Không Gian Canh Tác Giúp Tôi Phát Tài - Chương 184: Chuyện Xảy Ra (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:11:38
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ban đêm, Tiêu Linh Vũ nữa lén lút thức dậy trong bóng tối, cầm đèn pin bếp, tìm chút gì đó ăn cho đỡ đói. Trong bếp còn đồ ăn sẵn, cô đành tự nấu một bát mì để lót .

 

lúc Tiêu Linh Vũ mở bếp ga, định đun nước nấu mì thì tách một tiếng, đèn trong bếp bỗng bật sáng.

 

Mẹ Tiêu mặc đồ ngủ, ngay ở cửa bếp, thấy dáng vẻ lén lút của Tiêu Linh Vũ, bà nghiêm giọng quát hỏi:

“Tiêu Linh Vũ, con đang gì đấy? Sao bật đèn?”

 

Bị bắt quả tang, Tiêu Linh Vũ giật hoảng hốt.

Cô vội giải thích:

“Mẹ… con… con chỉ đói bụng, bếp nấu bát mì ăn thôi. Mẹ cũng dậy ? Mẹ cũng đói ạ? Hay để con nấu thêm cho một bát nhé?”

 

Mẹ Tiêu sắc bén hỏi :

“Đói bụng mà lén lút như kẻ trộm thế , hả?”

 

Tiêu Linh Vũ lắp bắp:

“Con… con sợ phiền ba ngủ…”

 

“Ha ha…” Mẹ Tiêu lạnh một tiếng.

 

Tiếng khiến da đầu Tiêu Linh Vũ tê dại, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Sau đó cô thấy giọng Tiêu lạnh lùng vang lên:

“Tiêu Linh Vũ, đây đầu con lén bếp tìm đồ ăn, đúng ?”

 

“Sao thể chứ?” Tiêu Linh Vũ gượng : “Chỉ tối nay đói bụng quá nên mới nấu bát mì, đúng lúc bắt gặp thôi.”

 

“Còn giả vờ nữa !” Mẹ Tiêu liếc cô một cái, nét mặt nghiêm nghị: “Tiêu Linh Vũ, con nghĩ ngốc ? Trong bếp bao nhiêu đồ, bao nhiêu mì, ? Cả bình ga nữa, rõ ràng dùng nhanh hơn nhiều.”

 

Sắc mặt Tiêu Linh Vũ cứng đờ, gương mặt dần tái . Cô giải thích:

 

“Mẹ… dạo con thường nửa đêm đói nên mới dậy nấu mì ăn.”

 

“Ngày nào cũng đói nửa đêm?” Mẹ Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Tiêu Linh Vũ, đến giờ con vẫn giấu ? Mẹ nghĩ chỉ nửa đêm , mà là ngày nào con cũng đói, đúng ?”

 

Tiêu Linh Vũ chấn động trong lòng, hoảng loạn :

“Mẹ, con… con…”

 

“Con m.a.n.g t.h.a.i , đúng ?” Mẹ Tiêu thẳng, giọng sắc lạnh: “Lượng ăn của con rõ ràng tăng lên nhiều so với . Hơn nữa dạo con đặc biệt cẩn thận, còn vô thức vuốt bụng. Mẹ từng trải , chứ? Tiêu Linh Vũ, con còn định lừa đến bao giờ?”

 

Lần , thái độ của Tiêu vô cùng nghiêm khắc và gay gắt.

 

Tiêu Linh Vũ mang thai, mà đứa trẻ rõ cha là ai, nếu sinh đứa bé , con gái bà còn lấy chồng thế nào ?

 

“Mẹ… con…” Trước sự chất vấn gay gắt , Tiêu Linh Vũ đối đáp : “Con cố ý … Con thật sự cố ý lừa .”

 

“Không cố ý tức là cố ý!” Mẹ Tiêu nén giận quát lớn: “Tiêu Linh Vũ, của con! Chuyện lớn như m.a.n.g t.h.a.i mà con cũng dám giấu ? Nếu vô tình phát hiện, con định giấu đến khi nào? Đợi sinh con ?”

 

Đã lộ, Tiêu Linh Vũ bỗng nảy sinh tâm lý mặc kệ tất cả, dứt khoát :

“Mẹ, vốn dĩ con định qua một thời gian nữa sẽ với , nhưng giờ phát hiện , con cũng rõ luôn quyết định của , đứa bé , con nhất định sinh!”

 

Tiêu Linh Vũ vốn bướng bỉnh, cực kỳ cố chấp, một khi quyết, dù tám con ngựa cũng kéo .

 

Nghe lời cô , đầu óc Tiêu choáng váng, loạng choạng suýt ngã.

 

“Mẹ!” Tiêu Linh Vũ lo lắng kêu lên.

 

“Đừng gọi nữa!” Mẹ Tiêu tức giận gào lên: “Trong mắt con còn hả? Chuyện lớn như mà con cũng dám giấu!”

 

Gương mặt vốn còn chút huyết sắc của Tiêu Linh Vũ càng tái nhợt hơn. Cô mấp máy môi, nhưng gì.

 

“Có chuyện gì hả? Có chuyện gì?” Giọng ba Tiêu bỗng vang lên: “Thu Oanh, nửa đêm nửa hôm bà cãi cái gì thế?”

 

Vừa bước bếp, ba Tiêu chú ý đến Tiêu Linh Vũ, thấy sắc mặt cô trắng bệch, thần sắc vô cùng cố chấp.

 

Ông hiểu chuyện gì đang xảy .

 

“Nửa đêm , hai con cãi chuyện gì?” Ba Tiêu nghi hoặc hỏi.

 

“Ông hỏi nó !” Mẹ Tiêu chỉ Tiêu Linh Vũ, tức đến run cả .

 

Ba Tiêu khó hiểu sang Tiêu Linh Vũ:

“Tiểu Vũ, rốt cuộc xảy chuyện gì? Nhìn con tức đến mức kìa.”

 

Tiêu Linh Vũ ba, nghiêm túc :

“Ba, con m.a.n.g t.h.a.i .”

 

“Hả?” Ba Tiêu sững , đó kinh ngạc : “Tiểu Vũ, con cái gì? Con m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

“Vâng.”

 

Chuyện lộ, Tiêu Linh Vũ cũng còn gì để giấu. Cô tiếp:

“Con còn sinh đứa bé .”

 

Lần , ba Tiêu c.h.ế.t lặng.

“Sinh ?”

 

“Không , đồng ý!” Phản ứng của Tiêu đúng như Tiêu Linh Vũ dự đoán, vô cùng dữ dội. Bà kiên quyết : “Đứa bé tuyệt đối sinh . Sinh nó , con còn lấy chồng thế nào? Lại là đứa trẻ rõ cha, sinh sẽ khinh thường, mắng là con hoang, sinh để gì chứ!”

 

“Không, , nó con hoang!” Tiêu Linh Vũ phản bác: “Nó là bảo bối của con.”

 

“Bất kể là con hoang bảo bối, đứa bé giữ !” Tính Tiêu cũng bướng bỉnh chẳng kém con gái.

 

Ai hiểu hai con họ đều , tính cố chấp của Tiêu Linh Vũ chính là di truyền từ .

 

“Không, con nhất định giữ !” Tiêu Linh Vũ cũng chịu nhường bước.

 

“Con…” Mẹ Tiêu chỉ tay cô, giận dữ quát: “Tiêu Linh Vũ, con tức c.h.ế.t ?”

 

Nói xong, bà thấy bên bếp củi một đống củi khô, liền tiện tay rút một thanh, định đ.á.n.h về phía Tiêu Linh Vũ.

 

Ba Tiêu hoảng hốt, ngay lúc cây gậy sắp đ.á.n.h trúng Tiêu Linh Vũ, ông lập tức giật lấy, khuyên can:

“Bà xã, bớt giận , gì từ từ , đừng đ.á.n.h . Giờ Tiểu Vũ m.a.n.g t.h.a.i , thể khác , nhỡ bà đ.á.n.h xuống một gậy thì thật sự thể xảy chuyện c.h.ế.t đó!”

 

Cơ thể m.a.n.g t.h.a.i vốn yếu.

 

“Đứa con gái lời như , đ.á.n.h c.h.ế.t cho !” Mẹ Tiêu tức đến phát điên.

Tửu Lâu Của Dạ

 

Ba Tiêu vứt cây gậy , đỡ lấy Tiêu, dịu giọng khuyên:

“Bà chỉ lời tức giận thôi, đ.á.n.h c.h.ế.t , ai đau lòng chứ? Chẳng vẫn là bà đau lòng nhất .”

 

Ngay đó, sắc mặt ông biến đổi, sang Tiêu Linh Vũ quát nghiêm khắc:

“Tiêu Linh Vũ, còn mau xin con ! Nhìn xem con con tức đến mức nào kìa?”

Ngay cả lời đ.á.n.h c.h.ế.t cho cũng , đủ thấy bà giận dữ đến mức nào.

 

Tính Tiêu Linh Vũ vốn bướng bỉnh, cô :

“Ba, con sai. Đứa bé con nhất định sinh . Mẹ, nếu nhất định bắt con bỏ đứa bé , thì con thà rời khỏi nhà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/chuong-184-chuyen-xay-ra-1.html.]

 

Lúc , chỉ Tiêu đ.á.n.h Tiêu Linh Vũ, mà ngay cả ba Tiêu cũng nổi giận đến mức tay.

 

Sắc mặt ba Tiêu trầm xuống, quát lớn:

“Tiêu Linh Vũ, con đang nhảm cái gì ? Chẳng lẽ vì đứa bé trong bụng mà con cần cả ba nữa ?”

 

Tiêu Linh Vũ mặt mày tái nhợt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi , ánh mắt vô cùng kiên định. Cô lắc đầu :

“Ba, , con cần hai . Mà là… mà là con nợ đứa bé trong bụng quá nhiều!”

 

Ba Tiêu nhíu c.h.ặ.t mày, vô cùng khó hiểu hỏi:

“Con nợ đứa bé? Con còn sinh nó thì nợ nần gì chứ?”

 

Mẹ Tiêu cũng nghi hoặc Tiêu Linh Vũ.

 

Tiêu Linh Vũ khẽ thở dài một tiếng, :

“Ba, , con thật sự nợ đứa bé quá nhiều, quá nhiều. Lần , con chỉ bù đắp cho nó thật , đối xử với nó, con một , nó lớn lên khỏe mạnh!”

 

Nghe Tiêu Linh Vũ , hai vợ chồng ba Tiêu Tiêu vô cùng chấn động, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

 

Hai , thầm nghĩ:

“Con bé những lời như ? Chẳng lẽ tinh thần vấn đề ?”

 

Trong chốc lát, nỗi sợ hãi dâng trào.

 

Ba Tiêu là phản ứng đầu tiên, ông dịu giọng :

“Con gái , con… con đừng dọa ba. Con còn từng sinh con, là nợ ? Với , lời con ý gì? Sức khỏe của ba , đừng ba sợ.”

 

Tiêu Linh Vũ khổ một cái. Cô nếu cho ba một lời giải thích, với tính cách của , bà thật sự sẽ kéo cô phá bỏ đứa bé. Để giữ con, lẽ cô chỉ còn cách rời khỏi nhà, nhưng đối với cô mà , bây giờ cô còn thể ?

 

Tiêu Linh Vũ :

“Ba, , hai theo con đến một nơi!”

 

Vốn định bại lộ, nhưng giờ cũng buộc bại lộ .

 

“Hả?” Ba Tiêu ngoài, đầy nghi hoặc hỏi: “Nửa đêm nửa hôm thế , chúng chứ?”

 

Tiêu Linh Vũ trả lời, cô bước tới, một tay nắm tay ba, một tay nắm tay , miệng khẽ niệm:

“Vào!”

 

Chỉ trong chớp mắt, còn tới một cái chớp mắt, ba Tiêu và Tiêu phát hiện đang ở một nơi khác.

 

Hai vợ chồng chấn động đến tột độ, thể tin nổi, thể tưởng tượng nổi mà quanh bốn phía.

 

Họ thấy một nơi mặt trời, nhưng sáng như ban ngày.

 

Họ thấy một vùng đất rộng lớn, thấy một con suối nhỏ, còn chú ý đến một đầm nước sâu.

 

Họ cũng thấy một mảnh đất trồng nhiều rau xanh mướt, tươi non đáng yêu, nhưng điều quan trọng nhất những thứ đó, mà là những loại rau vô cùng quen thuộc.

 

Chẳng đây chính là những loại rau mà con gái họ là do một bạn ở viện khoa học nông nghiệp gửi tới ? Hiện giờ, nhà họ thường xuyên ăn những loại rau .

 

“Tiểu Vũ, chuyện … rốt cuộc là chuyện gì ?” Ba Tiêu chấn động đến mức cả run rẩy, kích động thôi.

 

Thời đại là thời đại khoa học, mấy ai tin quỷ thần, mà giờ đây, giống như trong phim truyền hình thần tiên biến hóa, họ đưa đến một nơi khác.

 

Tiêu Linh Vũ :

“Ba, , hai còn nhớ khối ngọc bội con nhặt đáy sông hồi nhỏ ?”

 

“Ngọc bội? Khối ngọc bội hình phượng đó ?” Ba Tiêu Tiêu đầy nghi hoặc: “ chuyện thì liên quan gì đến ngọc bội?”

 

“Chúng bây giờ đang ở trong gian của ngọc bội!” Tiêu Linh Vũ .

 

“Cái gì?” Ba Tiêu chấn động đến mức phịch xuống đất, gương mặt đầy vẻ thể tin nổi: “Không gian ngọc bội? Cái … cái thể chứ? Tiểu Vũ, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?”

 

Tiêu Linh Vũ lắc đầu :

“Con cũng . Hôm đó, Triệu Huy Khánh g.i.ế.c con, may mà Nhan Tư Minh cứu, nhưng con d.a.o gọt hoa quả vẫn đ.â.m trúng n.g.ự.c con, m.á.u nhuộm đỏ cả khối ngọc bội. Trong tình huống ngoài ý , con tiến gian , phát hiện nước ở đây tác dụng lớn!”

 

Mẹ Tiêu lập tức phản ứng, chỉ con suối nhỏ hỏi:

“Vậy nên, nước khoáng con đưa cho , căn bản là dinh dưỡng do bạn học con cho, mà chính là nước ở đây, đúng ?”

 

“Vâng.”

 

Mẹ Tiêu với vẻ mặt kích động hỏi:

“Tiểu Vũ, con cho , thứ gây hại gì cho con ? Nếu hại, chúng vứt nó , ?”

 

Ánh mắt của một yêu con lúc nào cũng chất chứa tình yêu, sự quan tâm và lo lắng dành cho con cái.

 

Ba Tiêu gật đầu phụ họa:

, đúng . Tiểu Vũ, nếu thứ quá nguy hiểm thì chúng vứt nó , ai nhặt thì nhặt!”

 

Tiêu Linh Vũ lắc đầu :

“Ba, , cần lo, thứ gây hại cho con. Hơn nữa, rau trồng trong gian ăn cho sức khỏe, sẽ chuyện gì.”

 

, thứ cũng quá dễ gây chú ý, lỡ khác phát hiện thì nguy hiểm lắm.” Ba Tiêu lo lắng : “Tiểu Vũ, là chúng đừng giữ thứ nữa?”

 

Lòng khó lường, một khi bảo vật như , tai họa sẽ ập tới.

 

Tiêu Linh Vũ lắc đầu:

“Ba, , vứt nữa .” Cô từng thử qua . “Thứ dung hợp với con . Ba , thật con vẫn luôn giấu hai , cũng là vì nó là phúc họa.”

 

“Đứa ngốc , con cho ba chứ?” Mẹ Tiêu : “Chúng là ba của con, là một nhà. Là phúc là họa thì cũng nên cùng đối mặt chứ.”

 

Ba Tiêu trầm mặc, nhưng nét mặt thể hiện sự đồng tình với lời Tiêu.

 

Ông hỏi:

“Tiểu Vũ, con cho ba , rốt cuộc là chuyện gì?”

 

Tiêu Linh Vũ suy nghĩ một lúc, chậm rãi mở miệng:

“Ba, , chuyện khối ngọc bội rốt cuộc là thế nào, con cũng rõ, nhưng con từng mơ một giấc mơ. Trong mơ…”

 

Tiêu Linh Vũ giấu giếm, kể bộ những chuyện xảy ở kiếp cho ba .

 

Thực , ngay cả bản cô cũng thể phân biệt rõ ràng, đó là chuyện xảy trong mơ, thật sự một kiếp sống một nữa?

 

Thôi thì, là phúc thì họa, là họa thì tránh cũng tránh .

 

---

 

Ngoài lề:

nữ chính hào quang nhân vật chính, chắc chắn sẽ .

Che miệng

 

 

 

 

 

Loading...