KHÔNG CƯỠNG CẦU - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:00:16
Lượt xem: 462

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời còn dứt, mày Tiêu Diệp nhíu c.h.ặ.t hơn. 

 

Chút sững sờ và phiền muộn vì lập tức nỗi lo lắng thế. 

 

Hắn gần như do dự xoay , sải bước về phía cửa, :

 

“Nói với Tố Yên, bổn vương lập tức qua ngay.”

 

Tay đặt lên cánh cửa, nhưng bỗng khựng , đầu một cái.

 

Ta vẫn nguyên tại chỗ, giữ nguyên tư thế ban nãy, cúi đầu, sắc mặt phẳng lặng gợn sóng. 

 

Thậm chí khi sang, còn đúng lúc ngẩng mắt, trao cho một ánh thấu hiểu, mang theo ý thúc giục.

 

Ánh dường như khơi dậy trong sự khó hiểu và uất nghẹn sâu hơn. Hắn mím c.h.ặ.t môi, cuối cùng vẫn gì.

 

Đột ngột kéo mạnh cửa , mang theo một luồng gió lạnh, đầu mà biến mất ở cuối hành lang.

 

Trong phòng trở về yên tĩnh.

 

Chỉ còn tiếng nến thỉnh thoảng lép bép khẽ vang, cùng tiếng gió ngoài cửa sổ mỗi lúc một thê lương hơn.

 

Ta chậm rãi bước tới bên cửa sổ.

 

Nhìn bóng dáng Tiêu Diệp biến mất nguyệt môn dẫn sang tây viện.

 

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đúng như dự liệu, lấy một chút đau đớn.

 

Chỉ cảm giác bụi bặm rơi xuống, một thứ lạnh lẽo khi chuyện an bài, và sự tỉnh táo như thoát khỏi một kiếp nạn.

 

Ông trời còn thương xót, cho một cơ hội .

 

Ta còn là nữ nhân ngu nhốt trong si mê tình ái, tự biến thành kẻ đáng ghét, cuối cùng trắng tay tất cả.

 

Một đời , thấu.

 

Tôn vị vương phi, phú quý của vương phủ, cáo mệnh do chính bệ hạ ban xuống.

 

Những thứ thực sự nắm chắc trong tay , đủ để bảo đảm cho một đời an , hưởng trọn vinh hoa.

 

Hai chữ tình ái, hư ảo tổn thương quá nhiều.

 

Hắn bảo vệ bạch nguyệt quang của , trả cho xong những ân tình nợ cũ, thì cứ để .

 

Ta tự giữ lấy tôn vị vương phi của , con đường vinh hoa của .

 

3

 

Đêm , ngủ yên đến ngoài dự liệu.

 

Không trằn trọc trở , ác mộng quấy nhiễu.

 

Thậm chí còn say giấc hơn nhiều đêm ở kiếp , những đêm cô độc phòng , lấy nước mắt rửa mặt.

 

Sáng sớm hôm , trang điểm đại lễ theo đúng phẩm cấp, cung thỉnh an Thái hậu và Hoàng hậu.

 

Đây là nghĩa vụ bắt buộc thực hiện với tư cách Nam An vương phi, cũng là con đường quan trọng để duy trì địa vị của .

 

Xe ngựa rời khỏi vương phủ, băng qua những con phố buổi sớm còn vắng lặng.

 

Phục Linh giúp chỉnh nếp gấp nơi tay áo, khẽ giọng bẩm báo những việc trong phủ. 

 

Ta gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cuong-cau/2.html.]

Sau đó, chuyên tâm bản kinh Phật dịch mà gần đây Thái hậu yêu thích đang cầm trong tay, trong lòng tính toán lát nữa khi thỉnh an nên trả lời thế nào cho thỏa đáng, để khiến lão nhân gia vui lòng hơn.

 

Đến cổng cung, theo quy củ đổi sang kiệu mềm.

 

Quá trình thỉnh an diễn vô cùng thuận lợi.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Thái hậu thấy ngoan ngoãn ôn hòa, lời cung kính, dâng lên bộ kinh Phật do chính tay chép, liền hài lòng, ban thưởng cho một chuỗi tràng hạt trầm hương.

 

Hoàng hậu cũng dịu giọng căn dặn mấy câu, nhắc đến nghi lễ tế tự hoàng gia đầu xuân còn cần bỏ nhiều tâm sức phối hợp.

 

Trên xe ngựa về phủ, chuỗi tràng hạt đen trầm , đầu ngón tay khẽ lướt qua những viên châu tròn nhẵn, trong lòng một mảnh sáng tỏ.

 

Phải , đây mới là căn bản.

 

Sự sủng ái của Tiêu Diệp lẽ hư vô mờ mịt, nhưng sự coi trọng của Thái hậu và Hoàng hậu, quyền trách của phận vương phi, cùng việc kinh doanh trong ngoài vương phủ, mới là nền tảng lập vững chắc.

 

Vừa trở về chính viện của vương phủ, còn kịp y phục, quản sự ma ma tới bẩm báo, rằng vương gia sai mang cây trâm bộ cung ban thưởng hôm tới.

 

Một hộp gấm dài tinh xảo dâng lên.

 

Mở , bên trong là cây trâm bộ kết hạt vàng rực rỡ ch.ói mắt.

 

Phượng khẩu ngậm tua rủ xuống, điểm xuyết những viên bảo thạch li ti, quả thực hoa mỹ phi thường.

 

Đó là vật mới bệ hạ ban trong yến tiệc cung đình hôm , mỗi vương phủ chỉ vài món.

 

Nếu là kiếp , lẽ sẽ vì ý nghĩa bù đắp mơ hồ phía cây trâm mà chua xót trong lòng, hoặc vì phần thưởng hiếm hoi mà dấy lên một chút vui mừng đáng thương.

 

bây giờ, chỉ xem nó như một món trang sức phù hợp với phận của .

 

Một vật thể dùng để thể diện vương phủ trong vài dịp cần thiết.

 

Ta khép hộp , giọng nhàn nhạt:

 

“Cất , ghi kho.”

 

Phục Linh dò hỏi:

 

“Vương phi thử ? Tối nay nếu vương gia tới dùng bữa thì…”

 

Ta cắt ngang lời nàng, bước nội thất:

 

“Vương gia chính vụ bận rộn, Liễu trắc phi khỏe, chắc rảnh.

 

“Bảo dọn bữa trưa sang thư phòng nhỏ, còn mấy cuốn sổ sách xem xong.”

 

Ta nàng đang nghĩ gì.

 

Trước , lòng chỉ Tiêu Diệp, xem là tất cả.

 

Một động tác của , một câu , thậm chí chỉ một biểu cảm thoáng qua, đều thể chạm dây lòng , kéo theo cảm xúc của lên xuống.

 

bây giờ, giữa , thứ còn chỉ là danh phận phu thê.

 

Chỉ mà thôi.

 

Ta sẽ bao giờ những việc vô ích để lấy lòng nữa.

 

4

 

Đang dùng bữa, tiểu nha bẩm báo.

 

Liễu trắc phi tới thỉnh an.

 

Loading...