Tiêu Hải Thanh dứt lời, Tô Sở mím môi, loay hoay chạy quanh cô nàng như con ruồi mất đầu, trong lòng sốt ruột nhưng rụt rè dám lên tiếng.
Cô bé luôn cảm thấy dáng vẻ lúc của Tiêu Hải Thanh thật đáng sợ. Chẳng nhẽ cô thấy trận đòn hôm đủ thấm, nay vác xác đến tận cửa để "tái chiến" một trận nữa ?
Tô Sở thừa nhận cái gan như Tiêu Hải Thanh. Nếu đổi là cô bé, khi trải qua chuyện tày trời như , e rằng trốn biệt trong phòng mười bữa nửa tháng dám ló mặt ai, thậm chí khi còn mất luôn cả dũng khí để tiếp tục sống. Làm can đảm để "khắc sâu ký ức" chứ? Hơn nữa, những đoạn ký ức kinh hoàng , mỗi nhớ đều đau đớn như d.a.o cứa, gì đến chuyện giáp mặt kẻ bạo hành .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tô Sở chớp chớp mắt Tiêu Hải Thanh, bỗng dưng cảm thấy so với cô nàng và Cảnh Vân Chiêu, bản quả thực yếu đuối, kém cỏi vô cùng.
Mỗi khi gặp chuyện, cô bé chỉ lóc, cuống cuồng lo lắng, sợ hãi đến mất mật. Bình thường thì mạnh miệng lắm, nhưng đến lúc hữu sự chẳng nên trò trống gì.
"Hải Thanh, đừng ? Tên James đó xa lắm, đến đó chắc chắn tâm trạng sẽ tồi tệ hơn đấy." Tô Sở rụt rè khuyên nhủ.
Là một thằng con trai, Cam Cẩn Thần tình cảnh càng lúng túng, mở lời an ủi . đồng tình với Tô Sở. Dẫu Tiêu Hải Thanh cũng chỉ là một cô gái, cớ gì gồng tỏ mạnh mẽ đến thế? Có những chuyện, cứ trốn tránh, nhắm mắt cho qua cũng sẽ thôi. Mọi thứ đều thể bắt đầu , chắc chắn sẽ ngày mây mù xua tan, ánh nắng chan hòa rực rỡ.
Tiêu Hải Thanh đầu Tô Sở, đưa tay nhéo nhẹ lên má cô bé một cái.
Trong nhóm bạn bọn họ, lẽ sống vô tư, tự tại nhất chính là Tô Sở.
Cảnh Vân Chiêu độc lập, kiên cường, luôn một đương đầu với vô vàn sóng gió. Đường T.ử Hoa tuy là thái t.ử gia nhà họ Đường, khoác lớp áo vàng son lấp lánh, nhưng ốm đau bệnh tật suốt mười mấy năm trời, lay lắt như ngọn đèn gió. Chưa kể, chốn hào môn nhà họ Đường rình rập đầy những âm mưu quỷ kế, lẽ vì mà luôn trốn tránh ở huyện Hoa Ninh, chịu về.
Cam Cẩn Thần so vẻ nhẹ nhõm hơn, nhưng dẫu cũng là con trai trưởng, ông nội Cam quản giáo vô cùng nghiêm ngặt, kỳ vọng sẽ nối nghiệp y thuật gia truyền.
Chỉ Tô Sở là gia đình êm ấm, họ hàng hòa thuận, bố hết mực yêu thương. Cô bé như bao bọc trong mật ngọt, xung quanh lúc nào cũng vô bạn bè, thành tích học tập xuất sắc, danh tiếng . Một cuộc sống thảnh thơi, tự tại đến mức khiến ai nấy đều đỏ mắt ghen tị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-581-ne-tranh-1.html.]
Chính vì , góc của cô bé trong nhiều chuyện thường khác biệt so với cô và Cảnh Vân Chiêu.
Cả cô và Cảnh Vân Chiêu đều quen với cuộc sống đơn độc, ít nhiều đều mang trong sự quyết liệt, liều lĩnh, sẵn sàng đập nồi dìm thuyền. Điểm , Tô Sở .
thật tâm, cô mong Tô Sở sẽ mãi mãi bao giờ thứ "dũng khí" .
"Cậu nhéo tớ đau quá..." Tô Sở xoa xoa má, mặt vô tội.
Bây giờ cô bé chẳng dám nhiều nữa. Hải Thanh lúc thực sự đáng sợ, mà chỉ IQ của cô bé thì nay vẫn luôn "lệch pha" so với hai bạn ...
Tiêu Hải Thanh buông tay: "Sở Sở, tớ nghĩ nhất đừng nên cùng. Tránh để chứng kiến những chuyện chướng tai gai mắt."
Đó chẳng khác nào một sự vấy bẩn đối với cuộc đời trong sáng, êm đềm của Tô Sở.
"Không , lỡ tên James đó ức h.i.ế.p thì ? Tớ tớ chẳng giúp ích gì, nhưng tớ dù cũng là một sống sờ sờ, ít cũng tăng thêm chút khí thế chứ?" Tô Sở cuống quýt đáp .
Cô bé linh cảm Tiêu Hải Thanh và Cảnh Vân Chiêu dạo kỳ lạ.
Sáng nay, ánh mắt Cảnh Vân Chiêu cô bé dường như còn thiết như . Bất kể là với cô bé với họ, Cảnh Vân Chiêu đều tỏ né tránh một cách cố ý.
Rõ ràng tình cảm của họ đang ngày càng gắn bó, đột nhiên trở nên xa lạ thế , cô bé thực sự thể nào chấp nhận nổi!
"Cẩn Thần, mau đưa Sở Sở về nhà . Cậu qua đêm về, ông Cam và chú Tô chắc hẳn đang lo lắng lắm đấy." Cảnh Vân Chiêu cũng lên tiếng khuyên nhủ.
Câu của cô khiến Tô Sở c.h.ế.t trân tại chỗ.