[Không CP] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-01-23 05:06:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cho nên tên của con là do tự đặt đấy, ?"

 

"Đợi con lớn , cũng thể đổi tên."

 

"Mạch Mạch , chỉ mong con thể bình bình an an mà trưởng thành."

 

Chương 56 Nhà cũng

"Mạch Mạch, ? Sao em ?"

 

"Chắc là khói hun thôi ạ," Tô Mạch đưa tay lau nước mắt, "Em cũng để ý nữa."

 

"Khói to lắm ?" Tô Tú Hoa nghi ngờ về phía bếp lò.

 

"Vâng, nãy một lúc khói to," Tô Mạch cúi đầu, " giờ thì , chị Tú Hoa đừng lo lắng gì nhé."

 

"Phải , những ngày tháng thế đúng là mơ cũng thấy ," Tô Tú Hoa rộ lên, "Thật đấy, dạo chị mơ, mỗi tỉnh dậy chị đều cảm thấy cuộc sống hiện tại thật sự là hời . Đừng chị nhé, đôi khi nửa đêm giật tỉnh giấc chị còn bật đèn pin xem tình hình của Tĩnh Tĩnh , chủ yếu là vì những chuyện trong mơ quá mức chân thực, may mà tất cả đều là mơ."

 

Tô Mạch mấp máy môi, cuối cùng những lời định , chỉ gật đầu: "Vâng, cũng may chỉ là mơ, đều là giả cả."

 

"Chứ còn gì nữa," Tô Tú Hoa mở nắp nồi, "Hôm nay sườn hầm mềm , Tĩnh Tĩnh cũng ăn . Lát nữa tắt lửa thì ủ thêm ít khoai tây , để chị mang ruộng ăn."

 

Nói xong, chị chờ Tô Mạch trả lời, kết quả thấy cô gì, liền đầu : "Mạch Mạch?"

 

"Dạ? Gì cơ ạ?" Tô Mạch giật .

 

"Hôm nay em thế, trong khỏe ?" Tô Tú Hoa chăm chú Tô Mạch.

 

"Không ạ, thật sự , em thấy . Vậy để em múc sườn nhé," Tô Mạch dậy lấy bát lớn trong tủ. "Nếu ủ khoai tây thì cần thêm lửa chị?"

 

"Không cần , sáng mai vẫn thể ủ thêm một lúc nữa," Tô Tú Hoa nhận lấy cái bát lớn từ tay Tô Mạch bắt đầu múc sườn. "Xong , em gọi Tĩnh Tĩnh , bảo con bé dậy ăn cơm. Giờ mà ngủ lâu quá thì buổi tối ngủ ."

 

"Vâng."

 

Tô Mạch gật đầu, sang phòng bên cạnh xem Tĩnh Tĩnh.

 

Đứa nhỏ đang giường ngủ, lẽ nóng nên đôi gò má đỏ bừng.

 

sắc mặt hồng nhuận, chăm sóc .

 

Tô Mạch bên giường, chạm chiếc chăn bông nhỏ đắp con bé, ánh mắt dừng đứa trẻ.

 

như cô nghĩ, sức khỏe của đứa trẻ , hai năm nay hầu như hề ốm đau gì, dù thỉnh thoảng chút khó chịu cũng nhanh ch.óng khỏi hẳn.

 

Tô Tú Hoa gò bó đứa trẻ, để con bé chạy nhảy khắp nơi cùng đám trẻ trong thôn, cho nên chỉ ăn uống mà khả năng vận động cũng mạnh, cơ thể khỏe mạnh.

 

Người trong thôn đều khen đứa nhỏ nuôi dạy , hơn nhiều so với nhiều đứa trẻ khác trong thôn.

 

Điều đúng như những gì Tô Mạch mong , nhưng hiểu lòng cô vẫn chút xót xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-99.html.]

Tô Tú Hoa , chỉ coi những gì mơ thấy là giả, nhưng Tô Mạch cảm thấy đó chắc là giả, mà là kiếp trong ký ức của cô.

 

Kiếp đó cô sức khỏe , chủ yếu là do từ nhỏ ăn uống đầy đủ, suy dinh dưỡng, ruột mất sớm nên từ khi còn là một đứa trẻ ở nhờ hết nhà đến nhà khác, gần như là ăn cơm của cả trăm nhà mà lớn lên.

 

Cái tên mụ mà Tô Tú Hoa quả thực chính là tên mụ của cô, đây là điều mà bà từng kể với ai.

 

"Dì ơi——" Đứa nhỏ mở mắt, Tô Mạch đang bên giường, liền vươn tay về phía cô.

 

"Ơi, tỉnh , dậy ăn cơm thôi, hôm nay món sườn con thích đấy." Tô Mạch gạt bỏ nỗi buồn trong lòng, cũng vươn hai tay bế đứa nhỏ lòng.

 

"Con ăn sườn," Đứa nhỏ mím môi, ôm c.h.ặ.t cổ Tô Mạch, "Dì ơi, hôm nay con ăn hai bát cơm."

 

"Được, chúng ăn hai bát cơm." Tô Mạch mặc quần áo cho đứa nhỏ, mặc xong xỏ giày, nhưng vẫn bế con bé khỏi phòng.

 

Tô Tú Hoa từ trong bếp , thấy cảnh tượng mắt liền : "Chẳng đó để con bé tự , hôm nay bế thế ?"

 

Tô Mạch còn kịp gì thì đứa nhỏ ngọ nguậy đòi xuống khỏi cô.

 

Tô Mạch đặt con bé xuống, : "Không hiểu hôm nay em bế con bé nhiều một chút."

 

Tô Tú Hoa nghiêng đầu: "Cái con bé bây giờ sơ hở một tí là chạy loạn khắp thôn, đúng là nên bế nhiều một chút, thì chẳng giữ nổi nó ."

 

Tô Mạch bật thành tiếng.

 

Cúi đầu liền thấy đứa nhỏ đang ngẩng đầu chống nạnh hai : "Hai đang con ?"

 

"Đâu , dì đang khen con mà," Tô Mạch lập tức trấn an, đẩy con bé vài bước. "Đi thôi thôi, ăn sườn nào, sườn hôm nay ngon lắm đấy."

 

"Vậy con ăn ba miếng sườn." Đứa nhỏ giơ tay , khó khăn lắm mới hiệu con "ba".

 

Cả Tô Mạch và Tô Tú Hoa đều nhịn mà bật : "Được, cho con ăn ba miếng, nhưng cũng ăn cả rau nữa nhé. Hôm nay cà rốt đấy, con ăn ?"

 

"Có ạ." Đứa nhỏ lanh lảnh đáp lời.

 

Lúc ăn cơm, Tô Mạch vẫn nén thêm vài .

 

Đứa nhỏ thực hề kén ăn, dù là thịt rau đều thể ăn sạch sẽ. Chỉ là để con bé dinh dưỡng cân bằng, Tô Mạch và Tô Tú Hoa vẫn sẽ đặc biệt hạn chế con bé ăn thịt, tránh ăn quá nhiều thịt dẫn đến còn bụng để ăn rau.

 

Nuôi đứa trẻ như hiện tại, Tô Mạch trong lòng tự nhiên là vui mừng, nhưng cô vẫn tránh khỏi việc nghĩ đến giấc mơ của Tô Tú Hoa.

 

Nghĩ đến đứa trẻ ở một thế giới khác, cũng chính là của cô.

 

cho dù là thế giới song song, thế giới đó cũng là một sự thật , dù thế nào cũng thể đổi . ……

 

Mấy ngày đó, trong thôn bắt đầu thu hoạch kim ngân hoa diện tích lớn, cũng lượt mang kim ngân hoa lên trấn để bán.

 

Hiện tại thời kỳ bận rộn vụ mùa, nhưng ruộng cũng một loại rau củ chín. Rau củ đương nhiên cũng thể bán lấy tiền, nhưng so với kim ngân hoa bán cho tiệm t.h.u.ố.c thì chênh lệch giá cả vẫn khá lớn.

 

 

Loading...