"Lúc cháu về bác gái qua tiền căn hậu quả của sự việc ạ." Tô Mạch , về phía đối phương. Tô Quế Hương qua tình hình của đối phương nhưng đang mang thai.
Hai , Tô Mạch luôn cảm thấy mắt trông quen mắt, thầm nghĩ lẽ vì hai quan hệ họ hàng nên mới thấy quen.
Nghĩ , cô thuận miệng hỏi: "Chị tên là gì?"
Đối phương chút nhút nhát, ngước mắt nhanh Tô Mạch một cái cúi đầu, nhỏ giọng một cái tên.
Tô Mạch rõ, hỏi thêm một : "Gì cơ ạ?"
Giọng của đối phương to hơn một chút: "Tô Tú Hoa."
Tô Mạch chớp chớp mắt, còn định hỏi một nữa, nhưng sợ đối phương tưởng cố ý khó nên cố nén lời hỏi xuống, chỉ hỏi rằng: "Là chữ Tú trong ưu tú, chữ Hoa trong hoa cỏ ạ?"
" đúng, chính là hai chữ đó," Người bên cạnh lên tiếng, "Tú Hoa cũng là đứa tội nghiệp, năm xưa trong nhà đều mất cả, khó khăn lắm mới trưởng thành kết hôn, mới m.a.n.g t.h.a.i thì chồng mất, cũng là nhất định đưa cô tới đây, chỉ là trong đại đội thấy... cũng còn cách nào khác..."
Tô Mạch ngẩng đầu, vì bản cũng trải nghiệm tương tự nên lập tức hiểu ý của đối phương.
Người trong nhà qua đời đủ để khiến điều tiếng , thêm một chồng cũng mất ngay khi kết hôn lâu, dù bây giờ cho phép mê tín dị đoan nhưng ước chừng cũng đủ để ít .
điều cô để tâm nhất chuyện , mà là cái tên của đối phương.
Cũng như tình trạng m.a.n.g t.h.a.i hiện tại của đối phương.
Tính toán tình hình của đứa trẻ , ước chừng cuối năm nay sẽ đời. Mà ngày sinh nhật của cô chính là cuối năm năm nay, hơn nữa tên của bà ngoại cô chính là —— Tô Tú Hoa.
"Cháu thể hỏi thêm vài câu ạ?" Tô Mạch về phía , "Tiền căn hậu quả của sự việc, lúc nãy cháu về vội quá nên rõ lắm."
Cô như , những mặt cô ý định thu nhận nên lập tức kể thêm nhiều tình hình khác.
Tô Tú Hoa trông gầy yếu nhưng thực tế mười chín tuổi , khi gia đình xảy chuyện, cô vẫn luôn nỗ lực việc kiếm tiền, cộng thêm sự giúp đỡ của đại đội nên vẫn sống đến năm mười tám tuổi.
Năm ngoái cô kết hôn với một đàn ông trong đại đội, lâu thì kiểm tra mang thai.
Cứ ngỡ đó sẽ là tin mừng, ai ngờ đàn ông của cô lâu qua đời vì tai nạn.
Những chuyện may liên tiếp xảy khiến trong đại đội bên ý kiến với cô , vặn đại đội bên đó điều tra Tô Tú Hoa ở bên còn họ hàng, nên mới đưa cô tới đây, xem thể đổi môi trường sống .
"Sức khỏe của cô vốn dĩ cũng tạm , hai tháng nay vì một lý do mà cứ nôn mửa liên tục, ăn cũng nên mới thành thế đấy."
"Không ngờ nhà cháu cũng xảy tình cảnh như ."
Tô Mạch sự đồng cảm của đối phương, trong lòng chỉ nghĩ về chuyện của Tô Tú Hoa.
Trải nghiệm giống , bối cảnh gia đình giống , còn điểm cuối cùng nữa...
Tô Mạch mím môi: "Cháu thể hỏi xem làng... đại đội của tên là gì ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-56.html.]
Đối phương một cái tên, Tô Mạch vô thức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Cô vốn tưởng đây là một thế giới xa lạ, ngờ thể gặp chuyện như .
Trong ký ức của cô, từng xuất hiện đại đội hiện tại , kiếp Tô Tú Hoa lẽ từng tới đây, hoặc lẽ từng tới đây, nhưng cuối cùng vẫn trở về sống ở ngôi làng cũ.
Đứa trẻ trong bụng cô chính là cô.
Kiếp Tô Tú Hoa khi sinh con xong sống thêm năm năm, qua đời khi cô mới năm tuổi, cô lớn lên nhờ sự cưu mang của dân làng.
Cho nên khi cô sinh , trong ký ức nhiều cô đưa cô về thăm làng cũ.
"Bác xem thế ..."
"Để chị ở ạ, cháu công việc chính thức , chúng cháu thể nương tựa mà sống." Tô Mạch lập tức đưa quyết định.
Dù thế nào nữa, kiếp cô sẽ để trở thành trẻ mồ côi.
Chương 33 An tâm ở
"Tô Mạch, nếu thực sự thì cũng đừng miễn cưỡng." Tô Chính Quốc ở bên cạnh , ông là rõ tình hình của Tô Mạch nhất, khó khăn lắm tình hình của cô mới khá lên một chút, nếu gánh thêm hai gánh nặng nữa, cuộc sống chắc chắn sẽ vất vả hơn một ít.
" đấy Tô Mạch, cháu suy nghĩ cho kỹ." Tô Quế Hương cũng ở bên cạnh khuyên bảo, ánh mắt nhịn mà về phía Tô Tú Hoa đang cách đó xa.
Nếu chỉ một tìm đến thì thôi, đằng trong bụng còn mang theo một đứa nữa, tương đương với việc trong thời gian tới đều thể việc nặng nhọc , gánh nặng đổ hết lên đầu Tô Mạch, bà cảm thấy thực sự .
"Hay là để cháu về ạ." Tô Tú Hoa ôm bụng , khi xong thì cúi đầu xuống.
"Không , chị ở , em cũng còn nào khác," Tô Mạch chủ động , "Chị ở , chúng thể nương tựa mà sống, ?"
Tô Tú Hoa đột ngột ngẩng đầu lên.
Không hiểu , cô luôn cảm thấy ánh mắt của Tô Mạch đỗi thiết.
"Thật chứ?"
"Đương nhiên ," Tô Mạch mỉm gật đầu, "Hiện tại em công việc , thể kiếm tiền, nếu chị ở , em thực sự còn nào nữa ."
Thấy đối phương vẫn còn chút do dự, cô : "Chị nấu ăn ?"
"Biết, chị cái gì cũng , chị còn thể xuống đồng giúp em việc nữa," Tô Tú Hoa lập tức , "Em bảo chị gì cũng ."
"Vậy chị giúp em trông nom việc nhà, em nấu ăn cho lắm," Tô Mạch thẳng luôn, "Đến lúc em , chị ở nhà giúp em nấu cơm, tiện thể giúp em dọn dẹp nhà cửa, như em thể tiết kiệm ít việc."
Cô thực sự vẫn nấu ăn cho lắm, lẽ là thiên bẩm khiếu nấu nướng, món cô chỉ thể tạm nuốt trôi, so với món Tô Quế Hương thì hương vị kém xa.
Tuy nhiên cũng , món cô vẫn ăn , vấn đề gì.