Nếu là đây, nghĩ Tô Mạch chắc chắn cũng sẽ chọn ở ký túc xá, nhưng hiện tại thì chắc chắn nữa.
Tô Mạch cảm thấy vấn đề gì, : "Trước đây em ở rừng táo cũng sớm về muộn suốt mà, nhưng nếu thể, em cũng xin ký túc xá, lỡ chuyện gì mà về muộn quá cũng ."
Hiện tại đang là mùa hè, xưởng dệt hơn năm giờ là tan , cô về nhà thời gian cũng quá muộn.
Chỉ là bên phòng y tế sắp xếp thế nào, nếu cần trực đêm thì cô nhất định ở đó.
Thịnh T.ử Dương học kế toán, thi cũng là vị trí kế toán, am hiểu về phòng y tế nên cô nhiều với , định bụng tự ngóng.
Nhà vẫn đang dựng, nhưng tảng đá trong lòng Tô Mạch buông xuống.
Nếu cô nhận xưởng dệt, ít nhất sẽ thêm một khoản thu nhập công khai, cơ hội cô sẽ nghĩ cách sắm một chiếc xe đạp, như dù là mùa đông sớm về muộn cũng lo lắng quá muộn.
Dân làng chuyện cũng càng mừng cho cô, thậm chí khi việc còn nghiêm túc hơn mấy phần.
Tô Mạch còn hiểu rõ nguyên do, Tô Quế Hương giải thích bên tai cô: "Cháu bây giờ nhận xưởng dệt là chuyện đại hỉ, chứng tỏ cháu thật sự bản lĩnh, vạn nhất ai đau đầu nhức óc gì chẳng càng thể tìm đến cháu , đắc tội với cháu là khôn ngoan , lúc những kẻ lén lút lấy thêm đậu nành cũng ít hẳn ."
"Đều là trong đại đội, giúp đỡ lẫn cũng là việc nên ," Tô Mạch mỉm , "Bác cũng , nếu tình trạng khỏe nhẹ nhàng, thể tìm cháu bất cứ lúc nào, hiện tại cháu phòng y tế của xưởng, lẽ còn thể giúp mua một loại t.h.u.ố.c cơ bản."
"Ái chà, thì bác khách sáo với cháu ." Tô Quế Hương híp mắt gật đầu.
Ngày hôm , Tô Mạch đích đến xưởng dệt một chuyến, khi xác nhận nhận , cô liền đến rừng táo để giải thích.
Người tạm thời thế cô việc ở rừng táo chính là của quản sự, tin cô sắp , mừng còn kịp, hận tiễn cô ngay lập tức, hai lời liền đóng luôn cái dấu cần thiết giấy tờ.
Tô Mạch mang theo các giấy tờ liên quan đến xưởng dệt thủ tục nhập chức, hỏi han về tình hình phòng y tế.
Không ngoài dự đoán của cô, phòng y tế xưởng dệt cần nhân viên trực, cho nên mỗi đều một giường trong ký túc xá, tuy là phòng nhiều , nhưng ngoại trừ Tô Mạch , những khác tuyển dụng đều là thị trấn, tương đương với việc khi thực sự đến lượt cô trực đêm thì cũng chỉ cô ở đó.
"Cô thấy ?"
"Được ạ." Tô Mạch gật đầu, đối phương đóng dấu.
Kể từ ngày , lương tháng của cô sẽ tăng lên mười tám đồng, nhiều hơn lương ở rừng táo tận mười đồng.
Chương 35 Không để mệt
"Quả trứng gà cháu mang theo ." Tô Tú Hoa nhét quả trứng luộc túi áo Tô Mạch.
"Không cần , chị giữ mà ăn," Tô Mạch móc quả trứng , "Bên xưởng dệt nhà ăn, chỉ cần tiền phiếu là món gì cũng , dù chị ăn thì đứa trẻ trong bụng cũng cần ăn nhiều một chút."
" mấy ngày nay chị ăn của em bao nhiêu là trứng ." Tô Tú Hoa chút ngại ngùng, cô cũng ngờ Tô Mạch đối xử với như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-60.html.]
Đồ đạc mang từ đại đội cũ sang cơ bản đều là của cô , ba trăm đồng cũng dùng để dựng nhà , hiện tại nhà dựng xong nhưng trong túi cô chẳng còn bao nhiêu tiền, cứ ăn đồ của Tô Mạch mãi khiến cô luôn cảm thấy yên lòng.
Tô Mạch đại khái đoán suy nghĩ hiện tại của Tô Tú Hoa, khi cân nhắc một lát liền : "Vậy thế , trứng gà chúng chia đôi, chị một ngày em một ngày, thấy ?"
Ngoài trứng luộc , buổi tối hai còn một bát trứng chưng.
Tô Mạch nhớ đạo lý "vật cực tất phản", e rằng ăn quá nhiều trứng cũng cho cơ thể, chia như còn thể khiến Tô Tú Hoa ăn ít trứng một chút.
Thiếu chút dinh dưỡng từ trứng gà, cô sẽ nghĩ cách bồi bổ cho Tô Tú Hoa từ những thứ khác.
Nói đến đây, Tô Tú Hoa còn ý kiến gì nữa, lập tức gật đầu, còn đặc biệt dặn dò: "Vậy em cứ yên tâm , việc nhà cứ để chị lo, quần áo em cũng đừng giặt, để chị giặt cho."
Tô Mạch nghĩ hiện tại thời tiết nóng, quần áo vò qua một chút là sạch, tốn bao nhiêu công sức nên gật đầu đồng ý.
Sau khi xưởng dệt thu nhận đủ công nhân, thông báo khai công nhanh gửi đến.
Người trong đại đội đỗ xưởng dệt nhiều, ngoài Tô Mạch và Thịnh T.ử Dương thì còn một dân làng nữa.
Ngày đầu tiên , trong thôn đặc biệt dùng xe bò đưa ba và những cần lên trấn cùng đến xưởng dệt.
"Bố bảo nếu thể việc lâu dài ở xưởng dệt, đầu sẽ gom tiền mua cho một chiếc xe đạp, lúc đó thể đạp xe đến xưởng ." Người dân làng khác cùng tuyển xưởng dệt .
Người là con trai của kế toán trong thôn, nghiệp cấp ba nhưng thành tích bình thường, kết quả thi đại học năm ngoái còn kém hơn cả Triệu Tình Tình.
Lần xưởng dệt tuyển , cũng đăng ký ngay từ đầu, quả nhiên trúng tuyển thành công.
Ông lão đ.á.n.h xe bò liền lập tức khen nhanh nhẹn giỏi giang.
"Lương xưởng dệt cao, chỉ cần gom đủ một tờ phiếu xe đạp, mua một chiếc xe đạp thì đúng là thuận tiện hơn nhiều." Thịnh T.ử Dương , rõ ràng cũng đang tính toán chuyện .
Thực từ thôn lên trấn quá xa, dù chỉ bộ thì hơn nửa tiếng cũng tới nơi, nhưng nếu chiếc xe đạp thì quả thực sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Tô Mạch gì nhiều, chỉ bảo: "Từ ngày mai trở , em vẫn đường núi ."
Thời gian qua cô vẫn luôn việc ở rừng táo nên quá quen thuộc đường núi phía , tốc độ hề chậm, vị trí xưởng dệt cũng xa rừng táo, đường núi sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Thịnh T.ử Dương và một cái: "Chúng đường phía , leo núi tuy nhanh nhưng mệt, em một nhớ chú ý an ."
"Trước đây em đường núi mà, vấn đề gì ạ." Tô Mạch mỉm .
Tốc độ xe bò quá nhanh, may mà tự bộ nên mệt .