Được Cảnh Vân Chiêu nhắc nhở, sắc mặt bác bảo vệ trở nên nặng nề, cũng chút hối hận: "Cháu gái, thầy đó thực sự là ? Bác thấy trông cũng nhã nhặn lịch sự lắm, là hiểu lầm gì chăng... Ôi, bác phụ trách trông coi tòa nhà , nếu thực sự chuyện đồi bại đó, trong lòng bác áy náy lắm."
Cảnh Vân Chiêu lắc đầu: "Bác đừng suy nghĩ nhiều, chuyện liên quan gì đến bác ạ."
Bác bảo vệ tuổi xế chiều, nhà trường sắp xếp ông ở đây cũng chỉ mong ông công việc nhẹ nhàng một chút. Đại học A vốn dĩ tiếng là trong sạch, ai mà ngờ Đỗ Vinh Dương là một con sói đội lốt cừu? Hơn nữa tòa nhà cũ hiếm lui tới, bên trong khá bừa bộn lộn xộn. Thế gian gì bao nhiêu "nặng khẩu vị" đến mức đến một nơi như thế để loại chuyện đó.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Huống hồ, bác bảo vệ cũng thể lúc nào cũng dán mắt Đỗ Vinh Dương. Tòa nhà cũ nhỏ, thể theo mãi ? Trách nhiệm của ông là ghi chép , chứ bảo vệ tuần tra giữ gìn an ninh cho tòa nhà.
Giọng của Cảnh Vân Chiêu dường như mang theo một sức mạnh trấn an lòng . Bác bảo vệ tuy vẫn thở dài nhưng sắc mặt đỡ hơn một chút, bồn chồn đợi viện trưởng đến.
Sau khi Cảnh Vân Chiêu báo sự việc với Mạc Chính Diên, ông lập tức gọi ngay cho viện trưởng và chủ nhiệm khoa, hai lời, tức tốc lao đến đây.
Bước chân vội vã, mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo âu.
Cảnh Vân Chiêu quen giáo sư Mạc cũng một thời gian, hai hợp chuyện. Cô vốn lớn tuổi quý mến, giáo sư Mạc đối xử với cô chẳng khác nào cháu gái ruột. Những gì thể truyền đạt ông đều tận tình chỉ bảo giấu giếm, vô cùng quan tâm đến đời sống sinh hoạt hàng ngày của cô.
"Chuyện gì thế ? Tên súc sinh đó ?!" Giáo sư Mạc thấy Cảnh Vân Chiêu liền giận dữ quát hỏi.
"Lão Mạc, ông gấp cái gì? Chuyện vẫn kết luận..." Viện trưởng lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Người bạn già của ông cả đời vợ con. Trước đây ông từng định khuyên bạn tìm vài học trò thiết bồi dưỡng như con cháu trong nhà, nhưng đều từ chối. Ai ngờ bây giờ ông đối xử với Cảnh Vân Chiêu đến , gọi là cháu gái ruột cũng ngoa. Chỉ là cái dáng vẻ bênh vực nhà , quả thực khiến ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-826-ke-dao-duc-gia.html.]
"Viện trưởng, Tiểu Cảnh là học trò của . Nhân phẩm con bé thế nào nắm rõ trong lòng bàn tay, tuyệt đối bao giờ chuyện oan uổng cho khác!" Mạc Chính Diên mang vẻ kiêu ngạo.
"Thầy, viện trưởng, thầy Đỗ hiện đang ở trong phòng chứa xác. Ngoài , em còn ghi âm." Cảnh Vân Chiêu đưa điện thoại , đoàn lúc mới cất bước trong.
Cảnh Vân Chiêu bật ghi âm từ lúc Đỗ Vinh Dương mở lời rủ cô cùng đến tòa nhà cũ. File ghi âm chia hai đoạn. Gặp hạng như Đỗ Vinh Dương, cô đương nhiên phòng hờ một tay để tránh xảy những sự cố ngoài ý .
Trong tòa nhà vắng lặng, ngoài tiếng bước chân của mấy chỉ còn giọng của Đỗ Vinh Dương phát từ chiếc điện thoại.
Đoạn đầu Đỗ Vinh Dương năng khách sáo, sắc mặt viện trưởng vẫn còn khá bình thản, cảm thấy gì bất thường. khi đến đoạn thứ hai, sắc mặt ông lập tức tối sầm .
...
"Chụp ảnh? Thầy Đỗ chụp những bức ảnh như thế nào?"
"Em xem?! Đừng giả ngốc với . Em là con gái, thế nào cũng thể chống cự . Nếu em phối hợp một chút thì sẽ đỡ chịu khổ, bằng lát nữa chịu đựng chính là em đấy."
"Tự cởi !"
...
Mạc Chính Diên càng càng phẫn nộ. Cô học trò Cảnh Vân Chiêu khiến ông vô cùng hài lòng: ngoan ngoãn hiểu lễ nghĩa, vinh nhục kinh, thiên tư thông minh, bản tính lương thiện. Ông luôn tự hào về cô, thậm chí đôi khi còn lo sợ cô những kẻ xa bên ngoài vấy bẩn. mỗi nghĩ , ông tự lo bò trắng răng, suy nghĩ quá nhiều, vì dù Đại học A cũng là một môi trường .
ông ngờ, một kẻ đạo đức giả dám vuốt râu hùm, ức h.i.ế.p lên tận đầu học trò của ông!