Tô Mạch đang nghĩ khi nào mới ăn thịt lợn đây, lập tức đỡ bà về phía hướng bán thịt lợn.
Cuối cùng Tô Mạch cướp một cân thịt, còn Đào Vân Hoa thì một mua luôn ba cân.
Bước khỏi đám đông đang dần trở nên chen chúc, Đào Vân Hoa nắm tay Tô Mạch cảm thán: "May mà cháu tới, nếu cô chắc chắn mua nhiều thịt thế , tận ba cân cơ đấy, bình thường chẳng dễ mà cướp ."
Tô Mạch một tay đỡ bà, tay xách thịt lợn cầm gậy, bước chậm chạp.
Cô từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng thịt lợn đắt hàng như thế nào, nên nhiều cảm nhận thực tế đối với lời của Đào Vân Hoa.
"Chân cô đỡ nhiều , bác sĩ xem , cô cứ từ từ là vấn đề gì, nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa là thể khỏi ."
"Mẹ, chẳng bảo đừng ngoài , còn lung tung thế ?!" Đào Vĩnh Khang vội vàng chạy tới, thấy tay xách thịt lợn càng thêm tức giận, "Mẹ mua thịt lợn thì gọi con chứ, chẳng con ngay gần đó ."
"Thì cũng vì sợ kịp mà," Đào Vân Hoa chột , "Này chẳng là... Tô Mạch đỡ ."
"Con , Tô Mạch tới khi khỏi cửa cơ." Đào Vĩnh Khang rõ ràng hỏi rõ hành tung của .
"Được , con tất, nhất định lung tung nữa, hôm nay thôi nhé," Đào Vân Hoa đưa thịt lợn qua, "Con cầm thịt lợn , về tẩm bổ cho vợ con."
"Mẹ cũng tẩm bổ nữa!" Đào Vĩnh Khang nhận lấy thịt lợn, nhân tiện đỡ lấy Đào Vân Hoa, cẩn thận dìu bà.
Ba cùng về nhà họ Đào.
Sau khi Đào Vân Hoa xuống, Tô Mạch lấy từ trong túi đeo một chiếc túi vải thô: "Cô ơi, hạt dẻ ạ."
"Làm phiền cháu nhớ tới," Đào Vân Hoa , kéo Tô Mạch xuống, Đào Vĩnh Khang mang tới, bà đẩy đến mặt Tô Mạch, "Uống ngụm ."
Lúc Tô Mạch uống , Đào Vân Hoa xem túi hạt dẻ.
Đào Vĩnh Khang cũng bên cạnh xem, chỉ đợi lên tiếng.
Thời buổi lương thực dễ mua, định điểm định lượng, mua thêm thì tự nghĩ cách. Hạt dẻ món tính là lương thực chính nhưng cũng dễ mua .
"Hạt dẻ cô trả cháu một hào một cân, ?" Đào Vân Hoa hỏi.
"Được ạ," Tô Mạch gật đầu, "À đúng , cháu còn cái , xem cần , là của khác ạ."
Vừa cô móc từ trong túi hai quả trứng gà lớn tròn trịa.
Chỉ hai quả thôi, quả đẻ sáng nay cô còn tự ăn. Kiếm tiền quan trọng, nhưng nuôi dưỡng cơ thể cho cũng quan trọng. Một ngày một quả trứng gà cô cũng tự ăn, một ngày hai quả thì mới thể bớt một quả để bán.
"Trứng gà nhỏ ," Đào Vân Hoa vui vẻ xoa xoa quả trứng, "Vừa nấu canh trứng cho Nunu ăn, cháu sẵn lòng bán thì cô trả cháu năm xu một quả, ?"
Tô Mạch gật đầu.
Đào Vân Hoa cũng , lập tức bảo con trai cân.
Một lát Đào Vĩnh Khang , mang theo trọng lượng của hạt dẻ, vặn là năm cân.
Đào Vân Hoa hai lời lấy sáu hào tiền đưa tay Tô Mạch: "Cháu thực sự là ngôi may mắn của nhà cô, thực sự cảm ơn cháu, nếu chúng cô chẳng mua mấy thứ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-cp-thap-nien-70-tieu-dia-chu-co-khong-gian-tuy-than/chuong-17.html.]
"Nếu còn nữa thì..." Tô Mạch ướm lời.
"Lấy chứ, lấy hết," Đào Vân Hoa lập tức gật đầu, " mà cháu cẩn thận một chút đấy, để phát hiện , nếu là phạt đấy."
"Vâng, cháu nhất định sẽ cẩn thận ạ."
Tô Mạch thời gian qua hiểu rõ hơn về tình hình trấn, đương nhiên rõ chuyện mua bán lương thực. Tuy nhiên với tình hình chỗ cô, bất kể là lương thực trứng gà thì cũng quá nhiều.
Có lẽ một phần trực tiếp để Triệu Tình Tình và Thịnh T.ử Dương tiêu thụ hết .
Đào Vân Hoa còn giữ cô ăn cơm nhưng cô lấy lý do trong nhà việc nên từ chối.
Rời khỏi nhà họ Đào, cô một chuyến đến bưu điện, lấy thư từ nhà Triệu Tình Tình gửi tới, dạo một vòng ở chợ, phát hiện tình hình tiêu thụ sọt tre, ghế gỗ các loại kém hơn một chút so với cô tưởng tượng.
Cô vốn tưởng ít nhất cũng bán mấy chục món, ai ngờ chỉ vài món, mà bán thấy vui .
Tô Mạch vê sáu hào kiếm trong tay, suy nghĩ kỹ một chút, đại khái vẫn là vì nỡ thôi. Cô lúc một cái sọt tre thủng một lỗ, là Tô Quế Hương gọi tới vá cho cô, lấy mấy thanh tre ngắn cắm là xong.
Cái sọt tre đó giờ cô vẫn dùng nhiều, còn khá là bền.
Chương 11 Học hành cho
"Mạch Tử, cháu mua thịt lợn ?" Ánh mắt Tô Quế Hương vô thức dán miếng thịt lợn tay Tô Mạch.
Tuy chỉ một cân, nhưng trong thôn thực sự bất tiện khi mua thịt, một cân thịt đối với nhiều nhà tiết kiệm một chút là thể ăn cả tháng.
"Người cháu cứu lúc cho cháu một phiếu thịt lợn một cân, nãy thấy bán nên cháu mua một cân ạ." Tô Mạch vui vẻ , cô lâu ăn thịt .
"Vậy cháu muối một chút ? Thím cho mượn ít muối." Tô Quế Hương hỏi.
Tô Mạch lắc đầu: "Cháu mấy ngày tới ăn luôn ạ, để bồi bổ cơ thể."
"Cũng đúng, bồi bổ cơ thể là quan trọng," Ánh mắt Tô Quế Hương vô thức quét qua miếng thịt nhanh ch.óng ngước mắt lên chuyện khác, "Cháu còn mua thêm món gì khác ?"
Chợ phiên cách một thời gian một , Tô Mạch tạm thời gì mua nên lắc đầu.
Tô Quế Hương là xe bò về, hỏi cô cùng .
Tô Mạch đương nhiên là vui mừng khôn xiết, theo bà đến chỗ xe bò đang đậu.
Ở đó vài đang đợi, đều là những còn việc gì ở chợ nên về sớm. Thấy hai tới, ai chú ý đến Tô Mạch mà ánh mắt đều đổ dồn miếng thịt tay cô.
Chưa đợi Tô Mạch lên tiếng, Tô Quế Hương chủ động kể chuyện cứu .
"Nhà là ơn, cũng là ," Có , "Mạch T.ử cháu hãy cố gắng duy trì mối quan hệ , thể nhận ít lợi ích đấy."
"Cũng bảo cháu cầu xin, chủ yếu là quan hệ thiết thì một việc sẽ dễ chuyện hơn. Người trấn thiếu lương thực, thường ngày thể ăn thịt nhiều bữa hơn, nếu thể lấy lương thực đổi thịt thì cũng là chuyện ."
"Cháu lấy lương thực đổi thịt ?"
"Thế thì chẳng đổi , lương thực nhà còn chẳng đủ ăn đây ."