Sự ồn ào của một vài phụ nhanh ch.óng lan rộng, biến thành chủ đề bàn tán sôi nổi của cả lớp về việc nên tiếp tục duy trì tiết thể d.ụ.c . Ngay cả Thầy Tề cũng cuốn vòng vây chất vấn của các bậc phụ , gương mặt hiện rõ sự bối rối và bất lực.
Cứ đến thời điểm hàng năm, các bậc phụ như những con sói đói khát thành tích, chỉ hận thể bắt ép con cái vùi đầu sách vở 24/24 giờ một ngày.
"Thầy Tề, thầy lên tiếng chứ, rốt cuộc thì bao giờ lớp mới hủy bỏ tiết thể d.ụ.c? Không thể mang tương lai của bọn trẻ trò đùa !" Một phụ sốt sắng lên tiếng thúc giục.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Khóe miệng Thầy Tề giật giật. Một tuần cũng chỉ vỏn vẹn hai tiết thể d.ụ.c, mà họ cường điệu hóa lên thành vấn đề liên quan đến cả tương lai?
"Chuyện ... là quyết định từ phía ban giám hiệu nhà trường..." Thầy Tề ngập ngừng giải thích.
"Vậy tại các lớp khác hủy mà lớp Một thì ?" Một khác tiếp tục vặn vẹo.
lúc căng thẳng leo thang, Lê Thiếu Vân bỗng hừ lạnh một tiếng: "Em nào tham gia tiết thể d.ụ.c thì cứ đến gặp để trao đổi. Có ai ?"
Chỉ một câu ngắn gọn, dứt khoát, cả căn phòng lập tức chìm im lặng.
"Mẹ, đừng nữa..." Nếu cứ tiếp tục phàn nàn, e rằng những tiết học của họ sẽ càng thêm phần "địa ngục" mất. Hơn nữa, mặc dù tiết thể d.ụ.c quả thực mệt mỏi, nhưng mang đến nhiều trải nghiệm thú vị. Thầy Lê còn truyền đạt cho họ ít kỹ năng phòng vô cùng thực tế và hữu ích.
"Cái gì mà đừng nữa! Chuyện liên quan trực tiếp đến việc học hành, thi cử, thương lượng gì hết! Con tưởng trong giờ thể d.ụ.c bọn con những trò gì ? Có thời gian rảnh rỗi chơi bời thì thà để dành mà thêm vài cuốn sách còn ích hơn!" Một bà giọng lanh lảnh lập tức phản bác.
Tiếng quát tháo của bà khiến bầu khí trong lớp bỗng chốc trở nên ngột ngạt, căng thẳng. Những nụ xã giao ban đầu biến mất, đó là sự bao bọc, bảo vệ con cái một cách thái quá.
Lê Thiếu Vân nắm lấy tay Cảnh Vân Chiêu, kéo cô dậy và bước lên phía bục giảng. Anh cất cao giọng: "Có vẻ như các vị phụ ở đây đều coi trọng tương lai của con em , vì tương lai mà sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả sức khỏe của chúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-638-kham-benh.html.]
"Thầy là ý gì?" Một phụ lên tiếng chất vấn.
"Các học sinh lớp Một đều thành tích học tập xuất sắc, đúng nào?" Lê Thiếu Vân nhạt, đưa một câu hỏi tưởng chừng như hiển nhiên.
"Tất nhiên là ." Những phía đồng loạt gật đầu xác nhận, trong giọng vẫn phảng phất niềm tự hào giấu giếm.
Lê Thiếu Vân nhướng mày, tiếp tục: " thành tích của các em phần lớn đều đạt nhờ việc ngày đêm vùi đầu sách vở, quên ăn quên ngủ. Tuy nhiên, việc thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, hoặc đôi mắt nghỉ ngơi đầy đủ sẽ gây những hệ lụy khôn lường cho sức khỏe. Trong các giờ học của ... sẽ hướng dẫn các em một kỹ năng tự vệ cơ bản. Những bài tập chỉ giúp đảm bảo an cá nhân mà còn giúp cơ bắp vận động, tinh thần thư giãn , lợi cho sức khỏe." Lê Thiếu Vân mỉm , hướng ánh mắt về phía Cảnh Vân Chiêu: "A Chiêu nhà chúng cũng am hiểu đôi chút về y lý, là để em giải thích rõ hơn cho nhé."
Dứt lời, nở một nụ đầy ẩn ý, đưa mắt Cảnh Vân Chiêu.
Khóe mắt Cảnh Vân Chiêu giật thót một cái. Nhìn những ánh mắt hoang mang, khó hiểu của đổ dồn về phía , cô cảm thấy vô cùng cạn lời. Tuy nhiên, dù Lê Thiếu Vân cố tình lôi cô cuộc, nhưng cô tán thành với quan điểm mà truyền đạt.
"Thành tích học tập xuất sắc của các bạn học sinh phần lớn là kết quả của sự miệt mài, quên ăn quên ngủ. việc để thần kinh và thị lực liên tục hoạt động trong trạng thái căng thẳng cao độ mà nghỉ ngơi sẽ gây tổn hại lớn đến sức khỏe. Thầy Lê... Trong giờ học, thầy Lê sẽ hướng dẫn các bạn những kỹ năng tự vệ. Việc chỉ nâng cao khả năng bảo vệ bản mà còn giúp giãn gân cốt, thư giãn tinh thần, ích cho việc duy trì một cơ thể khỏe mạnh." Cảnh Vân Chiêu từ tốn giải thích.
Mọi trong phòng ngẩn một lúc. Vị phụ giọng lanh lảnh ban nãy tiếp tục lên tiếng: "Cảnh Vân Chiêu, những điều cháu chúng đều hiểu cả. thời gian chỉ còn đúng một năm nữa thôi. Vượt qua một năm đầy thử thách , bọn trẻ nghỉ ngơi, thư giãn thế nào cũng ."
Cảnh Vân Chiêu nhíu mày, đồng tình với quan điểm .
Một năm? Nghe vẻ ngắn ngủi, nhưng nếu cứ tiếp tục bào mòn sức lực như , đừng là một năm, chỉ cần vài tháng thôi cũng đủ để gây những hậu quả nghiêm trọng.
Nếu vài phút Cảnh Vân Chiêu còn giữ thái độ lịch sự, chừng mực, thì ngay khi câu đó, khí thế của cô bỗng đổi . Cô mạnh mẽ bước thẳng về phía .
Lướt ánh mắt qua con trai của phụ nữ nọ, cô chủ động với tay bắt mạch cho . Một lát , cô khẽ hừ lạnh một tiếng, rành rọt lên tiếng: "Thưa cô, sắc mặt con trai cô nhợt nhạt, quầng thâm mắt rõ rệt. Nhìn qua cũng đủ đang trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng, chắc hẳn tối nào cũng thức quá nửa đêm mới chịu chợp mắt. Hôm nay là ngày họp phụ , căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh vã như tắm, rõ ràng là đang nơm nớp lo sợ cô sẽ hài lòng về . Tâm trạng bất nếu chỉ xảy một hai ngày thì , nhưng nếu cứ kéo dài liên tục thì hậu quả sẽ khôn lường."