Cách gọi mật "Vân Chiêu" của Tiêu Hải Thanh khiến ít bất ngờ. Hóa cô gái đang tay cứu cũng tên là Vân Chiêu. Sự việc càng thêm phần kỳ lạ khi cô nữ sinh tự xưng là thủ khoa ở băng ghế đó cũng mang cái tên Cảnh Vân Chiêu. Quả thực là một sự trùng hợp đến khó tin.
Chỉ một lát , ông cụ từ từ thở đều trở : "Thôi... đừng ồn ào nữa..."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Biết sẽ gây chuyện lớn thế , ông chẳng lên tiếng nhắc nhở cô nhóc gì cho mệt.
"Tình trạng sức khỏe của ông gì đáng lo ngại ạ, nhưng ông cố gắng giữ bình tĩnh, tránh xúc động mạnh nhé." Cảnh Vân Chiêu ân cần dặn dò.
Người lớn tuổi, cơ thể vốn dĩ nhiều bệnh tật tiềm ẩn, khó lòng chịu đựng những cú sốc lớn. Cũng may sự việc quá nghiêm trọng, ông cụ chỉ khó thở do quá lo lắng, tức giận chứ mắc bệnh nan y gì.
"Cháu là..." Ông cụ Cảnh Vân Chiêu với ánh mắt dò xét.
"Cháu tên là Cảnh Vân Chiêu." Cảnh Vân Chiêu rành rọt giới thiệu.
Bầu khí xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.
Cô ả tên Đào Cáp thấy cái tên thì giật b.ắ.n , vội vàng bật dậy, chằm chằm về phía Cảnh Vân Chiêu.
Cảnh Vân Chiêu? Làm gì chuyện trùng hợp đến ... ngẫm , chuyện thể xảy . Sắp đến ngày nhập học của Đại học A, Cảnh Vân Chiêu là huyện Hoa Ninh, khả năng hai chung một chuyến tàu là cao!
"Cô tên Cảnh Vân Chiêu? Vậy cô ... Trùng họ trùng tên ? Trùng hợp đến mức cơ ?" Một nam sinh kinh ngạc thốt lên.
"Trùng hợp thật đấy. Mà trùng hợp hơn nữa là Vân Chiêu nhà chúng cũng đỗ Đại học A, và điểm cũng vặn đạt 749 điểm." Tiêu Hải Thanh mỉm nhẹ nhàng, nhưng lời mang sức nặng ngàn cân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-676-trung-hop-den-the-sao.html.]
Ý tứ đằng câu quá rõ ràng.
Mọi xung quanh đều trao ánh đầy nghi hoặc và ngạc nhiên. Có nhanh ch.óng nắm bắt vấn đề, vội vàng thốt lên: "Vậy tức là cô mới chính là Cảnh Vân Chiêu - thủ khoa kỳ thi đại học?! Còn cô thì ? Vừa nãy cô còn tự nhận là thủ khoa cơ mà..."
"Ồ! Hóa cô là đồ rởm? Cô lừa dối chúng đấy ?!"
Đào Cáp mặt cắt còn một giọt m.á.u, ngờ bản xui xẻo đến mức !
Trong lòng cô ả dâng lên sự uất ức tột cùng. Vốn dĩ cô ả ý định mạo danh Cảnh Vân Chiêu, chỉ là do những xung quanh tự động gán ghép cô ả với cái tên đó. Làm cô ả "bản tôn" xuất hiện ngay cùng một chuyến tàu, thậm chí...
Chỗ của họ còn kề sát , chỉ cách một lối nhỏ hẹp!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Đào Cáp, mang theo vô vàn những cảm xúc đan xen. Cô ả hoảng loạn tột độ.
ngẫm nghĩ , dẫu cũng chỉ là những xa lạ tình cờ gặp gỡ một chuyến tàu, chẳng lý do gì hoảng sợ tức giận vì một chuyện cỏn con. Cô ả liền cố gắng lấy bình tĩnh, cất giọng biện minh: " tên là Đào Cáp, cần bằng ánh mắt như . Từ đầu đến cuối, từng nhận là Cảnh Vân Chiêu. chỉ đỗ Đại học A thôi! Hơn nữa, cũng hề dối. Dù điểm của sánh bằng Cảnh Vân Chiêu, nhưng cũng hạng xoàng ."
Lời giải thích của cô ả khiến bầu khí chìm im lặng.
Nhiều ngẫm , quả thực hề thấy cô ả xưng tên.
"Lúc đầu đúng là hề phủ nhận, nên tớ cũng mặc kệ thèm bóc mẽ. nếu tớ nhớ lầm, đó với bạn nam rằng việc đỗ thủ khoa chẳng liên quan gì đến bọn họ, đúng ?"
Cảnh Vân Chiêu thẳng dậy, giọng đanh thép: "Chắc hẳn ai cũng hiểu ý nghĩa của hai chữ 'thủ khoa'. Cậu chẳng khác nào ngầm thừa nhận là Cảnh Vân Chiêu. Nếu chỉ mượn danh tớ để chuyện phiếm, tớ cũng chẳng thèm bận tâm. đằng , bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của lớn tuổi, thậm chí còn to tiếng quát tháo. Hành động của chẳng khác nào đang bôi nhọ danh dự của tớ. Giờ sự việc bại lộ, cảm thấy nợ tớ và những xung quanh một lời xin ?"