Thoáng chốc ba ngày trôi qua, ngày mai Tiêu Linh Dạ chính thức bước kỳ thi đại học, cả nhà dặn dò giữ tâm trạng định, đừng tự tạo áp lực cho bản , ngay cả ông bà nội cùng các chú bác ở xa cũng gọi điện về động viên, bảo cứ thoải mái thi cử, đỗ thì , đỗ thì cùng lắm sang năm ôn . Nếu đỗ, đến lúc tổ chức tiệc mừng, nhất định sẽ về chung vui.
Lần , cả nhà đều lên huyện để ở bên cạnh Tiêu Linh Dạ trong những ngày thi cử, đây là bước ngoặt quan trọng của đời , họ dùng sự hiện diện của để tiếp thêm cho sự an tâm.
Gia đình Tiêu Linh Vũ xuất phát từ chiều hôm đó, vì ngày hôm bắt đầu thi, để tránh luống cuống, nhất vẫn là đến huyện sớm một ngày, vợ chồng chú Tiêu thì sáng hôm mới lên, do chú còn chở hàng tiệm từ sớm.
Kỳ thi kéo dài hai ngày, ban ngày trong nhà sẽ ai, tuy buổi chiều vợ chồng chú Tiêu thể về, nhưng ruộng vườn, tài sản nhiều như vẫn cần trông coi. Tiêu Chính Dương nhờ trưởng thôn Tiêu Thái Dương để ý giúp, đồng thời thuê tiếp tục tưới nước cho ruộng rau và vườn dâu tây.
Tiêu Thái Dương sảng khoái đáp:
“Cứ yên tâm, sẽ trông chừng cẩn thận cho, mấy cứ an tâm lên huyện bồi Tiểu Dạ thi, thôn thêm một thủ khoa đại học nữa thì !”
Tiêu Chính Dương cảm kích :
“Vậy phiền trưởng thôn .”
Tiêu Thái Dương xua tay:
“Khách sáo gì, đáng bao nhiêu .”
…
Tiêu Linh Vũ chở hai trăm quả cà chua, hai trăm trái dưa chuột, hai trăm củ cà rốt và hai trăm củ cải trắng đến thẳng trường thi của Tiêu Linh Dạ.
Vừa đến sân vận động, thấy ba Tiêu và Tiêu lượt khiêng từng sọt rau củ xuống xe, bạn học tò mò hỏi:
“Tiêu Linh Dạ, nhà mang nhiều đồ thế đến gì ? Định bán cho tụi ?”
Tiêu Linh Dạ hỏi :
“Các đến tiệm rau quả tươi Đào Nguyên huyện ?”
“Hỏi thừa!” Có lập tức đáp. “Tiệm đó giờ nổi như cồn trong trường , , là trong cả ba trường cấp ba của huyện luôn, ai mà chẳng .”
Tiêu Linh Dạ thẳng thắn :
“Nói cho các luôn, tiệm đó là do chị gái mở đấy, hôm nay mang đồ đến đây là để phát cho .”
“Cái gì? Thật hả?” Có kích động hỏi ngay.
Bọn họ chỉ tiệm rau đó do ở thôn Đào Nguyên mở, ngờ là chị của học bá kiêm nam thần trường chuyên, Tiêu Linh Dạ.
“Thật hơn cả vàng.” Tiêu Linh Dạ , sang giới thiệu: “Đây là ba , đây là , còn đây là chị gái .”
“Oa, nhà đúng là ở nông thôn thật ?” Có cả nhà họ kinh ngạc : “Chị xinh thế , ba trông cũng phong độ, đến … trông bình thường nhỉ?”
Miệng thế nhưng trong lòng ai cũng hiểu, diện mạo của gia đình đủ để giải thích vì Tiêu Linh Dạ giữ vững danh hiệu nam thần suốt ba năm.
Mấy bạn học lập tức lễ phép chào hỏi:
“Chào cô chú ạ, chào chị ạ!”
“Chào các em.”
Tiêu Linh Dạ tức tối:
“Đi c.h.ế.t hết ! Ai bảo bình thường? cũng trai lắm nhé! Không bằng ba thì thôi, nhưng cũng hơn mấy chứ bộ! Nào, nếm thử ? Mỗi chọn tối đa hai loại thôi.”
“Oa, tuyệt quá!”
Tửu Lâu Của Dạ
“Vậy cái bán ?” Có hỏi.
“Không lấy tiền, phát miễn phí.” Tiêu Linh Dạ thẳng: “ chỉ phát cho học sinh khối 12 chuẩn thi ngày mai thôi, các em khóa chờ dịp khác nhé, nhận thì chìa thẻ học sinh .”
“Miễn phí thật á? Đừng lừa tụi nhé, ăn xong bắt trả tiền đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-206-thu-hut-ca-chu-nhiem-giao-duc.html.]
“Yên tâm .” Tiêu Linh Dạ híp mắt: “Nếu các nhất quyết đưa tiền thì cũng , một trăm tệ một món.”
“Cái đồ quỷ!” Đám bạn rộ lên.
Tin tức lan nhanh, học sinh khối 12 ở khắp nơi trong trường ùn ùn kéo tới, tay cầm thẻ học sinh xếp thành bốn hàng dài.
“Xếp hàng ngay ngắn!” Tiêu Linh Dạ lớn tiếng: “Ai chen hàng là phát .”
Cái tên rau quả tươi Đào Nguyên giờ vang dội khắp huyện, rau ở đó ngon đến mức ăn là tinh thần sảng khoái, học hành hiệu quả rõ rệt, nhiều phụ mua mà xếp hàng mãi cũng chắc mua .
Giờ thì , tiệm rau nổi tiếng đang phát miễn phí ngay trong sân trường.
Có nhận cà chua c.ắ.n ngay một miếng, vị ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng.
“Ngon thật sự!”
“ từng ăn loại cà chua nào ngon thế !”
“Hèn gì tiệm Đào Nguyên nổi tiếng như .”
lúc khí đang rộn ràng, một giọng nghiêm khắc vang lên:
“Các em đang gì thế ? Ngày mai thi đại học , lo nghỉ ngơi cho , tụ tập ồn ào ở đây?”
Đám học sinh lập tức im bặt, nhường đường cho một đàn ông trung niên đeo kính gọng đen, dáng đậm, vẻ mặt nghiêm nghị bước tới.
Đó là chủ nhiệm giáo d.ụ.c của khối, Khâu Trọng Hoa.
“Chào thầy Khâu ạ…” Đám học sinh rụt rè lên tiếng.
Khâu Trọng Hoa mấy sọt rau củ, sắc mặt lập tức trầm xuống:
“Ai cho , chuyện là thế nào?”
Không ai dám lên tiếng, Tiêu Linh Dạ đành bước :
“Thưa thầy, là em phát cho các bạn ăn thử để bồi bổ thể lực, chuẩn cho kỳ thi ngày mai ạ.”
Khâu Trọng Hoa nghiêm giọng:
“Tiêu Linh Dạ, em đừng nghĩ học giỏi là thể tùy tiện. Ngay kỳ thi đại học mà mang đồ trường phát như thế , ai cho em quyền đó? Đây đều là đồ sống, đảm bảo vệ sinh ? Lỡ bạn nào đau bụng thì em chịu trách nhiệm nổi ?”
Nói , thầy sang ba Tiêu, Tiêu và Tiêu Linh Vũ, khi ánh mắt dừng Tiêu Linh Vũ, thầy khựng một chút, nheo mắt hỏi:
“Em là…?”
Ngay đó, thầy bỗng nhớ :
“ nhớ , em là Tiêu Linh Vũ!”
Cả đám học sinh ngơ ngác.
“Em chính là thủ khoa khối xã hội của huyện năm 99, Tiêu Linh Vũ, đúng ?” Khâu Trọng Hoa .
Cả sân vận động lập tức xôn xao.
Chị gái của Tiêu Linh Dạ hóa cũng là một học bá cấp huyện?
Một nhà sinh hai thủ khoa, đúng là khiến hâm mộ ghen tị.
Tiêu Linh Vũ khẽ cúi :
“Thưa thầy Khâu, là em ạ.”