Cảnh Vân Chiêu ăn mặc khá đơn giản, chỉ một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp cùng quần short jeans, trông vô cùng mát mẻ, càng tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp.
"Lại thêm một đến bắt chuyện kìa, đây là thứ bảy đúng ?" Cách Lê Thiếu Vân chừng bốn năm mét, cô lờ mờ thấy tiếng một nữ sinh cạnh đó thì thầm.
" bạn nữ xinh thật đấy, chắc trai sẽ chịu chuyện vài câu thôi nhỉ? Dù nếu là , chắc chắn cũng hớp hồn ." Một nữ sinh khác phụ họa.
"Chưa chắc , trai là đang đợi , thể để mắt đến lạ . Với , mấy đến bắt chuyện lúc nãy hình như là đàn chị khóa , ai nấy đều ăn diện lộng lẫy, kết quả chẳng cũng chỉ nhận chữ ‘cút’ từ thôi ?"
…
Nghe , Cảnh Vân Chiêu chút kinh ngạc. Lê Thiếu Vân văng tục với con gái nhà ? Thật chẳng giống với tác phong của một quý ông như chút nào.
"Sao muộn thế còn đến đây?" Cảnh Vân Chiêu mỉm tiến gần, cất tiếng hỏi.
Dù cũng lâu gặp, Lê Thiếu Vân cất công đến thăm, thái độ của cô tự nhiên cũng trở nên mềm mỏng hơn.
Lê Thiếu Vân thẳng , ánh mắt đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt: "Xem em trải qua kỳ quân sự cũng tồi, Lão Nhị khó em chứ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cảnh Vân Chiêu lắc đầu: "Huấn luyện viên Thích việc công bằng. Em cũng đứa trẻ hư hỏng gây chuyện, khó em để gì?"
Công bằng? Khóe miệng Lê Thiếu Vân khẽ nhếch lên.
Quả thực, Lão Nhị là cổ hủ, nghiêm khắc và an nhất trong đám em. Cũng chính vì tính cách đó của nên mới sắp xếp để Lão Nhị huấn luyện viên chứ những khác. Dù cũng hề mong trong thời gian vắng mặt, phụ nữ mà "đặt cọc" những màn tiếp xúc quá gần gũi với em của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-746-quan-tam.html.]
"Nghe em đưa loại t.h.u.ố.c mỡ cầm m.á.u đó ?" Lê Thiếu Vân lên tiếng.
Trong lúc trò chuyện, Cảnh Vân Chiêu lờ mờ cảm nhận từ chiếc hộp giấy tay phát những tiếng sột soạt nho nhỏ, dường như bên trong đang chứa một sinh vật sống.
"Em bàn bạc xong xuôi với Thích Trung , chỉ là bảo còn báo cáo lên cấp , dù em cũng đưa điều kiện." Cảnh Vân Chiêu đáp, hỏi thêm: "Số t.h.u.ố.c trị thương em đưa cho dùng hết ? Nếu hết thì em vẫn còn đây."
"A Chiêu, em đang quan tâm xem thương đúng ?" Ánh mắt Lê Thiếu Vân lóe lên, nở nụ nửa miệng: "Yên tâm , mặc dù chút nguy hiểm, nhưng vẫn đủ khả năng tự bảo vệ . Ngược là em..."
Nói đoạn, đưa tay vò nhẹ mái tóc ngắn thanh thoát của cô: "Đáng tiếc thật, mái tóc ít nhất cũng một năm nữa mới dài ."
Dáng vẻ tóc ngắn của Cảnh Vân Chiêu trông vô cùng soái khí, đặc biệt là khi mặc áo sơ mi trắng, càng mang đến cảm giác thanh khiết và tươi mát. dù phần soái khí, cô hề giống một cô nàng tomboy, dẫu vóc dáng của Cảnh Vân Chiêu vẫn vô cùng quyến rũ. Chính cái dáng vẻ phần cấm d.ụ.c của cô càng khiến cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, buông mà nắm cũng chẳng xong.
Bàn tay Lê Thiếu Vân vương một mùi hương thoang thoảng, hề gay gắt. Sau khi xoa đầu cô hai cái, liền thong thả thu tay về.
Lần nào cũng .
Cứ như thể cô là thú cưng của , vò đầu mẻ trán xong liền bày vẻ mặt cao ngạo lạnh nhạt, khiến cô trách cũng chẳng mở lời nổi.
"Trong thùng giấy là cái gì ? Sao cảm giác như đồ sống thế?" Cảnh Vân Chiêu đưa tay vuốt mái tóc đang rối, nhịn bèn lên tiếng hỏi.
"Hứng thú ?" Nụ của Lê Thiếu Vân càng thêm đậm.
"Cũng tàm tạm, nếu thì thôi." Quen lâu, tính cách của Lê Thiếu Vân thế nào cô cũng thấu hiểu vài phần. Cô càng tỏ tò mò, sẽ càng cố tình úp mở.