Đỗ Vinh Dương cất thẻ ngân hàng ví, xuyên qua cửa kính xe lướt qua căn biệt thự bên ngoài, lặng lẽ nổ máy, phóng xe khuất.
Trên đường , gọi một cuộc điện thoại cho Chu Mỹ Quân.
"Mỹ Quân ? Cậu đây. Ngày mai là bắt đầu học , hôm nay chơi vui cháu?" Giọng của nồng đậm sự quan tâm và yêu thương.
Chu Mỹ Quân xưa nay vốn quý . Vừa thấy giọng , bao nhiêu oán khí trong lòng liền vơi mấy phần, cô nũng nịu kể lể: "Cậu ơi, hôm nay cháu và ngoài ức h.i.ế.p, thật sự tức c.h.ế.t ! Lại còn lừa mất mười vạn nữa chứ!"
"Mười vạn? Chuyện là thế nào?" Giọng Đỗ Vinh Dương bỗng lạnh .
Trong mắt , tiền của chị gái cũng chính là tiền của . Mười vạn đối với nhà họ Chu thể chẳng thấm tháp , nhưng đối với là một khoản tài sản nhỏ. Chỉ trong một ngày mà lừa mất, thật sự quá đáng tiếc.
"Dạo da cháu bắt nắng nên , mới cùng đến thẩm mỹ viện chăm sóc một chút. Ai ngờ đụng mấy kẻ đáng ghét, đặc biệt là cái đứa tên Cảnh Vân Chiêu! Cô những cấm cửa cho hai con cháu bước thẩm mỹ viện, mà còn dám chuỗi hạt tay là hàng giả. Hai bên cá cược tại chỗ, ai ngờ chuỗi hạt đó vấn đề thật, thế là thua mất mười vạn! Cứ nghĩ tới là cháu thấy cam tâm!"
"À đúng , chuỗi hạt đó là do mua giúp cháu ? Sao vấn đề cơ chứ?" Chu Mỹ Quân thêm.
Nhắc tới chuyện , giọng điệu cô bất giác mang theo vài phần oán trách.
Đỗ Vinh Dương sững một chút, ngay đó liền bày giọng điệu đầy áy náy: "Đều tại , cũng lừa . Haizz, cũng chỉ là một giáo sư quèn, rành rẽ mấy thứ . Biết thế chẳng học đòi mua trầm hương tỏ vẻ thanh tao gì."
"Cậu , cháu ý trách , chỉ là cảm thấy chịu thiệt thòi lớn như , trong lòng nuốt trôi cục tức thôi." Chu Mỹ Quân rầu rĩ.
"Cậu hiểu mà. cái đứa tên Cảnh Vân Chiêu mà cháu nhắc tới... là sinh viên trường Đại học A ?"
" ạ, mà còn chạm mặt cô đấy. Đợi khi nào đến trường cháu sẽ kể chi tiết hơn, tóm là chỉ cần thấy Cảnh Vân Chiêu, chắc chắn sẽ nhận ngay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-745-dem-hoi-ngo-tinh-lang.html.]
…
Hai cháu hàn huyên thêm vài câu mới cúp máy.
"Cảnh Vân Chiêu..." Đỗ Vinh Dương khẽ lẩm bẩm, ghi tạc cái tên lòng an tâm lái xe.
…
Màn đêm buông xuống, trường Đại học A mang theo một bầu khí náo nhiệt như đang mở hội. Cảnh Vân Chiêu về ký túc xá vài tiếng thì tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên. Nhìn dòng chữ ngắn ngủi màn hình, tim cô bất giác đập rộn lên một nhịp, vội vàng bước xuống giường định ngoài.
"Muộn thế còn ? Đừng là... gặp tình lang đấy nhé?" Hoắc Thiên Tiên c.ắ.n hạt dưa thong thả trêu chọc.
Cơ thể Cảnh Vân Chiêu cứng đờ: "Có bạn đến thăm , sẽ về nhanh thôi."
"Mười một giờ là đóng cửa ký túc xá đấy, nhưng nếu ngủ bên ngoài một đêm cũng chẳng . Đều là thanh niên cả, bọn hiểu mà!" Hoắc Thiên Tiên ha hả.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Khóe miệng Cảnh Vân Chiêu giật giật, vội vàng mở cửa ngoài, chẳng buồn đôi co thêm với cô nàng.
Tin nhắn là của Lê Thiếu Vân, báo rằng đang đợi cô ở cổng trường.
Cô đến Kinh Đô lâu mà vẫn gặp , nay cất công đến, đương nhiên cô ngoài gặp mặt.
Trong khuôn viên trường vẫn còn khá đông sinh viên, dẫu bầu khí mới mẻ của tân sinh viên vẫn còn nguyên vẹn, đến cũng thấy từng tốp dạo bước quen với môi trường. Khi Cảnh Vân Chiêu càng tiến gần đến cổng trường, cô loáng thoáng thấy vài nữ sinh đang chỉ trỏ về phía bên ngoài. Phóng tầm mắt , chỉ thấy Lê Thiếu Vân mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, khoác hờ chiếc áo gió màu đen vai, dáng vẻ nhàn nhã tựa đầu xe chờ đợi. Trên tay đang bưng một chiếc hộp giấy, chẳng rõ bên trong đựng thứ gì.