Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 209: Tiêu Hân Hân

Cập nhật lúc: 2026-03-02 13:31:04
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Linh Vũ vốn nghĩ kỳ thi đại học, lượng khách đến cửa hàng mua rau chắc sẽ ít , nhưng cô ngờ rằng, khi kỳ thi kết thúc, khách chẳng những giảm mà còn đông hơn .

 

Nhà cô chỉ trồng mấy mẫu đất, bán rau suốt một thời gian dài như , lượng rau thể cung cấp ngày càng ít, bán theo hạn mức cũng đáp ứng nổi nhu cầu của khách.

 

Trong gian của cô vẫn còn rau, nhưng hiện tại cô thể một lúc lấy với lượng lớn, hơn nữa, trong gian vẫn còn một mảnh đất rộng trồng trọt, cô nhất định nghĩ cách hợp lý để đưa rau trong gian ngoài đem bán, chỉ là bây giờ đến thời cơ mà thôi.

 

Tuy , chuyện nhận thầu núi đồi cũng nên đưa kế hoạch , thời gian , tiền bán rau khi trừ tiền thuê mặt bằng, tiền nước điện, lương của chú thím và các khoản chi phí khác, cô vẫn kiếm một khoản nhỏ, trong tay hai ba trăm nghìn. Về thôn hỏi thử trưởng thôn xem việc nhận thầu núi đồi thế nào, chi phí bao nhiêu.

 

Sau kỳ thi đại học, Tiêu Linh Dạ ở huyện thi bằng lái xe. Từ khi dự định để thôn dân cùng trồng rau, Tiêu Linh Vũ liền trở nên bận rộn hơn hẳn, thỉnh thoảng trong thôn trồng rau, đến chỗ cô lấy hợp đồng, khiến cô chạy chạy giữa hai nơi. Bụng của cô ngày một lớn, thật sự còn thích hợp để tự lái xe về về nữa.

 

Chú thím quen với quy trình vận hành của cửa hàng, nên mắt cô giao cửa hàng cho họ quản lý, chỉ là vẫn cần tuyển thêm một trông cửa hàng kiêm thu ngân, trong đầu cô lập tức hiện một cái tên, Tiêu Hân Hân, con gái của vợ chồng Tiêu Thành Bang.

 

Năm nay cô tròn hai mươi tuổi, đang việc ở huyện, nhưng dường như mấy hài lòng với công việc đó.

 

“Cái gì? Linh Vũ, cháu bảo con bé Hân Hân nhà chú đến giúp cháu trông cửa hàng, lương một tháng một nghìn hai?”

 

Vợ chồng Tiêu Thành Bang và Chu Yến Tiêu Linh Vũ xong đều tỏ khá kinh ngạc.

 

Một tháng 1.200 tệ, mức lương cao như , giờ họ từng dám nghĩ tới.

 

Tiêu Linh Vũ :

“1.200 chỉ là lương thử việc, nếu Hân Hân , ba tháng cháu sẽ tăng lên 1.500.”

 

mà Linh Vũ , con bé Hân Hân nhà thím chỉ mới học hết cấp hai, đến cửa hàng cháu liệu nổi ?” Chu Yến vẫn thiếu tự tin.

 

Tiêu Linh Vũ mỉm đáp:

“Thím Chu, cháu Hân Hân là chịu khó, em nhất định .”

 

“Vậy , chú cho Hân Hân sang chỗ cháu !” Tiêu Thành Bang lập tức quyết định.

 

Tiêu Linh Vũ cho Hân Hân đãi ngộ như , hơn nữa ông cũng con gái theo bên cạnh Tiêu Linh Vũ học hỏi thêm điều gì đó, gần đèn thì sáng, gần mực thì đen mà, Tiêu Linh Vũ là năng lực, ông dám mong con gái giỏi giang như cô, chỉ cần học ba phần bản lĩnh của cô, cũng sẽ thiệt thòi, vợ chồng ông thấy mãn nguyện .

 

“Chú Bang, chuyện cần bàn với Hân Hân một tiếng ạ?”

Tiêu Linh Vũ vẫn cảm thấy nên tôn trọng ý kiến của Tiêu Hân Hân.

 

Tiêu Thành Bang :

“Không cần , nó nhất định sẽ đồng ý, từ nhỏ nó thích cháu, ngưỡng mộ cháu. Lần cơ hội theo cháu việc, nó chắc chắn sẽ bỏ lỡ.”

 

Tiêu Linh Vũ gật đầu:

“Nếu , đợi Hân Hân về thì chú em sang tìm cháu.”

 

“Được!”

 

Tiêu Linh Vũ rời lâu, Chu Yến liền nhà.

 

“Bà gì đấy?” Tiêu Thành Bang vội hỏi.

 

“Gọi điện cho Hân Hân!” Chu Yến đáp lớn.

 

, gọi cho con bé chứ.”

Tiêu Thành Bang lúc mới phản ứng , liền sải bước theo trong nhà, vì nhà Tiêu Thành Bang lắp điện thoại bàn.

 

“Hân Hân , con đang bận ? Con ăn tối ?” Chu Yến điện thoại.

 

“Ồ, muộn thế mà còn đang dọn hàng ? Con chú ý nghỉ ngơi đấy, ba đều khỏe cả… Ừm, em trai con giờ chạy chơi , chắc bắt cá bùn với đám trẻ trong thôn .”

 

Đứng bên cạnh, Tiêu Thành Bang sốt ruột, liên tục hiệu:

“Nói chuyện chính , chuyện chính kìa! Con bé còn đang việc, bà lải nhải thế lỡ ông chủ mắng thì . Không , đưa điện thoại đây, với con bé.”

 

Chu Yến liền đưa ống cho ông.

 

Tiêu Thành Bang cầm điện thoại lên, thẳng:

“Hân Hân , chị Linh Vũ của con đến nhà , con theo con bé việc, trông cửa hàng cho con bé, lương một tháng 1.200 tệ, ba tháng thử việc thì lên 1.500 tệ, ba con đồng ý , nếu con thấy thì mau ch.óng nghỉ việc bên đó … Sao? Ngày mai con về luôn hả? Được. Vậy công việc bên đó thì ?”

 

“Ồ, con với ông chủ từ một tháng nữa ? Vậy thì , ngày mai về luôn .”

 

Cúp điện thoại xong, Chu Yến lập tức hỏi:

“Thế nào ? Hân Hân đồng ý chứ?”

 

Tiêu Thành Bang vẻ mặt đắc ý:

“Con gái thế nào, ba nó còn . ngay là nó sẽ đồng ý mà, nó ngày mai sẽ về.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-209-tieu-han-han.html.]

“Vậy thì .”

Chu Yến chợt nhớ điều gì đó, nghi hoặc hỏi:

“Vừa ông Hân Hân báo nghỉ việc với ông chủ từ một tháng , là thế?”

 

Tiêu Thành Bang nhíu mày :

“Bây giờ nó đang ở cửa hàng, chuyện cũng tiện, dsợi nó về hỏi . Tối nay là ngày việc cuối cùng của nó, lúc chắc đang bàn giao với nhân viên bán hàng mới.”

 

“À, .” Chu Yến bán tín bán nghi gật đầu.

 

Ở phía bên , Tiêu Hân Hân đang trong lúc bàn giao công việc thì nhận điện thoại từ nhà, trong lòng kìm sự phấn khích. Cô ngờ, chị Linh Vũ chủ động tìm cô đến việc.

 

Tiêu Linh Vũ mở một cửa hàng bán rau, nhưng từng ghé qua, chỉ việc ăn đến mức tưởng.

 

“Tiêu Hân Hân, cô đang cái gì thế hả?”

 

lúc đó, một tiếng quát ch.ói tai vang lên như sư t.ử Hà Đông: “Ngày cuối nên biếng ? cho cô , nếu còn để bắt cô lười , tiền lương tháng đừng hòng mà lấy!”

 

Trong lòng Tiêu Hân Hân lập tức bốc lên một ngọn lửa giận, nhưng cô cố nhịn xuống.

 

Cô nghiến răng :

“Biết , bà chủ, sẽ nốt ngày cuối cùng !”

 

“Hừ, nhất là cô nên !”

Bà chủ hừ lạnh một tiếng, ngẩng mũi bỏ .

 

Đợi bà chủ khuất, Tiêu Hân Hân lập tức mặt quỷ lưng bà , thấp giọng mắng:

là đồ keo kiệt bủn xỉn!”

 

Nơi Tiêu Hân Hân việc là một siêu thị tư nhân trong huyện, cô cũng từng nghĩ đến việc xa, nhưng rời xa ba quá lâu.

 

ở đây nửa năm, từ việc khấu trừ lương ban đầu, đến khấu trừ trì hoãn trả lương, ban đầu rõ ràng là một nghìn một tháng, bao ăn bao ở, nhưng đến cuối cùng, tiền thực nhận còn tới sáu trăm.

 

Lý do thì đủ kiểu, trừ tiền nước điện chỗ ở, trong giờ việc, ông chủ bà chủ luôn tìm đủ cớ để trừ lương, ví dụ như hàng hóa bày ngay ngắn, trừ mười tệ, khu vực cô phụ trách rác, trừ mười tệ.

 

Ban đầu Tiêu Hân Hân vẫn nhẫn nhịn, nghĩ rằng đó là cách ông bà chủ dằn mặt mới, hơn nữa họ còn rõ ràng, đây là trừ lương, chỉ là tạm giữ, chỉ cần việc chăm chỉ, muộn về sớm thì tiền đó vẫn thể trả , chính vì Tiêu Hân Hân mới nhẫn nhịn hết đến khác, đến khi thể chịu nổi nữa, trong cơn tức giận, cô quyết định xin nghỉ việc.

 

lúc nghỉ, bà chủ rõ, nghỉ thì , nhưng kể từ ngày nộp đơn, cô đủ một tháng thì họ mới trả hết tiền lương. Hơn nữa, họ còn tuyển mới, cần thời gian chuyển tiếp.

 

Trong suốt một tháng đó, những cô khối lượng công việc của hai , mà ông bà chủ còn liên tục soi mói tìm , may mà nửa năm cô cũng khôn , nên tránh ít rắc rối do họ cố tình gây .

 

Làm xong việc, bà chủ gọi Tiêu Hân Hân .

 

“Đây là tiền lương một tháng của cô!”

lấy năm trăm năm mươi tệ, đặt lên bàn :

“Với , xong hôm nay thì cô còn là nhân viên của siêu thị nữa, tối nay cô ở ký túc xá, đồ đạc của cô cho thu dọn , để ngay cửa siêu thị.”

 

Khi những lời , vẻ mặt bà chủ đầy khinh miệt, ánh mắt Tiêu Hân Hân giống như đang ban ơn, từ cao xuống.

 

Nghe đến đoạn , Tiêu Hân Hân giật , buột miệng hỏi:

“Tối nay cho ở ký túc xá, giữa đêm thế bà bảo mà ở chứ?”

 

Bà chủ mảy may quan tâm, mất kiên nhẫn :

“Cô thì ở, tóm , cô còn là nhân viên siêu thị nữa, tư cách ở ký túc xá.”

Tửu Lâu Của Dạ

 

Nói đến đây, khóe mắt bà liếc thấy Tiêu Hân Hân đang nắm c.h.ặ.t năm trăm năm mươi tệ trong tay, liền giả vờ bụng nhắc nhở:

“Chẳng phát lương cho cô ? Tùy tiện tìm nhà nghỉ khách sạn mà ở, chỗ tiền đó đủ cho cô ở hai ngày đấy.”

 

Nhắc đến tiền, Tiêu Hân Hân lập tức phản ứng:

“Rõ ràng khi trừ tiền nước điện chỗ ở, vẫn nhận tám trăm, bây giờ chỉ còn năm trăm năm mươi? Không đúng, bà mới phát cho một tháng lương thôi, phát hai tháng ? Tháng và tháng , lương tháng của , bao giờ thì bà trả?”

 

Bà chủ lập tức lạnh, giễu cợt :

“Ai với cô là hai tháng lương? Vốn dĩ cô chỉ một tháng lương thôi.”

 

“Không đúng, là hai tháng!” Tiêu Hân Hân cố gắng tranh luận: “Chính các từ ngày xin nghỉ việc, đủ một tháng thì mới trả bộ tiền lương, bây giờ vẫn thanh toán hai tháng lương thì phát đủ hai tháng cho . Đưa tiền đây! Còn nữa, các vô cớ trừ lương của , cho !”

 

Bà chủ hừ lạnh đầy khinh miệt:

“Hừ, lúc đó đúng là đủ một tháng mới trả hết tiền lương cho cô, nhưng là hai tháng lương? Cô tự hiểu sai thì liên quan gì đến ? cho cô , Tiêu Hân Hân, năm trăm năm mươi tệ chính là bộ tiền lương của cô, cô buộc chấp nhận, chấp nhận cũng vẫn chấp nhận!”

 

 

 

 

 

 

Loading...