Trong bốn , t.ửu lượng của Cảnh Vân Chiêu là nhất, một phần nhờ nội công hộ thể, chỉ cần vận khí là thể giữ cho đầu óc thanh tỉnh. Người xếp thứ hai là Tiêu Hải Thanh.
Tửu lượng của Tiêu Hải Thanh trui rèn qua nhiều năm tháng, tuy đến mức ngàn chén say, nhưng uống vài chai vẫn dư sức giữ tỉnh táo. Hơn nữa, khi uống rượu, cô một thói quen là tuyệt đối cấm ai đụng , ngoại trừ Cảnh Vân Chiêu.
Về phần Hoắc Thiên Tiên và Diêu Bảo Bảo... một chỉ ở mức trung bình yếu, thì đúng chuẩn một chén là gục.
Bên ngoài phòng VIP ồn ào náo nhiệt, nhưng mấy cô gái dại gì mà chạy ngoài, bởi lẽ nhan sắc của họ quá mức nổi bật, dễ sinh rắc rối.
Dù , lúc rời khỏi quán bar, họ vẫn tránh khỏi việc đám đông tiếp cận bắt chuyện.
Cảnh Vân Chiêu dìu Diêu Bảo Bảo, Tiêu Hải Thanh đỡ Hoắc Thiên Tiên. Cả bốn một nhóm thanh niên vây kín.
Hoắc Thiên Tiên ngà ngà say, lảo đảo vùng khỏi tay Tiêu Hải Thanh, chỉ thẳng mặt đám thanh niên mắng: "Tránh hết cho bổn tiểu thư! Nếu ... oẹ..."
Chưa dứt câu, cô nàng nôn thốc nôn tháo lên giày của một đàn ông rẽ đám đông bước tới.
Người đàn ông đó đeo kính gọng vàng, mặc âu phục thắt cà vạt chỉnh tề. Gương mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan toát lên vẻ tuấn thâm trầm. Anh đưa tay đỡ lấy Hoắc Thiên Tiên, hỏi thăm: "Vị tiểu thư , cô chứ?"
Hoắc Thiên Tiên lờ đờ ngẩng đầu lên, ngẩn một giây vỗ vỗ vai đối phương, lè nhè: "Đồ mặt thú."
Trên đời loại đàn ông như thiếu gì, giống hệt cha cô .
Rõ ràng thề non hẹn biển với cô là dù tình yêu cũng sẽ trung thành với cuộc hôn nhân hợp đồng , sẽ ly hôn, con rơi bên ngoài. Tất cả chỉ là dối trá, ngay cả chút ranh giới cuối cùng cũng phá vỡ.
Đồng t.ử Cảnh Vân Chiêu đột ngột co rút. Cô cảm thấy đàn ông thoạt quen mắt. Cố gắng lục lọi trí nhớ, gương mặt dần trùng khớp với một bức ảnh cô từng xem qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-1154-can-dich-nhien.html.]
Cận Dịch Nhiên?
"Cô say ." Cận Dịch Nhiên nhàn nhạt một câu, sang trừng mắt đám thanh niên đang vây quanh bốn cô gái, vẻ mặt giấu nổi sự khó chịu: "Muốn sống thì cút ngay."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Đám thanh niên vẻ bực tức, định sấn sổ tiến lên. khi nhận phía đàn ông là hàng tá vệ sĩ mặc áo đen bặm trợn đang tiến tới, bọn chúng lập tức biến thành rùa rụt cổ, ngoan ngoãn tản .
"Rất xin vì để các cô gặp chuyện vui tại quán bar của ." Cận Dịch Nhiên lên tiếng, ánh mắt quét qua Cảnh Vân Chiêu.
Trước đây Cảnh Vân Chiêu chỉ thấy qua ảnh, nhưng ấn tượng để khá sâu sắc. Giờ phút đối diện trực tiếp, cô lập tức cảm nhận sự nguy hiểm tỏa từ con . Trên mang theo một luồng sát khí, tương tự như Lê Thiếu Vân, nhưng nếu sát khí của Thiếu Vân kèm với sự chính trực, thì kẻ tỏa tà khí ngút ngàn.
Đôi mắt thâm độc tựa loài rắn độc. Bề ngoài vẻ quý ông nho nhã mỉm , nhưng khiến sởn gai ốc.
"Không , nhưng xin bỏ tay ." Cảnh Vân Chiêu đưa tay kéo Hoắc Thiên Tiên về phía .
Cận Dịch Nhiên khẽ , vô cùng phối hợp buông tay : "Hai vị tiểu thư vẻ uống nhiều, cần giúp gọi xe đưa về ?"
"Không cần." Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng đáp lời, ánh mắt đầy phòng .
Nói xong, cô dẫn theo ba bạn rời khỏi quán bar.
Ban đầu cô định dẫn đến quán bar của Lão Lục, bởi nơi đó sạch sẽ an ninh. vì dạo quanh kinh đô mỏi mệt, tới đó thì xa quá nên đành rẽ đại một quán gần nhất, ai ngờ bước trúng ngay địa bàn của Cận Dịch Nhiên.
"Vân Chiêu, đàn ông trong quán bar lúc nãy, quen ?" Cảnh Vân Chiêu vì lái xe nên uống ít, vô cùng tỉnh táo. Ngồi ở ghế phụ, Tiêu Hải Thanh nhịn tò mò hỏi.
Ban nãy cô để ý thấy ánh mắt Cảnh Vân Chiêu gã đàn ông đó lạ, quen thì chắc chắn là kẻ thù.