Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 824: Ô nhục nhã nhặn

Cập nhật lúc: 2026-04-09 07:58:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Cảnh Vân Chiêu chỉ khẽ mỉm . Xem Đỗ Vinh Dương thủ đoạn của cô từ miệng Chu Mỹ Quân , thế thì thật đáng buồn cho .

 

"Chụp ảnh? Thầy Đỗ chụp những bức ảnh như thế nào?" Cảnh Vân Chiêu nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong túi áo, khẽ hừ một tiếng hỏi.

 

"Em xem?! Đừng giả ngốc với . Em là con gái, thế nào cũng thể chống cự . Nếu em phối hợp một chút thì sẽ đỡ chịu khổ, bằng lát nữa chịu đựng chính là em đấy." Đỗ Vinh Dương .

 

Vừa , lấy điện thoại : "Tự cởi !"

 

Cảnh Vân Chiêu lạnh: "Thầy chụp ảnh để uy h.i.ế.p ? Để dối với chủ nhiệm, giúp thầy gột rửa tội danh? Hay là hy vọng nhờ giáo sư Mạc vài lời , tránh cho thầy đ.á.n.h giá chức danh phó giáo sư, ? Giáo sư Đỗ, thầy cũng mang danh nhà giáo, lén lút loại chuyện , quả thực là ô nhục cho cái mác nhã nhặn của thầy."

 

"Hừ, miệng lưỡi em sắc bén. Cảnh Vân Chiêu, Mỹ Quân với , em chỉ là một đứa con gái từ quê lên, ỷ khuôn mặt xinh mà kiếm chút chác. Ngay cả Mạc Chính Diên cũng đỡ cho em. Nếu Mạc Chính Diên chỗ dựa, chủ nhiệm cũng chẳng lạnh nhạt với như ..."

 

"Hôm nay bộ quần áo em cởi . Ra ngoài cứ theo lời , nếu sẽ tung ảnh của em lên mạng, để em cả đời ngẩng mặt lên . Nếu giáo sư Mạc em lén lút là loại như , em nghĩ ông còn tiếp tục nhận em học trò ? Loại con gái như em, còn ở Đại học A nữa ?"

 

Đỗ Vinh Dương vô cùng tự tin.

 

Cảnh Vân Chiêu quả thực chỗ dựa, nhưng những chỗ dựa đó vững chắc ? Hoàn !

 

Mạc Chính Diên chỉ trúng tài năng của cô, nhưng cũng Mạc Chính Diên coi trọng nhân phẩm hơn cả. Nếu cô tiền đồ hủy hoại thì ngoan ngoãn lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-824-o-nhuc-nha-nhan.html.]

"Thầy Đỗ, cái điệu bộ đe dọa khác của thầy, vẻ đây đầu tiên nhỉ?" Cảnh Vân Chiêu hỏi.

 

"Bớt nhảm! Em cởi !?" Đỗ Vinh Dương gằn giọng, sải bước tiến tới.

 

Cảnh Vân Chiêu lùi hai bước, tiếp tục: "Những món đồ trong ngăn kéo của thầy Đỗ xem là dùng ngay trong trường học . Bao nhiêu nữ sinh thầy chà đạp? Thầy cũng dùng ảnh để uy h.i.ế.p họ ?"

 

"Em yên tâm, tuy em khuôn mặt xinh , nhưng hứng thú với em, sẽ đụng em ." Biểu cảm của Đỗ Vinh Dương kinh tởm tột độ, vươn tay định xé quần áo của Cảnh Vân Chiêu.

 

Cảnh Vân Chiêu mỉm . Khi còn kịp chạm cô, cô tung một cú đá thẳng tắp. Chỉ "bịch" một tiếng, cả Đỗ Vinh Dương ngã nhào bể ngâm t.h.i t.h.ể.

 

Thi thể trôi nổi mặt nước trông cực kỳ ghê rợn, màu thịt xám xịt như thịt xông khói. Đỗ Vinh Dương giật nảy , vội vàng bò . ngay chớp mắt, một t.h.i t.h.ể khác do Cảnh Vân Chiêu ném tới đè c.h.ặ.t xuống .

 

"Thầy Đỗ, thầy đừng qua đây, nếu em sẽ khách sáo ..." Cảnh Vân Chiêu cầm điện thoại, hét lớn micro một câu mới bấm dừng ghi âm.

 

Trên mặt cô hiện lên một nụ hiểm ác: "Thầy Đỗ, từ giờ phút trở , hành động của đều là tự vệ. Còn thầy, e là chịu đựng một chút ."

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Trong lòng Đỗ Vinh Dương run lên, kịp phản ứng cảm thấy cánh tay truyền đến một cơn đau dữ dội. Hắn rú lên t.h.ả.m thiết, nhưng đây là tòa nhà cũ, căn bản chẳng ai ở đây. Thêm đó, tầng hầm B1 còn một cánh cửa dày, cách âm cực , dù gọi rách cổ họng cũng chẳng ai đến cứu.

 

Cánh tay phế, Cảnh Vân Chiêu đè thẳng mặt úp xuống x.á.c c.h.ế.t . Lập tức, bộ khuôn mặt và miệng của Đỗ Vinh Dương một cuộc tiếp xúc mật với những t.h.i t.h.ể ngâm hóa chất. Đỗ Vinh Dương buồn nôn đến cực điểm, phản kháng, nhưng giây tiếp theo, những đòn tấn công bạo liệt của Cảnh Vân Chiêu như mưa đá trút xuống .

 

 

Loading...