KHÔNG ĐẠT TIÊU CHUẨN MẸ KẾ - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-07 00:56:21
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KkXCxlZV1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
24
Vào ngày Tiết Dục đại diện cho những học sinh nghiệp xuất sắc trường để diễn thuyết, nhà trường đặc biệt gửi thư mời đến dự.
suy nghĩ hồi lâu quyết định vẫn sẽ . Dựa theo tính cách của Tiết Dục, cứ ngỡ tám phần là nó sẽ bục vinh quang mà vạch trần bộ mặt thật của bà kế ác độc . thôi, sai thì trừng phạt phê bình cũng là lẽ đương nhiên.
ở ngay hàng ghế đầu tiên, thiếu niên đang tỏa sáng rực rỡ ánh đèn sân khấu. Đôi mắt bỗng thấy cay cay, nín thở chờ đợi giây phút "vận mệnh thẩm phán". Thế nhưng, câu đầu tiên trong bài diễn thuyết của Tiết Dục là:
"Người mà ơn nhất chính là . Chính tình yêu thương của bà đồng hành cùng suốt quá trình trưởng thành, cũng chính bà là soi sáng và định hướng con đường đúng đắn cho cuộc đời ."
: "???"
"Từ nhỏ bà bồi dưỡng cho ý thức độc lập, dạy rằng việc của thì tự thành. Những câu chuyện bà kể luôn tràn đầy sự sáng tạo, giúp học cách tư duy đa chiều. Bà để tham gia các công việc nhà hàng ngày để nuôi dưỡng trách nhiệm với gia đình. Bà đốc thúc chăm sóc thú cưng để hiểu thế nào là gánh vác. Bằng chính hành động của , bà dạy về tinh thần lạc quan, độc đáo và bao giờ khuất phục khó khăn..."
: "..."
Tiết Dục thao thao bất tuyệt khen một tràng dài. Đây giống bài phát biểu của học sinh xuất sắc, mà rõ ràng là "đại hội khen tặng hiền" thì đúng hơn. Ngay khi buổi lễ kết thúc, vô phụ ùa tới vây quanh để xin bí kíp nuôi dạy con cái. nghệt mặt , cuối cùng hai cha con nhà họ Tiết hộ tống tháo chạy khỏi lễ đường.
Sau mới , Tiết Dục bao giờ giận cả. Thậm chí, việc điền sai nguyện vọng đó là do nó... cố ý. Nó dùng cách riêng của để thành cho thiết lập " kế ác độc" mà đang cố diễn. Không ngờ rằng, vô tình chữa lợn lành thành lợn què, đưa chuyện trở về đúng quỹ đạo ban đầu.
cái lý do nó sửa nguyện vọng thực sự khiến cạn lời. Để trừng phạt, bắt cả hai cha con giữa trưa nắng vườn nhổ cỏ, hy vọng ánh mặt trời thể bốc bớt cái sự "ngớ ngẩn" trong đầu hai .
Tiết Thừa Lễ ấm ức: "Nó sai, cũng nhổ cỏ?"
phán một câu xanh rờn: "Con hư tại , cháu hư tại bà, còn con loạn là của cha!"
Tiết Thừa Lễ: "..."
Tiết Dục: "Hì hì."
lúc , bỗng thấy tiếng đếm ngược rời của hệ thống.
【Thống t.ử, cảm ơn mày nhé.】 – thầm . Cảm ơn vì luôn giúp che giấu chuyện bấy lâu nay.
Hệ thống đáp : 【 cũng cảm ơn cô.】
【Cảm ơn chuyện gì?】
【Cảm ơn cô... cứu chú mèo nhỏ đó. Chúc cô điều thuận lợi trong tương lai. Tạm biệt.】
thoáng ngẩn ngơ. Cho đến khi thấy Tiết Dục và Tiết Thừa Lễ đang lau mồ hôi vẫy tay gọi . Ngoài cửa sổ, ánh nắng thật rạng rỡ. khẽ xoa nhẹ cái bụng bắt đầu tròn trịa của .
Mọi sự duyên phận đời , hóa chỉ cần hai chữ: Vừa khéo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-dat-tieu-chuan-me-ke/7.html.]
Phiên ngoại: Tiết Dục
Khi Tiết Dục còn nhỏ, mỗi bảo mẫu dắt dạo phố, bé đều nhận một điều: ai cũng , duy chỉ là .
Ban đầu, cứ ngỡ dì bảo mẫu chính là . mỗi khi cất tiếng gọi "Mẹ", dì hốt hoảng phủ nhận với vẻ mặt đầy sợ hãi. Tiết Dục thấy tủi lắm, đem chuyện kể với Tiết Thừa Lễ. Anh im lặng hồi lâu, xoa đầu lâu đó, thực sự một .
Thế nhưng, chỉ với thời gian đầu. Càng về , bà càng đổi. Bà bắt đầu cố tình bỏ đói , bắt mặc những bộ quần áo rách rưới, cũ kỹ. Ở trường mẫu giáo, đám trẻ nghịch ngợm thường xuyên bắt nạt . Khi ấm ức mách , hy vọng bảo vệ, bà chỉ lạnh lùng đáp:
Thư Sách
"Tại chúng bắt nạt khác mà cứ nhắm mày? Chắc chắn là do bản mày vấn đề ."
Dần dần, Tiết Dục còn dám mách lẻo với ai nữa. Cậu trở nên lầm lì và khép kín. Tiết Thừa Lễ bận rộn công tác nên hiếm khi về nhà, mỗi gọi điện về hỏi thăm, Tiết Dục đều dám thật vì độc ác sẽ véo mạnh đùi để cảnh cáo. Bà luôn dùng giọng điệu nịnh bợ để với Tiết Thừa Lễ qua điện thoại: "Tiết tổng cứ yên tâm, chuyện trong nhà lo."
Sau Tiết Dục mới , đó ruột nên mới đối xử với tệ bạc như thế.
Một đêm nọ, khi đang tựa cửa sổ ngắm , Tiết Dục thấy một dải sáng lướt qua bầu trời. Cậu nhớ dì bảo mẫu từng đó là băng, thể thực hiện điều ước. Cậu lập tức nhắm mắt , thành tâm khẩn cầu:
> "Sao băng ơi, nếu thấy tâm nguyện của con, xin hãy mang thực sự thuộc về con đến bên cạnh con ?"
>
Ngày hôm , Tiết Dục tràn đầy hy vọng chờ đợi. đó xuất hiện. Ngày thứ ba, ngày thứ tư... cho đến khi chính cũng dần tuyệt vọng.
Hôm đó là thứ ba trong tuần chảy m.á.u cam ở trường. Cô giáo bảo do nóng trong , dặn gia trưởng chuẩn nước khổ qua để hạ hỏa. Tiết Dục mím c.h.ặ.t môi, chẳng với ai. Ba thì ở xa ngàn dặm, còn ác độc chắc chỉ mong c.h.ế.t quách cho rảnh nợ. Cậu buồn bã rơi nước mắt, trong lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc kỳ lạ, u uất đến mức gần như thể khống chế .
Thế sáng hôm , ngay khi ly sữa bò giật mất, kìm mà trừng mắt phụ nữ đầy căm phẫn. vì một cái tát, nhận một ly nước khổ qua đắng ngắt.
Kể từ đó, nhận đổi .
Mẹ mua quần áo mới cho , kể cho những câu chuyện kỳ quái, gọi bằng cái tên hóm hỉnh "Tuyết Cá nhỏ". Mẹ còn hôn , và sẵn sàng đ.á.n.h đuổi đám bạn xa dám bắt nạt .
Người tuyệt vời quá đỗi, khiến Tiết Dục yêu thương tả xiết. Cậu từng nghĩ là đứa trẻ bi t.h.ả.m nhất thế gian, nhưng giờ đây, thấy là hạnh phúc nhất vì một thực thụ của riêng .
Hạnh phúc kéo dài suốt mười ba năm. Cho đến khi lên cấp ba, Tiết Dục tình cờ một bí mật: Cậu con ruột của ba . Ba Tiết Thừa Lễ thực chất là chú của . Ba ruột mất trong một vụ tai nạn, và chú vốn phóng khoáng, tự do buộc gánh vác trách nhiệm nuôi nấng .
lúc , đang mang thai. Thiếu niên tuổi dậy thì với trái tim đầy tâm sự bắt đầu lo sợ: Khi con ruột , liệu còn thương nữa ? Chú sẽ để kế thừa gia nghiệp, nhưng liệu những thứ đó nên thuộc về đứa em sắp chào đời ? Nếu rõ sự thật, ghét bỏ ?
Trong một phút bốc đồng, cố tình điền sai nguyện vọng đại học, dùng cách để trả tất cả cho gia đình.
Kết quả, khi lý do, với vẻ mặt như một kẻ ngốc, khiến ngượng chín cả mặt. Mẹ bảo bớt mấy trò vô ích , nếu báo đáp thì lo mà giúp chăm em cho .
Thế là giờ đây, Tiết Dục bế cô em gái mới sinh vài tháng, con mèo Tuyết Trắng đang cọ chân , bắt đầu kể cho em câu chuyện:
> "Ngày xửa ngày xưa, nàng Bạch Tuyết và bảy trai kế..."