[Không CP] Thập Niên 70: Tiểu Địa Chủ Có Không Gian Tùy Thân - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-01-23 05:00:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ, cả nhóm mới đến cổng xưởng dệt.

 

Mọi đều theo hướng ngóng đó để tìm đến đích.

 

Đích đến của Tô Mạch là phòng y tế, vị trí gần cổng chính xưởng dệt, bên cạnh còn tòa nhà ký túc xá do xưởng dệt xây dựng, ký túc xá phân cho phòng y tế ngay tầng một.

 

Ký túc xá là phòng tám , giường tầng, nhưng theo những gì Tô Mạch ngóng đó, tổng cộng phòng y tế xưởng dệt cũng đến tám , cộng thêm vài nhà ở ngay thị trấn, buổi tối thực sự nghỉ ngơi ở đây cao lắm cũng chỉ hai ba .

 

"Tô Mạch, ở đây ."

 

"Trương Lâm, cũng đỗ ?" Tô Mạch nhanh chân tới, khi thấy quen, cô ít nhiều vẫn cảm thấy phấn khích, "Cậu bảo bệnh viện y tá ?"

 

Nhà Trương Lâm cũng ở trấn, khi lấy chứng chỉ kết thúc khóa học bổ túc, cô từng lẽ sẽ bệnh viện, ngờ cô cũng đến xưởng dệt.

 

"Vốn dĩ là , nhưng tớ cảm thấy ở bệnh viện mệt quá, xưởng dệt vẫn nhẹ nhàng hơn," Trương Lâm cũng vui vẻ nắm lấy tay Tô Mạch, "Tớ ngóng kỹ , phòng y tế ngoài hai chúng còn ba nữa, tổng cộng là năm , phân bổ là hai bác sĩ, hai y tá và một d.ư.ợ.c sĩ, nhưng y tá và d.ư.ợ.c sĩ thể đổi ca cho , tớ việc gì đổi ca cho tớ, việc gì tớ cũng thể giúp ."

 

"Được chứ," Tô Mạch lập tức gật đầu, "Tớ vấn đề gì."

 

Chẳng bao lâu , một y tá khác cũng tới, tuổi tác xấp xỉ hai , cũng là nữ, Trương Lâm kéo qua, nhắc đến chuyện đổi ca, đối phương cũng ý kiến gì, trực tiếp đồng ý ngay.

 

Ngoài ba bọn họ, hai còn là bác sĩ, vặn một nam một nữ, chủ yếu phụ trách chẩn đoán và điều trị cho bệnh nhân trong xưởng dệt.

 

Tuy nhiên dù , phòng y tế chủ yếu vẫn chỉ khám những bệnh vặt vãnh đau nhức thông thường, chẳng hạn như cảm cúm phát sốt, hoặc là trầy xước bong gân nhẹ, nếu thật sự bệnh nặng thì vẫn đến tiệm t.h.u.ố.c hoặc bệnh viện.

 

Đây cũng là lý do Trương Lâm cảm thấy công việc ở xưởng dệt nhẹ nhàng nên mới để Trương Lâm thi đây.

 

Ngày đầu tiên , xưởng dệt việc gì, Tô Mạch, Trương Lâm và cô gái còn tán gẫu với , qua lời , Tô Mạch cũng phận của đối phương.

 

Chuyện quả thực chút trùng hợp , với cô cũng hẳn là xa lạ .

 

"Lưu Khê, họ Chu ?"

 

" ," Lưu Khê gật đầu, thắc mắc Tô Mạch, "Sao ?"

 

Tô Mạch thầm nghĩ quả nhiên là , : "Trước đây tớ từng gặp ."

 

Nói đoạn, cô móc từ trong túi một nắm nhỏ hạt dưa, đưa tay Lưu Khê và Trương Lâm: "Hai ăn ."

 

Lúc , việc giao lưu giữa với mà đưa một nắm hạt dưa là thích hợp nhất, thể g.i.ế.c thời gian, tốn quá nhiều tiền, hơn nữa nó lương thực chính nên bắt mắt, cũng sẽ quá nhiều chú ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-61.html.]

Trước đây khi Trương Lâm cùng học bổ túc với Tô Mạch mua hạt dưa từ tay Tô Mạch chỉ một , lúc thản nhiên nhận lấy, c.ắ.n hai hạt : "Vẫn là hạt dưa đưa là ngon nhất, hồi Tết tớ ăn hạt dưa của bao nhiêu nhà mà chẳng nhà nào bằng nhà ."

 

"Hạt dưa?" Lưu Khê đoạn, bỗng nhớ điều gì đó, kinh ngạc Tô Mạch, "A —— chính là cái ..."

 

Tô Mạch mỉm , Lưu Khê cũng thêm gì nữa, hì hì bảo: "Tớ cũng thích hạt dưa , vị ngon, nhân bên trong cũng đầy đặn."

 

Chính vì chuyện hạt dưa mà Lưu Khê lập tức ấn tượng với Tô Mạch.

 

Lúc Trương Lâm bận việc, cô còn đặc biệt ghé sát Tô Mạch chuyện: "Tớ thích ăn hạt dưa của lắm, nhưng tớ cho tớ ăn nhiều, hạt dưa ở nhà bao nhiêu đem tặng cho khác hết , ở đây, tớ thể trực tiếp lấy từ chỗ ."

 

"Ăn ít một chút thì ," Tô Mạch , "Quay đầu tớ sẽ mang cho món khác, vườn nhà tớ trồng cà chua, vị cũng ngon lắm."

 

"Hay quá quá, đến lúc đó tớ sẽ mang hoa quả cho , nhà tớ chẳng gì khác, chỉ hoa quả là nhiều thôi, mỗi khi đến mùa thu hoạch là nhiều kinh khủng." Lưu Khê hì hì .

 

Phòng y tế xưởng dệt đúng là nhàn thật, Tô Mạch mấy ngày liền cảm thấy còn nhàn hơn cả hồi ở rừng táo.

 

Bình thường thỉnh thoảng bệnh nhân ghé qua cũng cơ bản vấn đề gì lớn, thậm chí đều trực tiếp xông tới để mua một loại t.h.u.ố.c nào đó, đến cả bác sĩ cũng chẳng cần bận tay.

 

Tuy nhiên, Tô Mạch ở đây thực hiện mấy vụ ăn, là t.h.u.ố.c mà là hạt dưa.

 

Ngoài Trương Lâm và Lưu Khê , hai bác sĩ cũng thỉnh thoảng mua hạt dưa từ tay cô, mỗi cũng mua nhiều, chỉ một hai hào, mua một là ăn mấy ngày.

 

Có những lúc rảnh rỗi quá, khắp phòng y tế đều thấy tiếng "răng rắc răng rắc" c.ắ.n hạt dưa.

 

...

 

"Hiện tại trời nóng, chị cần bận rộn gì , cứ bờ suối cho mát," Tô Mạch ở cửa, đầu với Tô Tú Hoa, "Nếu cảm thấy buồn chán thì chân cầu, chuyện phiếm với cho vui."

 

"Cứ để em lo lắng cho chị mãi," Tô Tú Hoa tới cửa, "Yên tâm , ngày tháng thế , chị thể tự chăm sóc ."

 

Ở cùng Tô Mạch một thời gian, và mặt Tô Tú Hoa đều da thịt, sắc mặt cũng hồng hào hơn thấy rõ.

 

Thái độ của dân làng đối với cô cũng , bình thường gặp đường còn chào hỏi cô.

 

Cô cảm thấy điều may mắn nhất trong đời chính là gặp Tô Mạch.

 

"Em chỉ sợ chị mệt thôi," Tô Mạch , "Tình trạng như để xảy nữa đấy, việc nhiều như thế đợi đến lúc em nghỉ phép cùng ."

 

Cô đang về Tô Tú Hoa lẳng lặng giặt hết ga trải giường và vỏ chăn của cả hai một , đợi lúc cô tan về thấy vải vóc phơi đầy một sân mà sững sờ luôn.

 

 

Loading...