Cảnh Vân Chiêu quá quen với tính khí của ông cụ nên chẳng thấy lạ.
Lúc , Từ lão trừng mắt lườm Bạch Du An, gắt gỏng: "Chỉ là lắm mồm."
Tuy trông vẻ hung dữ, nhưng trong ánh mắt tuyệt nhiên chút ghét bỏ nào.
"Từ lão, ông đường xa chắc ăn gì ạ? Mình tìm chỗ nào gần đây ăn chút gì nhé?" Cảnh Vân Chiêu lên tiếng hỏi.
"Ăn thì ăn, nhưng chỉ ăn cơm cháu nấu thôi. Bây giờ khu mua sắm xem thử, mua ít đồ nội thất ." Từ lão dịu giọng hơn một chút, chỉ tay về phía tòa nhà lớn mặt.
"Nội thất ạ? Vậy nhà..." Cảnh Vân Chiêu ngớ , chỉ ông cụ tiếp: "Có một căn nhà cũ, dùng để bào chế t.h.u.ố.c cũng tiện, chỉ là đồ đạc bên trong lắm. Trước khi đến cho vứt hết , thứ đều mới."
Bạch Du An cạnh nhướng mày , biểu cảm phần kỳ lạ.
Là ông chủ lớn, Cảnh Vân Chiêu giao cho việc chăm sóc Từ lão, đương nhiên nhất mực tuân lệnh. Thực thời gian qua, lời Từ lão đến thủ đô một chuyến, chỉ là Từ lão dặn cho Cảnh Vân Chiêu nên vẫn giấu. Mục đích đến đây cũng đơn giản, chỉ để dọn dẹp căn nhà Từ lão. Đó là nhà cũ, và đồ đạc bên trong cũng tuyệt đối hề tồi tàn.
Nội thất còn mới bảy tám phần, chỉ là màu sắc trầm, thoáng qua là phong cách của già.
Mục đích thực sự của Từ lão, chắc chắn là để Cảnh Vân Chiêu tự tay chọn những món đồ cô thích.
lúc Bạch Du An nhiều lời, Cảnh Vân Chiêu cũng nghĩ ngợi nhiều, đỡ ông cụ bước khu trung tâm thương mại.
Bên trong trung tâm hàng hóa vô cùng phong phú. Cảnh Vân Chiêu rõ cần mua những gì, liền hỏi: "Từ lão, nhà rộng ạ? Chỉ thiếu đồ nội thất thôi ?"
"Ngoài nhà bếp thiếu thứ gì thì những chỗ khác đều trống , cháu liệu mà sắm sửa. Chọn những màu sáng sủa một chút, bảo đóng thêm một cái tủ sách lớn để cháu dùng." Từ lão đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-831-vay-ban-khoi-bui-tran-gian.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Khóe miệng Cảnh Vân Chiêu giật giật, xem mua sắm quy mô lớn .
Bạch Du An đến đây để bàn chuyện hợp đồng với đối tác, Cảnh Vân Chiêu cũng giữ . Những việc khác đợi chọn xong đồ cho ông cụ tính tiếp, dù cũng vội.
Một già một trẻ thong thả dạo bước trong khu trung tâm thương mại rộng lớn.
Theo lời ông cụ, căn nhà đây dùng để bào chế t.h.u.ố.c, sân rộng, nhà xây ba tầng, phòng nào cũng rộng rãi, thể chứa khá nhiều đồ. Vì , Cảnh Vân Chiêu vung tay mua sắm hề do dự.
"Từ lão, chiếc ghế xích đu thế nào ạ? Làm từ chất liệu gỗ mềm, lên chắc sẽ thoải mái lắm." Cảnh Vân Chiêu gợi ý.
Từ lão gật gù: "Được đấy, đặt mua . Lấy luôn cái giá mây bên cạnh, để trồng chút hoa cỏ."
"Từ lão, ông cháu chẳng tin . Hoa cỏ trong sân chắc sống chẳng bao lâu ông mang phơi khô t.h.u.ố.c ?" Cảnh Vân Chiêu bật , đó cũng là sự thật. Cái sân đây của ông quả thực chẳng nổi một sinh vật sống nào.
"Con nhóc thối." Từ lão lườm cô một cái, tiếp: "Cháu là con gái, cũng nên ngắm hoa cỏ nhiều . Mới gặp bao lâu mà vấy bẩn khói bụi trần gian , bộ quần áo xí do bạn nam nào của cháu tặng chứ..."
Cảnh Vân Chiêu cúi đầu chiếc váy , chút á khẩu.
"Là Lê Thiếu Vân chọn ạ..." Cảnh Vân Chiêu lí nhí đáp.
Khuôn mặt già nua của ông cụ biến sắc: "Thằng nhóc đó mua ? Vậy cũng tạm."
Cảnh Vân Chiêu toát mồ hôi: "Từ lão, ông thiên vị cũng quá đáng đấy! Sao là mua, ông liền thấy tạm ngay ?"
Trước đây mỗi Lê Thiếu Vân đến gặp ông cụ, hai già trẻ trừng mắt chẳng ai nhường ai, bây giờ phản ứng kỳ lạ thế .