Từ Dục lặn lội giang hồ bao năm, bản lĩnh khác thì , nhưng khoản thấu phụ nữ là một chuyên gia. Loại phụ nữ như Chu Mỹ Quân đầy rẫy ngoài đường, tuy vẻ ngoài trắng trẻo, xinh xắn, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là món đồ chơi dùng tiền là thể tùy ý mua vui. Gia cảnh gọi là tàm tạm, con riêng của nhà họ Chu, nhưng thực chất chỉ là một cục nợ ăn bám.
Hắn mặt giúp cô , chẳng qua là vì sĩ diện của chính . Hắn kẻ khác đội lốt "bạn gái Từ Dục" mà bắt nạt, thể để mất thể diện như .
cũng thừa hiểu, Chu Mỹ Quân đang lợi dụng . Đôi bên cùng lợi mà thôi.
Lợi dụng thì thể nhẫn nhịn, nhưng che giấu sự thật thì tuyệt đối . Nếu cô giấu giếm chuyện liên quan đến giáo sư Mạc, hôm nay chẳng bố mắng cho một trận té tát. Trở về nhà còn nhờ xin xỏ giúp, phiền phức đủ đường.
Ánh mắt Từ Dục ánh lên tia nguy hiểm khiến Chu Mỹ Quân giật thót .
Đặc biệt khi nhắc đến Cảnh Vân Chiêu, cô càng thêm hoang mang, bối rối.
"Sao ?" Từ Dục hạ giọng gầm gừ.
"Em..."
"Mỹ Quân, cô đừng tưởng cưng chiều cô là cô thể gì thì . Từ Dục thiếu gì loại phụ nữ? Có thêm cô bớt một cô cũng chẳng ảnh hưởng gì. Chuyện cô giấu còn tính sổ . Nếu cô thật, tin khiến cô cả đời ngẩng mặt lên ai ?" Vừa , Từ Dục dí đầu lọc t.h.u.ố.c lá đang cháy đỏ rực cánh tay Chu Mỹ Quân.
Chỉ trong chớp mắt, ngọn lửa nhỏ xuyên thủng lớp áo, cháy sém làn da mềm mại.
Chu Mỹ Quân lập tức lùi một bước, nhưng ngay đó kéo giật trở . Lúc , cô dám giấu giếm nữa, vội vàng khai thật: "Cô... cô tên Cảnh Vân Chiêu, ... xinh ..."
"Có xinh hơn cô ?" Khóe miệng Từ Dục cong lên, tiếp tục dò hỏi.
"Có..." Dù cam tâm thừa nhận, nhưng cô thừa Từ Dục sẽ tự điều tra. Nếu phát hiện dối, chuỗi ngày của cô chắc chắn sẽ sống bằng c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-868-pho-truong-thanh-the.html.]
Trong lòng Chu Mỹ Quân thầm kêu khổ. Cô cứ tưởng mượn tay Từ Dục sẽ thể lật ngược thế cờ, nào ngờ e dè một lão già như Mạc Chính Diên đến thế! Ông chỉ là một giáo sư quèn thôi mà, đường đường là con trai Thị trưởng, Từ Dục thể vô dụng đến ...
Từ Dục buông tay cô : "Thế ? giờ nỡ tay với ..."
"Còn ngây đó gì? Dẫn xem thử. Nếu thực sự xinh như cô , chuyện hôm nay coi như bỏ qua. Bằng , sẽ ném cô ngoại ô, nơi tụ tập của lũ ch.ó hoang, để cô từ từ thưởng thức." Từ Dục dùng ngón cái quệt nhẹ qua khóe môi Chu Mỹ Quân, điệu bộ vô cùng cợt nhả và ngạo mạn.
Cơ thể Chu Mỹ Quân run rẩy kịch liệt.
Lúc mới tiếp cận Từ Dục, cô từng loáng thoáng về những kẻ đắc tội với đều ngấm ngầm trả thù cực kỳ thê t.h.ả.m. Đã từng kẻ ném bầy ch.ó hoang, c.ắ.n đến mức tàn ma dại.
Từ Dục bao giờ kiềm chế bản . Bố nắm trong tay quyền lực khuynh trời, dù đích nhúng tay, thì bên vẫn vô kẻ sẵn sàng dung túng, giúp càn, thậm chí dọn dẹp sạch sẽ dấu vết.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Chu Mỹ Quân vội vàng , lầm lũi dẫn đường.
Danh tiếng của Từ Dục lớn, đặc biệt là tại Đại học A, gần như ai đến cái tên .
Bất cứ nơi nào qua, đều vô lên tiếng chào hỏi "học trưởng Dục", "Dục thiếu", "Từ thiếu", dáng vẻ vô cùng phô trương, nghênh ngang.
Cảnh Vân Chiêu bên cửa sổ lớp học, quả nhiên thấy kẻ mà cô dự đoán sẽ đến.
Đã chuyện với chú Hành Uyên, chú chắc chắn sẽ tìm cách giải quyết. Phương pháp trực tiếp nhất chính là để Từ Nguyên Trạch giáo huấn con trai . Từ Dục đạt mục đích, tức giận là điều đương nhiên. Và ngọn lửa giận đó chắc chắn sẽ trút lên đầu cô.
Chu Mỹ Quân hề chạm mặt Cảnh Vân Chiêu, nhưng giờ hết cách. Bước xuống lầu, cô ngước lên, vô tình bắt gặp ánh mắt Cảnh Vân Chiêu đang từ cao xuống. Dù cách khá xa, cô vẫn giật thon thót: "Từ thiếu, chính là cô gái bên cửa sổ ..."