Cây b.út máy Hàn Nam tặng hẳn là món đồ quá đỗi đắt tiền, nhưng vô cùng tao nhã. Dẫu , đối với một món quà đột ngột, rõ lý do thế , cô tuyệt nhiên cớ gì để nhận.
Thở dài một tiếng, cô cất bước lên lầu.
Khi bước lớp, cô mới phát hiện Hàn Nam căn bản mặt ở đó. Cảnh Vân Chiêu lát nữa còn qua chỗ giáo sư Mạc, vì thế cô dứt khoát đặt cây b.út ngăn bàn của Hàn Nam.
May mà cô đến sớm, trong lớp ai, nếu lỡ để khác thấy, e rằng sinh những lời bàn tán hiểu lầm.
Khi Cảnh Vân Chiêu từ chỗ giáo sư Mạc , sinh viên trong lớp mặt đông đủ. Thấy chiếc hộp màu đen yên vị bàn Hàn Nam, cô mới thực sự yên tâm.
"Cảnh nhị, cho ." Trong giờ giải lao, Hoắc Thiên Tiên đưa cho cô một chai nước, thái độ phần kỳ lạ.
"Cậu chuyện gì ?" Cảnh Vân Chiêu nhận lấy, mở nắp uống hai ngụm đặt xuống.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Cuối tuần , chúng đến phim trường thăm Tiêu Hải Thanh thì thế nào?" Hoắc Thiên Tiên hắng giọng, nét mặt gượng gạo.
Cảnh Vân Chiêu kinh ngạc mất một lúc, nhận ánh mắt Hoắc Thiên Tiên lảng tránh, dường như chút ngại ngùng, cô nhịn bật thành tiếng: "Được thôi, nhưng Đại tiểu thư như nhớ mang theo chút quà cáp đấy. Không cần quá đắt tiền , đồ bình thường là ."
Cô cũng , nhưng Tiêu Hải Thanh dẫu vẫn chỉ là mới, đường đột dẫn bạn bè đến thăm khi khiến khác gai mắt. Mang theo chút quà cáp thì tương đối lịch sự và chu đáo hơn. Chính vì thiết với Hoắc Thiên Tiên nên cô mới mở lời dặn dò như , đổi là khác, cô thẳng thừng từ chối .
Hoắc Thiên Tiên kiêu ngạo hất cằm: "Quà cáp thôi mà, chuyện nhỏ."
Cô cũng xem thử cái cô Tiêu Hải Thanh rốt cuộc ba đầu sáu tay thế nào mà thể chinh phục một bạn khó tính như Cảnh Vân Chiêu.
Hoắc Thiên Tiên vốn dĩ tính tình phóng khoáng, Cảnh Vân Chiêu thầm nghĩ cô và Hải Thanh chắc chắn sẽ hợp tính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-881-gap-mat-mot-lan.html.]
Nghe Cảnh Vân Chiêu đồng ý, Hoắc Thiên Tiên rõ ràng vui nhưng cố tình kiềm chế, dường như sợ khác xem nhẹ sự kiêu hãnh của .
Diêu Bảo Bảo và Nhậm Tinh Nguyệt cũng vô cùng tò mò, theo. Hoắc Thiên Tiên tự hiểu, dẫu cũng là đầu đến thăm ban, hơn nữa các cô quen Tiêu Hải Thanh, đông quá hóa dở. Vì thế, cô thẳng thừng từ chối, hứa hẹn sẽ "thám thính" tính tiếp. Nhìn thấy dáng vẻ khao khát của Diêu Bảo Bảo, Cảnh Vân Chiêu và Hoắc Thiên Tiên đành hứa sẽ cố gắng xin chữ ký của các ngôi lớn trong đoàn phim, lúc bấy giờ cô nàng mới chịu bỏ qua.
Cách cuối tuần vẫn còn vài ngày, Diêu Bảo Bảo ngày nào cũng lải nhải nhắc nhở mấy bận.
Chiều thứ sáu tiết, để tránh Diêu Bảo Bảo lải nhải thêm, Cảnh Vân Chiêu quyết định sang chỗ Từ lão gia t.ử ở một đêm. Thế nhưng, đường , cô bất ngờ nhận cuộc gọi từ Chu Mỹ Quân.
"Cảnh Vân Chiêu, đang ở ngay phía cô, cô gặp một lát !" Trong điện thoại, giọng của Chu Mỹ Quân dường như đang gào thét.
Cảnh Vân Chiêu đang trong xe taxi, ngoái đầu , quả nhiên một chiếc xe bám sát ngay phía . Chẳng qua đoạn đường khá đông đúc nên lúc nãy cô hề nhận đối phương đang cố tình bám đuôi.
"Không rảnh." Cảnh Vân Chiêu lãng phí thời gian.
"Cô gặp ? Vậy bảo lái xe tông thẳng đấy!" Giọng Chu Mỹ Quân bỗng trở nên tàn nhẫn: " chỉ gặp cô một lát thôi, cô chẳng mất mát gì cả. Cô đồng ý ?!"
Cảnh Vân Chiêu nhíu mày: "Cô bệnh ? Chu Mỹ Quân, điều thì dừng , nếu ngại khiến cô bại danh liệt ngay lập tức ."
"Cô ý gì?"
"Cần gửi mấy bức ảnh cô ở cùng đám đàn ông cho cô xem ?" Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng đáp.
Những bức ảnh đó cô chụp từ lâu, chỉ là vì Chu Mỹ Quân đuổi học nên chúng còn mang giá trị uy h.i.ế.p lớn, cùng lắm chỉ khiến nhà họ Chu thêm chán ghét cô mà thôi. Hơn nữa, Nhậm Tinh Nguyệt kể, dượng của cô hiện tại vô cùng thất vọng , vì , việc công khai những bức ảnh cũng chẳng còn quá quan trọng.