Sắc mặt Chu phu nhân tỏ rõ sự do dự, nhưng nếu từ chối thì cam tâm.
Mười vạn bà là bỏ nổi. Mặc dù chồng bà đồng tình với việc tiêu tốn mấy chục vạn để mua một chuỗi hạt, nhưng tiền sinh hoạt phí hàng tháng đưa cho bà cũng hề ít.
Quan trọng nhất là thể chứng minh chuỗi hạt của bà là thật, khiến đám Cảnh Vân Chiêu câm miệng. Nếu , bà còn mặt mũi nào mà bước chân ngoài giao thiệp? Hơn nữa, nếu chuỗi vòng đốt rụi thì con ranh sẽ đền tiền. Trước mặt bao nhiêu thế , nó thể quỵt nợ .
Đồ do chính tay em trai bà cất công mua giúp, thể là đồ giả chứ?
Chu phu nhân lạnh: "Được thôi, Cảnh Vân Chiêu, lát nữa cô sẽ hiểu thì nên khiêm tốn một chút, đừng lúc nào cũng ăn xằng bậy!"
Cảnh Vân Chiêu mím môi mỉm, thần thái lạnh lùng cao ngạo.
Chu phu nhân lập tức cởi chuỗi hạt . dẫu đây cũng là cửa ngân hàng, đông qua , nhãn quang dòm ngó cũng , nên họ đặc biệt thẩm mỹ viện, kiếm một chỗ xuống thong thả bàn chuyện.
"Chỉ cần lấy một hạt hoặc cắt một mẩu nhỏ đốt là đủ , cần lãng phí ." Thấy Chu phu nhân định đặt cả chuỗi hạt lên đĩa, Cảnh Vân Chiêu lên tiếng nhắc nhở.
Không cô bụng nghĩ cho Chu phu nhân, mà cô hiểu quá rõ bản tính chi ly tính toán của hai con nhà họ Chu. Chốc nữa kiểm chứng xong đây là trầm hương giả, hạt còn sót tuyệt đối sẽ khiến Chu phu nhân thấy là bốc hỏa, đốt hết thì còn gì thú vị nữa?
Nghe , Chu Mỹ Quân lập tức thò tay bứt một hạt xuống.
Đùa , món đồ mỗi hạt đều vô cùng đắt đỏ, vô duyên vô cớ đốt sạch hết thì phí phạm bao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-740-kiem-chung-that-gia.html.]
Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu ánh lên ý , cô nhàn nhã tựa lưng ghế sofa.
Chẳng mấy chốc, nhân viên phục vụ mang mồi lửa tới. Dưới sự chứng kiến của bao , ngọn lửa kề sát viên "tử nhân trầm". Hai mắt con Chu phu nhân trợn trừng, nét mặt phần trịnh trọng và nghiêm túc, nhưng dẫu , ánh mắt vẫn giấu nổi sự tự tin.
Bên trong t.ử nhân trầm chứa tinh dầu nên dễ bắt lửa. Chẳng mấy chốc, tiếng "xèo xèo" vang lên, ngọn lửa bùng lên. Cùng lúc đó, trong khí lập tức lan tỏa một mùi hôi thối nồng nặc, gai mũi đến mức vội vàng đưa tay bịt kín mũi miệng.
Mặc dù trầm hương là món đồ quá phổ biến, nhưng ai cũng đặc tính của nó, khi cháy tuyệt đối thể nào tỏa cái mùi kinh tởm và đáng sợ đến thế !
Hoắc Thiên Tiên híp mắt tít . Mười vạn đối với cô chẳng bõ bèn gì, nhưng là một điềm báo may mắn. Huống hồ còn chứng kiến vẻ mặt tức tối hỏng bét của hai con nhà , đúng là buồn c.h.ế.t mất.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Chát" một tiếng, bàn tay Chu phu nhân đập mạnh xuống bàn: "Không thể nào, món đồ do chính em trai mua cho cơ mà. Không thể nào là đồ giả , cô bỏ thêm thứ gì bẩn thỉu trong ?!"
Em trai bà thể lừa gạt bà ? Món đồ trị giá mấy chục vạn cơ mà!
"Ha ha, tay bà vẫn còn một đống hạt đấy thôi. Không tin thì bà cứ tự đốt từng hạt một mà xem." Cảnh Vân Chiêu lạnh, vẻ mặt khiếp sợ đan xen phẫn nộ của Chu phu nhân, cố tình thêm dầu lửa: "Thì món đồ do chính em trai bà mua. là phòng cướp đêm dễ, phòng cướp ngày khó. Xem Chu phu nhân nên quản lý những xung quanh , nếu thể đổ hàng giả lên đầu em trai, còn thì ? Không em trai bà cam tâm tình nguyện gánh giùm vũng nước đục nữa ."
Ban đầu Chu phu nhân còn cực kỳ tự tin, chứng tỏ món đồ ắt hẳn là do bà vô cùng tín nhiệm tặng. Những lời của Cảnh Vân Chiêu rõ ràng là cố ý chọc ngoáy, biến Chu phu nhân thành một bà chị tồi tệ thua cược nhưng giở trò chí phèo ăn vạ, uất ức mà thể thốt nên lời.
Đợi khi bà trở về, chắc chắn sẽ để yên cho em trai . Người phụ nữ khó ưa như Chu phu nhân, nếu chuốc thêm cho bà chút rắc rối thì Cảnh Vân Chiêu cam tâm cho .