Đỗ Lâm trong lòng đinh ninh rằng Lê Thiếu Vân đang đợi chắc chắn là một học sinh. Xét cho cùng, một liên quan đến y thuật thì ít cũng là một ông lão râu tóc bạc phơ, hoặc chí ít cũng là giáo viên trong trường mới đạo.
Thế nhưng, một hồi chờ đợi, thấy Lê Thiếu Vân sải bước tiến về phía một bóng dáng nhỏ nhắn.
Ánh mắt sáng rực lên, cũng tò mò theo. ngay khi rõ gương mặt nọ, nụ môi Đỗ Lâm lập tức cứng đờ, biểu cảm trở nên vô cùng đặc sắc. Không riêng gì , ngay cả tài xế riêng cũng giật giật khóe miệng, rõ ràng là tin nổi lời Lê Thiếu Vân .
"Anh Lê?" Một bóng đổ xuống che khuất tầm , Cảnh Vân Chiêu ngước đàn ông chắn đường , giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Lê Thiếu Vân khoác hờ chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc ở cánh tay. Dưới hàng chân mày rậm và đen như mực, đôi mắt hoa đào dường như sinh mang theo nụ , khiến ai cũng xao xuyến.
Khóe môi Lê Thiếu Vân khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong quyến rũ. Cảnh Vân Chiêu bỗng cảm thấy đàn ông như một vầng hào quang tỏa sáng, thu hút ánh . Nhất là ở nơi cổng trường đông đúc , các nữ sinh ở độ tuổi mộng mơ dường như vẻ hút hồn, mê mẩn ngắm . Cô thực sự mới dập tắt vài tin đồn vướng một mớ rắc rối mới.
Cô khẽ lùi một bước, giữ một cách an .
Lê Thiếu Vân thoáng chút ngạc nhiên: "Bạn Cảnh , mượn em vài phút ?"
Cảm nhận những ánh mắt soi mói xung quanh, Cảnh Vân Chiêu nhíu mày nhưng vẫn gật đầu đồng ý, miễn cưỡng bước lên xe.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Dù thì kính xe che chắn, cô cũng chịu cảnh nhòm ngó như một con tinh tinh trong sở thú.
"Anh Lê tìm việc gì?" Cảnh Vân Chiêu lịch sự lên tiếng.
Thực trong lòng Lê Thiếu Vân cũng cảm thấy chột . Việc gì ư? Đương nhiên là ! Anh cũng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà hôm nay tình cờ ngang qua con đường , nghĩ bụng sắp đến giờ tan tầm, liền tiện đường tạt qua xem thử.
Từ gặp Cảnh Vân Chiêu ở chỗ lão Từ, sự tò mò của đối với cô nhóc ngày càng tăng. Nhất là khi vài ngày nữa sẽ về Bắc Kinh, bỗng thấy nên đến chào tạm biệt cô một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-117-chua-benh-con-con.html.]
Tất nhiên, thừa hai chẳng hề thiết đến mức . dù lão Từ cũng "gửi gắm" cô cho , còn bảo chăm sóc cô chu đáo cơ mà...
Lê Thiếu Vân xoa xoa mũi, : "Chuyện là thế , đây là bạn , Đỗ Lâm. Bố đang khỏe, nhờ em đến khám thử xem ."
Đỗ Lâm khóe miệng giật giật, đảo mắt một vòng.
Diễn! Diễn tiếp ! Bạn bè cơ đấy? Trước đây bao giờ thấy khách sáo với thế .
dù ngoài mặt cũng nể nang Lê thiếu một chút, ai bảo là nhà đầu tư, là đại cổ đông của cơ chứ.
Khóe môi Đỗ Lâm nhếch lên một nụ gượng gạo: " là đấy..."
Lê Thiếu Vân hài lòng mỉm .
Cảnh Vân Chiêu ném cho hai ánh kỳ quái, cảm thấy chuyện thật khó hiểu. khách đến nhà, dù cô thấy Lê thiếu vẻ là một kẻ phong lưu đa tình, nhưng dẫu cũng gặp vài , cũng lịch sự, là quen của lão Từ, cô thể nể mặt.
"Anh Lê, tuy chút y thuật, nhưng chứng chỉ hành nghề, e là giúp gì cho . Thành thật xin ." Cảnh Vân Chiêu cố gắng từ chối một cách khéo léo.
"Không , bố Đỗ Lâm chỉ mắc vài chứng bệnh vặt thôi. Em cứ khám thử xem, kê đơn t.h.u.ố.c, hợp thì dùng, hợp cũng chẳng ép. Sẽ chuyện gì , mà chuyện thì cũng ai đổ cho em cả, cứ yên tâm ." Lê Thiếu Vân mặt dày , hiệu cho tài xế nổ máy.
Đỗ Lâm thực sự cảm thấy hôm nay mới là đầu tiên hiểu rõ về con Lê Thiếu Vân.
Trước đây, luôn nghĩ Lê Thiếu Vân cao ngạo, thanh tao. Tuy vẻ ngoài chút bất cần, nhưng thực chất là một mà những đứa nhà quê như bọn chẳng thể với tới. Vậy mà giờ đây, mới nhận đàn ông tưởng chừng như xa lánh hồng trần mang một tâm hồn... "sôi sục" đến thế.
Thấy một cô bé xinh , liền gạt phăng cả vấn đề tuổi tác. Cái trình độ mặt dày tán tỉnh , quả thực là...
Tấm gương sáng cho thế hệ noi theo!