Cảnh Vân Chiêu khựng , trong mắt ngập tràn sự ngỡ ngàng.
Trên đời , chuyện hắt hủi con gái thì nhan nhản, nhưng vì con gái mà từ mặt cả con trai thì quả là chuyện lạ đời. Song, ngẫm tính khí khác của lão y sư Từ, cái tư tưởng trọng nam khinh nữ cổ hủ chắc chắn chẳng chỗ trong ông. Thế mới hiểu vì ông lão dọn đến sống ở huyện Hoa Ninh ngần năm mà vẫn bặt vô âm tín, chẳng thấy con cái nào lui tới tìm kiếm.
Cô thường xuyên lui tới sân nhỏ , nhưng cho đến nay, " lạ" duy nhất cô tình cờ chạm mặt ở đây cũng chỉ mỗi Lê Thiếu Vân.
"Chú... Sư của chú, tức là con gái của ông cụ, rốt cuộc xảy chuyện gì ạ?" Cảnh Vân Chiêu ngẫm nghĩ một lát lên tiếng hỏi.
Cô vốn dĩ thích tọc mạch chuyện bao đồng, nhưng gắn bó với lão Từ lâu như mà về quá khứ của ông cô mù tịt. Đôi khi buông một lời quan tâm, an ủi ông lão mà chẳng bắt đầu từ , thật sự lúng túng.
Từ Hành Uyên ngừng tay, khuôn mặt thoáng nét hoài niệm, phảng phất nỗi buồn man mác.
"Thực bọn chú cũng rõ ngọn ngành. Thời đó thông tin liên lạc tiện lợi như bây giờ. Nghe em bỏ nhà theo một đàn ông. Người con trai trưởng của sư phụ những nhắm mắt ngơ mà còn ngấm ngầm tiếp tay, giúp hai họ đến định cư ở huyện Hoa Ninh . cụ thể sống ở thì chẳng ai , chỉ thấy mỗi tuần đều đặn gửi thư về nhà báo bình an. Thế đùng một cái, những lá thư bặt vô âm tín. Gã đàn ông cùng em đột ngột xuất hiện ở Kinh đô. Bất kể bọn chú gặng hỏi thế nào, gã cũng cạy miệng chịu hé răng nửa lời về tung tích của sư , sống c.h.ế.t chẳng ai ."
"Sư phụ cưng chiều cô con gái nhất. Kể từ ngày Tiêm Lan mất tích, ông giam trong phòng, ngày ngày chìm đắm trong men rượu và việc bào chế t.h.u.ố.c. Hai vị thiếu gia trong nhà cũng hết cách, chỉ đành tung tìm kiếm khắp nơi. Ròng rã mười mấy năm trời, tin tức vẫn biệt tăm biệt tích. Sư phụ lẽ cũng tự già, hy vọng ngày càng mong manh, nên mới quyết định chuyển đến sống ở nơi cuối cùng con gái mất tích, ông trời thương xót cho tình cờ gặp ."
Kể đến đây, Từ Hành Uyên sang Cảnh Vân Chiêu: "Sư phụ ban đầu còn nghi ngờ cháu thể là cháu ngoại của ông . đáng tiếc, tuổi tác khớp."
Trong suốt quãng thời gian sư bỏ trốn cùng gã đàn ông tên Lý Thiên Dật đó, từng hai con. Hơn nữa, khi Lý Thiên Dật Kinh đô cũng chẳng hề đả động gì đến chuyện . Giả sử cô m.a.n.g t.h.a.i khi mất tích, thì tuổi tác của đứa bé cũng thể lớn bằng Cảnh Vân Chiêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-608-chuyen-qua-khu.html.]
Cảnh Vân Chiêu lắng , khẽ mỉm .
"Cháu ước gì một ông ngoại giống như ông Từ đây, tính tình tuy chút gàn dở nhưng hợp rơ với cháu." Cảnh Vân Chiêu đáp.
"Chú nghĩ cháu chính là món quà ông trời ban xuống để xoa dịu nỗi đau mất con của ông cụ đấy. Từ ngày cháu, sư phụ vui vẻ, cởi mở hơn hẳn. Ông cũng lời cháu, tuy vẫn còn thích uống rượu nhưng cũng điểm dừng. Chứ á, say bí tỉ tối ngày là chuyện như cơm bữa." Từ Hành Uyên tiếp lời.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cảnh Vân Chiêu tủm tỉm . Thấy ông cụ ưu ái đến , cô thầm nhủ lát nữa nấu thêm cho ông một món ngon mới .
Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu ánh lên sự dịu dàng. Khi bóng chiều chạng vạng buông xuống, cô cặm cụi thu dọn từng mẻ d.ư.ợ.c liệu đang phơi nắng mang kho. Lê Thiếu Vân cũng ý, chẳng cần lão Từ lên tiếng đuổi khéo vội vàng xắn tay áo phụ giúp, dẫu cho chỉ nhận cái lườm xéo xắt của Cảnh Vân Chiêu.
Ngày nào cũng tò tò theo lưng cô đành, còn mượn danh " gương cho học sinh" để giám sát cô, rõ ràng là kiếm cớ đến đây lừa rượu uống chùa!
Biểu cảm của Cảnh Vân Chiêu càng phong phú, Lê Thiếu Vân càng thấy thú vị. Với vóc dáng cao ráo, lẽo đẽo theo cô, thỉnh thoảng ghé sát tai cô thì thầm vài câu. Cảnh tượng trông vẻ vô cùng ấm áp, ngọt ngào, chỉ tiếc là bản Cảnh Vân Chiêu chẳng hề .
Khi công việc lặt vặt gần như tất, tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên.
Cảnh Vân Chiêu mở cửa , đập mắt là khuôn mặt căng thẳng, lo âu của Cam Cẩn Thần.