Tiêu Hải Thanh dịu dàng, nhưng nụ khiến Giang Dung giật thon thót, khẽ run lên bần bật.
Sở dĩ hôm nay mụ đến muộn là vì thành phố Ninh cách huyện Hoa Ninh mấy tiếng đồng hồ chạy xe. Mụ dậy từ lúc trời còn tờ mờ sáng để chuẩn xuất phát. Khổ nỗi, vì dậy quá sớm nên mụ lỡ kinh động đến giấc ngủ của Tiêu Đạo An. Sẵn cơn thịnh nộ buổi sáng, ông lôi mụ đ.á.n.h cho một trận tơi bời hoa lá.
"Xin... xin con..." Giang Dung rối rít xin .
Sắc mặt Tiêu Hải Thanh bỗng chốc lạnh tanh: "Dì Giang, dì định hôm nay bù đắp tất cả những lời xin còn thiếu sót trong mấy năm qua luôn một thể ?"
Giang Dung tức thì câm nín, dám hó hé nửa lời.
Trước đây, mụ bao giờ sợ Tiêu Hải Thanh. hiện tại, nỗi sợ hãi ăn sâu trong xương tủy. Trước mặt Tiêu Đạo An, mụ luôn cố gắng ngoan ngoãn, phục tùng, dám hó hé nửa lời, chỉ sợ lỡ miệng sai một câu là chuốc lấy những tháng ngày sống bằng c.h.ế.t.
Giang Dung nép bên cạnh Tiêu Hải Thanh, bộ dạng nơm nớp lo sợ, bất an của mụ khiến những xung quanh cảm thấy vô cùng kỳ quặc.
Ngay cả Tô Sở cũng ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .
"Chị họ, lát nữa cái bà dì xa liệu Hải Thanh mặt các bạn trong lớp ? Thật hiểu nổi tại Hải Thanh đồng ý để Giang Dung đến dự họp phụ , nhỡ bà giở trò phá đám thì ?" Tô Sở lo lắng thì thầm với Cảnh Vân Chiêu.
"Em đúng là ' ăn no kẻ c.h.ế.t đói'." Cảnh Vân Chiêu nhẹ, đáp lời.
Trong cái lớp học , lẽ thấu hiểu Tiêu Hải Thanh nhất chỉ mỗi cô mà thôi. Ở những buổi họp phụ thế , ai nấy đều bố kề cạnh, dẫu bố vắng mặt thì cũng lớn trong nhà đại diện tham dự. Chỉ cô và Tiêu Hải Thanh là luôn lủi thủi một , đối mặt với những ánh mắt khác thường của bạn học, chịu đựng sự soi mói của các bậc phụ .
Cảm giác đó kéo dài suốt từ một tuần cho đến một tuần buổi họp phụ , gần như lúc nào cũng hứng chịu những ánh ái ngại .
"Sự thương hại" là thứ v.ũ k.h.í vô hình nhưng tính sát thương cao nhất. Nó ngừng nhắc nhở bạn rằng, bạn thật đáng thương, bạn thật yếu đuối và hèn mọn.
Sở dĩ hiện tại cô còn để tâm đến những ánh mắt đó nữa, là bởi cô trưởng thành, vượt qua cái độ tuổi nhạy cảm . ở kiếp , đúng thời gian , trong thâm tâm cô cũng từng cảm thấy vô cùng tủi và chạnh lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-636-ba-doi-moi-tu-duoc-phuc-phan.html.]
Dù chỉ một đến tham dự, vẫn còn hơn là bên cạnh trống trải, cô đơn.
Hơn nữa, những việc Giang Dung đang lúc chính là những việc đây mụ ghét cay ghét đắng nhất. Giờ lặp lặp những việc thích, thực hiện trách nhiệm mà vốn dĩ luôn trốn tránh, cảm giác đó đối với mụ chắc chắn là sự t.r.a t.ấ.n tinh thần tột độ.
Chẳng bao lâu , lớp học chật kín . Tô Sở và Cam Cẩn Thần nhíu mày ngoài hành lang: "Lạ thật, ông ngoại vẫn đến nhỉ?"
"Chẳng hẹn ?" Cậu bạn lẩm bẩm.
"Ông ngoại của hai cháu ? Hôm nay ông đến ." Mẹ của Tô Sở xoa đầu con gái, nhẹ nhàng giải thích: "Hồi nãy một thầy giáo gọi điện cho ông, báo rằng tham dự buổi họp phụ ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Câu khiến cả đám sững sờ.
"Không lẽ là... thầy Lê ..." Tô Sở ngạc nhiên thốt lên. Lời kịp dứt, từ ngoài cửa xuất hiện một bóng dáng cao ráo, toát lên vẻ oai phong lẫm liệt.
Lê Thiếu Vân ung dung bước lớp. Khi ngang qua thầy Tề, mỉm : " đến gặp A Chiêu nhà chúng . Thầy Tề, lát nữa thầy nhớ dành nhiều lời khen ngợi cho em nhé, ?"
Khuôn mặt già nua của thầy Tề giật giật liên hồi.
"Em Cảnh Vân Chiêu lúc nào cũng giữ vững vị trí thủ khoa của khối, quả là một học sinh xuất sắc." Thầy Tề đáp lời một cách gượng gạo.
Thầy đương nhiên là khen ngợi , nhưng cần cái tên nhóc họ Lê mở miệng dặn dò chứ?
Từ ngày gã chuyển đến trường giáo viên, trường học thật sự... trở nên ồn ào, náo nhiệt hẳn lên. Ngày nào cũng mấy cô nhóc chạy tới hỏi han thông tin về thầy Lê. Ông mà ?
"Tất nhiên , A Chiêu nhà chúng chỉ xinh mà còn vô cùng thông minh. Thầy Tề đúng là phúc ba đời mới một học sinh xuất sắc như ..."
Nói đoạn, trong sự ngỡ ngàng, cạn lời của tất cả , Lê Thiếu Vân sải bước tiến thẳng về phía Cảnh Vân Chiêu.