[Không CP] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-01-23 05:06:03
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến lúc , nhiều vựa kim ngân hoa trồng ruộng đều dần trưởng thành, thậm chí một phần thể thu hái.

 

Cũng trong thời gian , nhà Tô Mạch kẻ tấp nập, đều đến để hỏi cách hái và phơi kim ngân hoa. Tô Mạch thường ngày nhà, đều do Tô Tú Hoa xử lý.

 

Tất nhiên, thỉnh thoảng Tô Mạch về sớm vẫn sẽ giữ để xem giúp kim ngân hoa.

 

"Tô Mạch, cháu xem hộ dì kim ngân hoa nhà dì phơi thế ?"

 

"Tô Mạch, kim ngân hoa của dì chắc phơi xong nhỉ? Tú Hoa bảo nhưng dì vẫn hỏi cháu cho chắc, nếu dì sẽ thu cất ."

 

"Tô Mạch, kim ngân hoa khi sàng sảy xong là bọn dì tự bán cháu mang bán giúp đây?"

 

"Tô Mạch, tiệm t.h.u.ố.c liệu thu mua kim ngân hoa của bọn dì ?" ……

 

Rõ ràng bao nhiêu , mà hỏi khí thế của mấy chục .

 

Tô Mạch sân phơi của thôn, lượt xem qua kim ngân hoa của những xung quanh, xem trả lời.

 

"Thím ơi, kim ngân hoa nhà thím phơi thêm hai ngày nữa nhé."

 

"Cái phơi ạ. Tiệm t.h.u.ố.c thu đấy, tự bán thì cứ trực tiếp mang ."

 

"Cháu cũng thể bán giúp , nhưng cứ ngóng giá cả , lúc nào cháu lên trấn thì tiện đường mang là xong."

 

" cháu cũng kiểm tra qua, kim ngân hoa nếu đạt chuẩn thì chắc chắn cháu thu nhé."

 

"Mọi cứ đúng theo những gì cháu dặn đó, đến lúc hái phơi , về cơ bản là vấn đề gì . Chất lượng kim ngân hoa của chúng , tiệm t.h.u.ố.c sẵn lòng thu mua."

 

"Tự để dùng cũng ạ, nhưng bảo quản cho , nhất định để nơi khô ráo thoáng mát, nếu sẽ nhanh hỏng." ……

 

Nói xong một lượt, bên cạnh đưa tới một ly nước.

 

Tô Mạch đầu: "Chị Tú Hoa xuống đây ?"

 

"Chị đoán hôm nay em về sớm thế nào cũng vây hỏi thôi," Tô Tú Hoa mỉm , "Mấy câu hỏi họ cũng hỏi chị bao nhiêu , may mà câu trả lời của chị cũng tương tự như em."

 

"Bây giờ mới bắt đầu nên lo lắng cũng là chuyện thường tình, họ sẽ tin tưởng em thôi." Tô Mạch nhận lấy nước uống một ngụm lớn.

 

"Chị để ý chuyện ," Tô Tú Hoa lắc đầu, "Dù bản chị học hỏi . Sáng nay chị ghé tiệm t.h.u.ố.c, bác sĩ Từ kim ngân hoa của chúng còn hơn năm ngoái một chút, khen chị cách chăm sóc. Tiệm t.h.u.ố.c tiêu thụ kim ngân hoa lớn, đừng là chất lượng thế , kể cả kém hơn một chút thì chúng bao nhiêu họ cũng thu bấy nhiêu."

 

"Chị Tú Hoa còn ngóng kỹ càng thế cơ ạ?" Tô Mạch .

 

"Chứ nữa, bây giờ chị chẳng còn sợ lên trấn nữa ," Đôi mắt Tô Tú Hoa ngập tràn ý , "Tiện thể còn dẫn Tĩnh Tĩnh chơi luôn."

 

Tô Mạch Tĩnh Tĩnh đang chơi đùa cùng đám trẻ con khác trong thôn ở phía , suy nghĩ một chút : "Dịp nào đó chúng cùng lên trấn chụp ảnh nhé, để lưu giữ hình ảnh lúc nhỏ của con bé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-98.html.]

 

"Được chứ, cái , đến lúc đó để chị trả tiền." Tô Tú Hoa lập tức .

 

"Vâng, giờ chị Tú Hoa cũng tiền , em sẽ tranh trả tiền ," Tô Mạch mỉm , tiếp, "Sau mấy phân ruộng của những khác, tiền bán kim ngân hoa thu chị cứ cầm lấy hết ."

 

"Cái ..."

 

"Dù bình thường cũng cần dùng đến mà, chị đấy, trong tay em vẫn còn tiền bán nhân sâm," Tô Mạch hạ thấp giọng, "Vốn dĩ việc đồng áng đều là do chị , kim ngân hoa trồng ở ruộng nhà em chia một nửa là , phần dôi cũng chẳng đáng bao nhiêu, chị cứ cầm lấy tiền để thỉnh thoảng mua chút đồ thích."

 

"Chị thì gì mà thích chứ," Tô Tú Hoa phì , nhưng vẫn gật đầu đồng ý, "Được , chuyện chị khách sáo với em nữa, chị giữ thì chị giữ."

 

Hai trò chuyện về phía chỗ ở.

 

Trong sân nhà cũng đang phơi kim ngân hoa, Tô Mạch qua, tình trạng phơi , rõ ràng Tô Tú Hoa quả thực thành thục kỹ năng phơi kim ngân hoa.

 

Xem xong kim ngân hoa, Tô Mạch lấy từ trong túi mấy cuốn sách mới.

 

"Truyện tranh ?" Tô Tú Hoa ngạc nhiên, "Sao em mua cả truyện tranh thế?"

 

"Cho chị và Tĩnh Tĩnh cùng xem," Tô Mạch mỉm , "Chị cũng đang học chữ, xem truyện tranh học chữ sẽ nhanh hơn. Ngoài , em còn mua thêm mấy cuốn sách nông nghiệp, chắc chúng dùng đến ngay nhưng xem nhiều cũng hại gì."

 

"Em tốn tiền ," Tô Tú Hoa thở dài, "Thật là, cứ đà cuộc sống của chúng sẽ còn hơn cả đại đa trong đại đội mất."

 

"Như ?"

 

"Cũng , chỉ là đôi khi buổi tối mơ chị vẫn cảm thấy quen lắm," Tô Tú Hoa lắc đầu, "Không hiểu dạo chị mơ, mơ thấy cảnh ngộ của con chị nếu như gặp em."

 

"Hửm?" Tô Mạch đột nhiên ngước mắt lên.

 

Tô Tú Hoa nhận sự khác thường, tiếp tục : "Trong mơ chị đến đây, vẫn ở đại đội cũ, sống cùng với Tĩnh Tĩnh. Ngày tháng đó thực sự gian nan, nên mỗi tỉnh dậy chị đều cảm thấy áy náy."

 

"Gian nan lắm ?" Tô Mạch nhẹ giọng hỏi.

 

"Ừm, tuy trong đại đội cũng giúp đỡ, nhưng chỉ hai con... chủ yếu là Tĩnh Tĩnh, con bé trong mơ gầy gò như thế, lòng chị thực sự đau xót," Tô Tú Hoa lắc đầu, "Cũng may tất cả chỉ là mơ."

 

Tô Mạch Tô Tú Hoa chớp chớp mắt, im lặng gì.

 

"Vậy... trong mơ của chị, Tĩnh Tĩnh tên là gì?"

 

"Sao em trong mơ con bé tên khác?" Tô Tú Hoa ngẩng đầu, "Trong mơ của chị, Tĩnh Tĩnh sinh gầy yếu, trong đại đội đều con bé sống thọ , nghĩ rằng đặt tên cho dễ nuôi nên gọi là 'Nha Đản', kết quả là tình hình vẫn khá hơn bao nhiêu."

 

Tô Mạch , trong đầu lập tức nhớ những lời khi cô còn nhỏ.

 

"'Nha Đản' cái tên thật khó , nhưng bà ngoại con thấy , bà cảm thấy cái tên đó dễ nuôi, cứ nhất quyết gọi thế, cãi nên đành chịu. Vốn dĩ tưởng rằng đến lúc học vẫn dùng cái tên đó, ngờ khi học thì bà ngoại qua đời ."

 

 

Loading...