Nhìn Cảnh Vân Chiêu vẻ mang nặng tâm sự, Từ lão hừ lạnh một tiếng, mắng cô là "bà cụ non" gõ nhẹ lên trán cô một cái. lúc cô đang lưỡng lự mở lời , thì biệt thự đón thêm một vị khách.
Lê Thiếu Vân tay xách theo một hộp quà bước . Trong hộp chứa những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm săn lùng từ về. Nhìn thấy món quà, Từ lão lập tức tươi rạng rỡ, ánh mắt sáng bừng lên, vui vẻ nhận lấy.
"Những d.ư.ợ.c liệu đều hề rẻ ạ." Cảnh Vân Chiêu nhỏ giọng nhắc nhở.
Cái cách Từ lão nhận quà cũng thật là tự nhiên quá mức .
"Con nhóc là của nhà khác , nhận chút sính lễ thì ?" Từ lão trừng mắt, lập tức sai Từ Hành Uyên cất kỹ đồ, cứ như thể sợ Cảnh Vân Chiêu sẽ cướp .
" , của em cũng là của mà." Lê Thiếu Vân nhướng mày, ánh mắt ngập tràn ý mờ ám.
"Hôm nay huấn luyện ?" Cảnh Vân Chiêu liếc Từ lão, chút bối rối, vội vàng lảng sang chuyện khác.
Lê Thiếu Vân xuống bên cạnh, đưa tay vòng qua thành ghế sofa, khẽ luồn những ngón tay qua mái tóc cô. Động tác tuy quá suồng sã nhưng toát lên vẻ mật cực độ: "Nhớ em mà."
Khuôn mặt Cảnh Vân Chiêu lập tức đỏ bừng: "Từ lão vẫn còn ở đây..."
"Từ lão là từng trải mà." Lê Thiếu Vân đáp lời thẳng thắn.
Chỉ thấy Từ lão trừng mắt lườm Lê Thiếu Vân một cái, càu nhàu: "Con nhóc vẫn còn nhỏ, nhịn thì nhịn, nhịn thì đổi khác ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Nếu nể tình d.ư.ợ.c liệu quý hiếm mà Lê Thiếu Vân mang đến, giọng điệu của ông chắc chắn nhẹ nhàng như thế .
Nghe Từ lão , Cảnh Vân Chiêu bật , còn Lê Thiếu Vân cũng chịu yếu thế: "Từ lão, mấy tiểu bối mà ông quen gì ai đủ bản lĩnh cướp từ tay cháu. Hơn nữa, A Chiêu cũng chẳng thích bọn họ. Hàng xuất kho, đời miễn đổi trả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-855-nguoi-tung-trai.html.]
Từ lão khẽ vểnh râu. Ông mà ?
Trong những thanh niên cùng thế hệ, Lê Thiếu Vân là kẻ kiệt xuất. Năng lực xuất chúng, tính cách vinh nhục kinh. Đám thanh niên tài tuấn quả thực ít, nhưng nếu kẻ nào dám đắc tội với Lê Thiếu Vân, ngay lập tức sẽ nghiền nát thành cặn bã.
Khoan hãy đến ông nội của , chỉ tính riêng bản Lê Thiếu Vân, ngoài thể , nhưng ông nắm rõ. Dưới trướng là một đội ngũ tinh , tùy tiện chọn một cũng mang phận bối cảnh đủ dọa c.h.ế.t , và tất cả bọn họ đều nhất mực trung thành với .
Nếu vì sự chênh lệch tuổi tác và vai vế, Lê Thiếu Vân căn bản chẳng cần khách sáo với ông như .
Hơn nữa, nhớ dáng vẻ của tên nhóc đây: mắt để đỉnh đầu, tính tình xa cách, kiêu ngạo, là một con hổ đội lốt hồ ly. Bây giờ mặt ông ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến , âu cũng là nhờ thể diện của con nhóc Cảnh Vân Chiêu .
"Cậu bảo con bé là hàng hóa ? Tiểu t.ử nhà họ Lê, khinh quá đáng đấy." Tuy nhiên lúc , Từ lão căn bản quan tâm đến năng lực bối cảnh gì đó.
Ánh mắt Lê Thiếu Vân khẽ thu , tự trào mỉm : "Từ lão, thế nào thì món hàng đó cũng là cháu chứ? Lại còn là hàng tự dâng tận cửa. Hơn nữa, câu của cháu còn dứt, trong các tiểu bối mà ông quen quả thực ai sánh bằng cháu, nhưng phụ nữ khắp thiên hạ , càng ai thể so bì với A Chiêu. Nói cho cùng, là cháu chiếm một món hời tày đình. Ông là trưởng bối mà A Chiêu kính trọng nhất, để cháu mãi mãi giữ sự sủng ái , ông nương tay chiếu cố cháu nhiều hơn nhé."
là nịnh nọt trắng trợn.
Cảnh Vân Chiêu xong mà nổi hết da gà, chua đến ê cả răng.
Từ lão cũng chút kinh ngạc, đó khuôn mặt già nua khẽ đỏ lên, ông hắng giọng vẻ nghiêm túc: "Cậu... cũng khá lắm. Con nhóc loại mới nới cũ, một lòng một đối xử với nó, nhất định sẽ báo đáp xứng đáng."
Khóe miệng Cảnh Vân Chiêu giật liên hồi. Nhìn xem ông cụ kìa, cứ như thể cô là một nữ vương bá đạo đang kén cá chọn canh, vô cùng bất mãn với Lê Thiếu Vân .
"Từ lão dạy chí ." Lê Thiếu Vân híp mắt , gật đầu liên lụy.