàng đỡ lấy túi vải vai Vương Tú Liên.

 

"Mẹ ơi, Tiểu Nhược ơi, con về đây ạ."

 

Tạ Lan Anh "ừ" một tiếng, mỉm với Trương Nhược Lâm, "Chăn ẩm, ở đây cũng chẳng chỗ mà phơi phóng, tối đắp , bà cứ để ở ngoài sân phơi một chút, đến chiều tối bà bảo thím Tú Liên mang sang cho cháu."

 

Trương Nhược Lâm "ừ" một tiếng, "Bà hai ơi, chăn thì cần ạ, cháu ."

 

Tạ Lan Anh trong lán dưa một cái, "Có chăn , chăn thì , thật lòng là cái chăn nhà bà bà cũng chẳng dám mang , sợ cháu chê."

 

"Không ạ."

 

"Túi là gạo, nếu ăn hết thì sang nhà bà mà lấy, giỏ là hai cái bát với hai đôi đũa, còn cái hũ là dưa muối bà muối sẵn cho cháu đấy."

 

"Bà hai, thật sự cảm ơn bà nhiều lắm, cháu chẳng gì nữa ạ."

 

"Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, đều là cùng làng cả. Cứ thế nhé! Bà thấy ở đây bừa bộn quá, cháu cũng dọn dẹp, lương thực bà mang sang cho ba mươi cân, nếu ăn hết thì sang nhà lấy, ?"

 

 

Loading...