"Bằng lòng chứ, bằng lòng," Bác sĩ Từ vội , "Cháu mua hết bao nhiêu tiền, giờ bác đưa tiền cho cháu luôn?"
Tô Mạch suy nghĩ một lát : "Trừ phần cháu giữ , chỗ còn bác sĩ Từ đưa cho cháu hai mươi tám đồng năm hào ạ, cháu mua nhiều nên bớt cho một ít, cứ lấy giá ạ."
Thời gian qua cô vẫn luôn giúp đỡ ở y quán nên khá am hiểu về giá cả d.ư.ợ.c liệu, đưa một mức giá hợp lý.
Sở dĩ cái giá đó vì d.ư.ợ.c liệu nhiều, mà là trong d.ư.ợ.c liệu vài vị t.h.u.ố.c đông y khá đắt đỏ, kéo mức giá lên cao.
Cũng may là bây giờ cô việc ở rừng táo, mỗi tháng lương, nếu cô sẽ nghĩ cách giải thích xem lấy tiền để ứng như .
"Được, cứ lấy giá đó." Bác sĩ Từ gật đầu, lấy tiền.
Không lâu , bà mang tiền tương ứng qua đặt tay Tô Mạch.
Cuối cùng quên dặn dò: "Lần đến, nếu cháu tiện tay thì cứ qua tìm bác, gặp bác cũng , nhưng t.h.u.ố.c thì để lọt đấy."
Tô Mạch lập tức gật đầu lia lịa.
Lần bác sĩ Từ hề giấu giếm chuyện d.ư.ợ.c liệu, dù cả một lô d.ư.ợ.c liệu lớn như giấu là giấu .
Mọi ở y quán giờ đều quen với Tô Mạch, cô tình cờ gặp bán t.h.u.ố.c , ai nấy đều chỉ thấy cô thật may mắn.
"Cũng là cái duyên của cháu, t.h.u.ố.c như thế thực sự là thể gặp mà thể cầu."
" , thời gian cháu đều dùng t.h.u.ố.c đó đưa đúng ? Nhìn qua đúng là hơn đấy, đôi khi t.h.u.ố.c đông y cũng dựa vận may nữa."
"Cháu thực sự bằng lòng bán lô t.h.u.ố.c cho y quán ? Thay là chú thì chú giữ cho ."
Bên cạnh nhỏ, lời dứt bên cạnh vỗ vai một cái.
Tô Mạch tự nhiên hiểu ý của họ, t.h.u.ố.c đông y thể để lâu, t.h.u.ố.c càng thì giá trị càng cao, những việc ở y quán cơ bản đều sẽ để dành một ít t.h.u.ố.c ở nhà để đề phòng lúc cần đến.
đó là với bình thường, còn với Tô Mạch, t.h.u.ố.c vốn dĩ là từ ruộng t.h.u.ố.c của cô mà , cô tranh thủ lúc tiêu thụ bớt thì t.h.u.ố.c đông y trong tủ t.h.u.ố.c ở gian nhỏ của cô chỉ càng tích càng nhiều, chuyện đó càng cần thiết.
Nghĩ thì nghĩ nhưng lời , Tô Mạch chỉ : "Cháu tự giữ cũng chẳng tác dụng gì, để ở y quán giúp nhiều hơn chẳng hơn ?"
"Tốt thì thật, nhưng..."
"Được , , Tô Mạch cháu đừng ông linh tinh, chúng việc ở y quán chẳng đều hy vọng bệnh nhân mau ch.óng bình phục ."
" thế, với cũng thấy Tô Mạch giữ nhiều t.h.u.ố.c như thế gì, chi bằng giờ tích thêm ít tiền, đợi gặp cơ hội , trữ lấy hai củ nhân sâm, đó mới là điều quan trọng nhất."
"Phải đấy, phiến nhân sâm, đó mới là đồ ."
Bác sĩ Từ một bên, mỗi một câu qua cũng ý định ngăn cản.
Vốn dĩ, bác sĩ tự giữ ít t.h.u.ố.c cũng là chuyện bình thường, nếu ngay cả bác sĩ mà trong tay cũng t.h.u.ố.c , vạn nhất thực sự lúc cần kíp, dù là nhà bệnh nhân khẩn cấp mà lấy t.h.u.ố.c thì lúc đó mới khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-48.html.]
Huống hồ tình trạng sức khỏe của Tô Mạch là như thế , giữ ít t.h.u.ố.c cũng là điều cho cô.
Thế là sự ngầm đồng ý của bác sĩ Từ, Tô Mạch ít thông tin về các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá, những loại d.ư.ợ.c liệu đơn t.h.u.ố.c hàng ngày cơ bản dùng tới, cô từng tiếp xúc, giờ bên tai đều đang , cô tự nhiên là vui vẻ ghi nhớ hết .
Đột nhiên, tai cô thấy điều gì đó, lập tức ngẩng đầu, ánh mắt phấn khởi mặt: "Sư Lâm, nhà bào t.ử Linh Chi ạ?"
"Phải... ..." Sư Lâm cẩn thận trả lời, theo bản năng sắc mặt Tô Mạch.
Tô Mạch mỉm , giơ hai ngón tay : "Sư Lâm, em thể xin hai hạt bào t.ử Linh Chi ?"
"Hai hạt?" Sư Lâm ngơ ngác, ban nãy thấy Tô Mạch phấn khởi như ông cứ tưởng cô mượn dùng, mà dùng thì chắc chắn là ít, khiến ông hối hận vì lỡ lời, ngờ Tô Mạch chỉ xin hai hạt.
"Vâng," Tô Mạch lập tức gật đầu, "Em mở mang tầm mắt một chút thôi, chỉ cần hai hạt là ."
Xin hai hạt là vì sợ xin một hạt trồng , hai hạt thì chỉ cần một hạt nảy mầm là cô thậm chí thể bán cả Linh Chi nữa.
Sư Lâm xong còn do dự nữa, lập tức gật đầu: "Được, cháu đến chú sẽ mang cho cháu hai hạt."
"Nhà chị ít hạt giống hoa nghệ tây, em lấy ?"
"Có ạ, em cảm ơn sư tỷ Lục." Tô Mạch lập tức vui mừng cảm ơn.
Hoa nghệ tây (Saffron) cô cũng , giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ, chỉ cần những loại d.ư.ợ.c liệu cô thể lượt trồng một ít thì cuộc sống của cô thực sự cần lo lắng gì nữa .
Mãi đến khi rời khỏi y quán, tâm trạng của Tô Mạch vẫn .
Tính cả tiền bán d.ư.ợ.c liệu cho y quán , tiền tiết kiệm trong tay cô vượt quá năm mươi đồng.
Tuy tiền tiết kiệm của ít nhà thời cũng thể lên tới hai ba trăm đồng, nhưng cô là tự tự tiêu, hơn năm mươi đồng tuyệt đối thể coi là một món tiền khổng lồ.
Điều cũng khiến cô dần dần nảy sinh hứng thú với việc bán t.h.u.ố.c.
Hơn hai mươi đồng đó cô bán bao nhiêu lương thực mới chừng , giờ chỉ một bán t.h.u.ố.c thôi mà tiền về tay gần ba mươi đồng, đúng là thể gọi là giàu lên nhanh ch.óng.
thời buổi bán t.h.u.ố.c cũng dễ dàng, chủ yếu là trấn chỉ duy nhất một y quán lớn như , bệnh viện thì cũng nhưng chủ yếu là t.h.u.ố.c tây, cách khác t.h.u.ố.c của cô ở trấn chỉ thể bán cho y quán.
Lý do cô dùng thì , nhưng cũng chỉ thể lâu lâu mới bán một , lâu dần khéo ngày lộ tẩy.
Thôi thì hơn năm mươi đồng trong tay cũng đủ dùng trong một thời gian dài, t.h.u.ố.c trong ruộng t.h.u.ố.c cô cứ trồng đó , cơ hội sẽ từ từ bán .
...
"Xương ống thì tác dụng gì? Một tí thịt cũng chẳng , cứ bán miếng thịt cho ."
"Thế , chị lấy xương ống chỉ lấy thịt thì đưa phiếu thịt ."
" mà phiếu thịt thì còn đây chuyện với ? Thôi bỏ , lấy nữa, xem cái xương ống của bán kèm ."