Lê Thiếu Vân nhướng mày, khẽ nhích gần, khuôn mặt điển trai phóng to mắt Cảnh Vân Chiêu, cất giọng trầm thấp: "Rõ ràng là , còn cố cãi bướng ?"
"Không cãi bướng." Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu chút bối rối, vội lùi về một bước.
Thế nhưng, cánh tay cô ngay lập tức Lê Thiếu Vân kéo giật . Chỉ thấy một tay đỡ chiếc hộp giấy, khóe môi ngậm ý : "Đây là em đấy nhé? Nếu em hứng thú, vứt nó ."
Cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Ngay từ đầu gặp mặt, Cảnh Vân Chiêu giống như một bà cụ non, bất kể lúc nào cũng bày dáng vẻ điềm tĩnh. Dĩ nhiên, đó là tính cách của cô, cũng là điểm khiến tán thưởng. trong thâm tâm hiểu rõ, Cảnh Vân Chiêu chẳng qua chỉ đang dùng lý trí để kìm nén sự tò mò của độ tuổi nhằm tập trung những việc khác. Rất nhiều lúc, cô cũng mang theo nét nũng nịu của một thiếu nữ, chỉ là trong mắt cô, sự nũng nịu đó giống như một biểu hiện của sự yếu đuối, sợ rằng một khi bộc lộ sẽ khiến khác nghĩ cô dễ bắt nạt.
Nói tóm , cô giống hệt một con nhím xù lông, lúc nào cũng trong trạng thái phòng . mặt , cô giống một con cá nóc đáng yêu hơn, lượng độc tố cứ để dành đối phó với khác thì hơn.
Lê Thiếu Vân dứt lời, bàn tay liền nghiêng , chiếc hộp giấy dường như chực tuột khỏi tay .
Cảnh Vân Chiêu thấy , lập tức vươn tay đỡ lấy: "Bên trong là đồ sống đúng ? Rơi xuống đất sẽ hỏng mất."
"A Chiêu, em đáng yêu thế ?" Lê Thiếu Vân bật , ánh mắt xẹt qua một tia sủng nịnh, đẩy chiếc hộp đến mặt cô: "Quà mừng đỗ đại học cho em đấy, mở xem thử ."
"Cho em ?" Cảnh Vân Chiêu sững : "Là ch.ó con mèo con ?"
"Tự xem ."
Cảnh Vân Chiêu chút ngập ngừng. Dưới ánh đèn đường, vành tai cô bắt đầu nóng ran. Cô từng nghĩ sẽ nhận quà từ Lê Thiếu Vân. Dù rằng lúc cô đỗ thủ khoa, nhiều gửi quà chúc mừng, nhưng đa phần đều là những món đồ thiết thực dành cho học sinh, chẳng ai tặng thú cưng cả.
thừa nhận rằng, trong lòng cô thực sự vô cùng tò mò. Nghĩ ngợi một lát, cô vẫn giơ tay nhận lấy, cẩn thận mở nắp hộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-747-do-toi-ap-ra-day.html.]
Chỉ là khi thấy thứ bên trong, Cảnh Vân Chiêu liền ngây . Vài giây , khuôn mặt cô xẹt qua một tia kinh diễm: "Chim ? Là quạ đen ?"
"Không quạ đen thường, là loài quạ thông minh (độ nha). Lúc nhiệm vụ vô tình nhặt , chim c.h.ế.t , cái cục nợ là do tự tay ấp đấy." Thần sắc Lê Thiếu Vân lộ rõ vài phần cưng chiều.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Anh ấp á?" Khóe miệng Cảnh Vân Chiêu giật giật.
Câu kiểu gì cũng thấy sai sai?
"Chứ , mấy quả trứng khác rắn nuốt sạch , chỉ còn sót mỗi nó. Lúc đầu định đem luộc ăn, nhưng giống quạ chỉ thông minh cao, sánh ngang với tinh tinh cơ đấy, nên mang đến tặng em là hợp lý nhất." Lê Thiếu Vân đáp lời một cách nhẹ bẫng.
Tất nhiên, lý do chỉ .
Loài quạ xếp hàng chim ch.óc xinh , nhưng vô cùng thông minh, xảo quyệt, thậm chí còn bắt chước tiếng . Quan trọng nhất là, loài quạ tập tính sống đơn độc, ngoài bạn tình , chúng thường hợp tác với bất kỳ con chim nào khác, thể coi là một loại "chim phu thê" chung thủy.
Cảnh Vân Chiêu vốn chẳng nghĩ ngợi xa xôi đến thế, sự chú ý của cô sinh vật đen tuyền mắt thu hút.
Tuy sở hữu bộ lông đen nhánh, nhưng khác với nhiều loài chim thông thường, nó còn lấp lánh những vạt sáng màu xanh tím. Lông vũ mượt mà, chỉnh tề, cái cổ vươn cao kiêu hãnh, trong mỏ thế mà còn ngậm một bông hoa hồng.
Nó trông vẻ lớn lắm, chỉ mới mọc đủ lông đủ cánh, nhưng đôi mắt toát lên vẻ tinh vô cùng. Khi cô đưa tay trêu đùa, nó ngoan ngoãn nhả bông hoa hồng đang ngậm trong mỏ lòng bàn tay cô.
"A Chiêu~" Bất thình lình, con quạ mặt há mỏ, phát một âm điệu trầm thấp và phần kỳ lạ.